• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Vì tôi là người Hà Tĩnh

ak47vcu

New Member
#1
Vì tôi là người Hà Tĩnh:
Nên tôi thấy choáng ngợp cách xưng hô cùng lứa của bạn bè miền Bắc: mày - tao, tớ - cậu, tớ - ấy, ông - bà - tôi… Trong cách xưng hô của tôi với những người miền Bắc mà tôi quen thì bốn cách đấy chắc chẳng có cái nào lép vế, cũng chẳng cái nào được dùng nhiều nhất. Ở quê tôi chỉ gọi tau - mi hoặc khi nói chuyện với con gái muốn nhẹ nhàng tí thì xưng theo tên thôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh:
Nên tôi (đã) không biết rằng khi hỏi tuổi người lớn người ta phải hỏi “bao nhiêu” tuổi, chứ không phải “mấy” tuổi. Vì quê tôi có dùng chữ “bao nhiêu” bao giờ đâu, từ mấy đứa con nít đến các cụ cũng chỉ hỏi “mấy” tuổi thôi. Lần sau lỡ bạn nào gặp thì đừng bảo tôi không biết ăn nói, là mất lịch sự, chẳng qua tôi theo thói quen từ nhỏ mà thôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh:
Nên tôi chẳng hiểu lắm ý nghĩa thực sự khi 1 người nào đó bảo tôi là ngố, ngốc, trẻ con, hay đáng yêu, dễ thương… thường thì những gì tôi hiểu và thực tế là khác nhau. Chẳng hạn nếu ai đó bảo tôi ngố, tôi sẽ nghĩ rằng chắc mình vừa hành động một cái gì đó ngu ngốc một tí thôi, nhưng mà thực ra có thể người ta nghĩ “Ôi cái thằng sao mà ngu thế!” cũng nên.

Vì tôi là người Hà Tĩnh
Nên giọng nói tôi khó nghe, toàn phải giả giọng Bắc cho dễ giao tiếp. Từ địa phương tôi cũng đành câm nín chôn sâu trong họng không dám dùng. Nhưng các bạn cứ tin đi, được nghe giọng miền Trung của tôi là 1 vinh dự lớn đấy, rồi có lúc nghiện đừng kêu. Cũng vì tôi là người Hà Tĩnh nên tôi có thể hiểu được gần hết tiếng nói của ba miền Tổ quốc, chẳng phải đây không phải là một lợi thế hay sao?

Vì tôi là người Hà Tĩnh
Nên tôi không muốn cũng như không thích người đồng hương của tôi pha giọng Bắc hay giọng Nam lúc nói chuyện với tôi. Bạn không thể dùng giọng nói quê hương khi nói chuyện với tôi hay sao? Hay bạn cho rằng giọng nói quê hương là khó nghe, là thế này, thế khác. Cuộc đời thay đổi, có thể tôi sẽ đánh mất cũng như sẽ phải thay đổi nhiều thứ. Nhưng có một điều mà tôi chắc chắn sẽ không bao giờ thay đổi, đó chính là cái giọng Nghệ, cái chất Nghệ trong giao tiếp.

Vì tôi là người Hà Tĩnh
Nên da tôi không được trắng cho lắm, nếu không muốn nói là đen Nhưng mà các bạn cũng phải hiểu cho tôi, một thằng con trai lớn lên ở vùng miền Trung gió Lào cát trắng thì làm sao trắng cho nổi Mà tôi cũng không thích da trắng lắm, nhìn không giống dân quê tôi.

Vì tôi là người Hà Tĩnh
Nên từ nhỏ tôi đã quen với dãy Trường Sơn chạy đến tít chân trời, đã quen với con sông La nước xanh vời vợi, đã quen với màu xanh phủ kín cả vùng quê: xanh núi, xanh sông, xanh đồng, xanh bể, xanh bầu trời, xanh cả những giấc mơ. Giấc mơ về một ngày mai không còn hạn hán, không còn mất mùa, không còn lũ lụt, không còn đói nghèo, không còn vất vả… cho những người dân chịu thương chịu khó quê tôi. Vì vậy lỡ các bạn có thấy tôi bỗng nhiên mắt nhìn xa xôi, vẻ mặt bần thần, thì cũng đừng đánh thức tôi nhé, chẳng qua là tôi đang nhớ quê thôi, dù Hà Nội của các bạn cũng đẹp lắm.

Vì tôi là người Hà Tĩnh
Nên nhà tôi nghèo lắm. Cha mẹ tôi cũng như bao người dân quê tôi, quanh năm “bán lưng cho đất, bán mặt cho trời”. Được sinh ra và lớn lên, được sống trong một cuộc sống đúng nghĩa là một cuộc sống, đến bây giờ được ngồi giữa lòng Thủ đô ăn học là tôi cũng đã biết ơn và phục cha mẹ tôi nhiều lắm. Vì vậy bạn đừng ngạc nhiên mỗi khi nghe tôi nói về hoài bão của mình. Bởi vì tôi muốn thực sự báo hiếu cho cha mẹ, bởi vì gia đình bên nội tôi gần một nửa vẫn đang được xếp vào hộ nghèo, bởi vì tôi là con trai trưởng, bởi vì cả đại gia đình đang chờ tôi vinh hoa trở về…

Hà Nội, một đêm tháng tư 2012
Sưu tầm từ internet
 
#2
Mình nghĩ, gìn giữ và sống với những gì gắn bó với bản thân mỗi chúng ta là một điều tốt, Nhưng cuộc sống đôi khi mình cũng phai thay đổi để thích nghi nữa chứ. Không hẳn thay đổi là nó hoàn toàn mất đi, mà mình sống đúng kiểu một người Miền Trung theo một cách khác. Cuộc sống là vậy mà. có lúc đi xa về, thỉnh thoảng vẫn có vài ba câu nghe ko phải là mô, tê, răng, rứa, nhưng được vài bữa thôi là mô, tê răng, rứa cứ thế mà nổ à. :D
 
#3
Vì choa là người Hà Tịnh!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
 
#4
Trưa nay mấy chị em ai cũng nhác không nấu cơm nên mình được biệt phái đi mua. Bước chân vào cửa hàng đập vào mắt mình là .... 1 anh ....đẹp trai 8->
Đẹp lắm í 8-> . Mải nhìn nên quên mất các chị dặn nhớ mua nước mía , mua cả chanh nữa =((. Nhằm chi cũng không lú hồn nhiều như rứa mô. Tại...tại anh ý đã đẹp trai rồi cong nói giọng Hà Tịnh mình thương :-*. Mình chẳng có tội chi cả, chỉ có tội mê trai, nhất là trai Hà Tĩnh ;));));));))
 

Trai Hương Sơn

"Dân thường".....Láu cá?
#5
Tình hình là phải biết mình đang ở chô mô và làm việc với ai, nói chuyện với ai. Nếu như xếp mình là một người bác...>>> nói toàn giọng quê thì về vườn sớm. Còn gặp bạn bè cùng quê mà lại nói tiếng bản địa thì....>>> có ngày nó cũng chửi cho ko có lời bào chữa. Phải biết thích nghi chứ ko được bỏ nguồn góc quê hương là điều tốt nhất.**==**==**==
 
#6
Tình hình là phải biết mình đang ở chô mô và làm việc với ai, nói chuyện với ai. Nếu như xếp mình là một người bác...>>> nói toàn giọng quê thì về vườn sớm. Còn gặp bạn bè cùng quê mà lại nói tiếng bản địa thì....>>> có ngày nó cũng chửi cho ko có lời bào chữa. Phải biết thích nghi chứ ko được bỏ nguồn góc quê hương là điều tốt nhất.**== **==" />**== **==" />**== **==" />
Nếu gặp người Bắc, Nam thì nói từ phổ thông và chậm lại 1 tỉ là người ta nghe đc rồi. Nói thiệt khi nghe mấy bác, mấy chú người Nghệ Tĩnh lai giọng miền nam nghe muốn nổi da gà.
 
#7
được thả giọng mà nói thì còn gì bằng nữa , mắc cái giọng mình trầm ấm quá :D nên người ta khó nghe nên thỉnh thoảng gặp phải thằng / con lãng tai vẫn phải sửa lại 1 tý , còn ko à , cứ giọng HT mà phang thôi :D
 

lymeo

mèo nhà 87
#8
:) Gặp dân bắc thả giọng một lúc thì khô cả cổ họng.Đến khi gặp dân hà tịnh thì sướng ko nói hết, Còn nhớ kỷ niệm thời sinh viên ở hà nội mấy đứa bạn đồng hương hà tịnh rủ chắc cuối tuần đi nhởi mà vừa lên xe bus đã ồn ào hẳn, ai cũng nhìn ko hỉu chi. Ông soát vé thì mặt xị như cái bị nhắc lên nhắc xuống là đề nghị im lặng.Ghét quá! muốn tự do làm điều mình thích cũng ko đc.
 

kiên

Member
#9
Nếu gặp người Bắc, Nam thì nói từ phổ thông và chậm lại 1 tỉ là người ta nghe đc rồi. Nói thiệt khi nghe mấy bác, mấy chú người Nghệ Tĩnh lai giọng miền nam nghe muốn nổi da gà.
nhiều khi mình cũng phải nói cho người ta nghe chứ anh! mọi hôm em mới vào nói mà không ai nghe cũng chẳng ai hiểu hết! tức ngẩn jk
 
#10
các bác nói răng chơ em là ngài hà tịnh thì em cứ nói giọng của "choa"đó,ứ nói giọng ở mô cả.Ngài ta nói "chém cha không bằng pha giọng" tại sao những nơi khác được quyền nói để ngài ta hiểu mà cí giọng mình ko được chấp nhận?vô lý!Còn ở chỗ làm ah em vẫn sử dụng có can chi mô.Ngay cả đi phỏng vấn mấy chỗ làm cũ em cứ dùng cí giọng hà tịnh mà vẫn được nhận chơ có việc chi mô.Mấy anh chị nhân viên chỗ em làm cụng hiểu cả ,đôi khi họ còn nói theo em nựa tề.;;);;)
 

Khat Vong

Ảo Ảnh
#11
Mình thì ra HN cứ giọng Bắc mà phang. Gặp ngài Hà Tịnh thì lại nói giọng quê choa. Về quê thì nỏ ai nhận ra là mình là người đi xa về. Đặc Hà tịnh i luôn. Nói chuyện với bố mẹ, bạn bè ngài Hà Tịnh thì đám nhân viên chỉ có trố mắt nhìn mà chả hiểu cấy ma chi.
Nói như em Vân Trần cụng đúng nhưng mà chúng ta Nhập gia phải tùy tục em ak. Nếu ình ko thích nghi đc thì mình sẽ bị đào thải thôi. hè hè. Nói ci tì nói đừng cò mất gốc i là đc. Đừng có gặp ngài Hà Tịnh mà cũng phang giọng Bắc thì muốn tát cho mất răng i :)):))
 

*Kaka*

Manchester United
#12
Anh thì lúc nào cũng nói giọng quê, kể cả tiếp xúc với người Bắc hay Nam. Chỉ có khi hát thì giọng anh mới chuyển sang giọng phổ thông.
 

Tây Môn Khánh

[C]alvin__[K]lein
#13
chỉ trừ lúc hỏi đường thì phải phổng thông tí
gặp thằng cà cắp nói nó ko hiểu nó tức nó chỉ cho đi xi ma cau
 

Dungthuy

Mơ về nơi xa lắm !
#14
Đi học cô giáo người Nam kêu phát biểu. :-" Cái giọng chua chua, nặng nặng của mềng nỏ lẩn mô cả ;)) . Cô còn hỏi " Răng đi học mà sách để mô rồi :-o ? " Nghe :x kinh khủng. Sau cô nói với cả lớp " Theo như ý kiến của Đại Biểu Miền Trung ... =)) "
Yêu lắm Hà Tĩnh quê mình đất mẹ :yociexp32: . Đi xa lại muốn về, khổ đau càng muốn về :)
 
#15
chuẩn men bài viết hay có hiệu quả tinh thần cao. . hà tĩnh mà thương
 

caytre

New Member
#16
Các bạn ah,
Mình là người gốc Hà tĩnh thôi, chứ sinh ra ở Bắc và nói giọng Bắc. Cha mẹ thì vẫn nói tiếng quê cha đất tổ, nên nghe giọng Hà tĩnh là mình thương và cảm thấy rất hay. Có điều mình cũng nhận thấy là khi có hội họp chỉ cần 2-3 người đồng hương ở nhà mình thì nói chuyện dùng âm lượng rất lớn, không như dân Quảng Bình, Quảng trị mặc dù cũng là dân miền trung
Mình nghĩ thói quen đó xuất phát từ tính quen đơn giản, vô tư quá, không giữ ý, thì có thể sẽ là một bất lợi khi đi xa quê.
Các bạn thấy có gì không phải thì bỏ qua cho mình nhé.
 

Hoa Trong Bão

Người Buôn Chữ
#17
Có đứa bạn em mới ra HN học được mấy tháng mà cứ phang giọng Bắc vô nựa chơ. Khi gặp lại bạn bè thì mày,tao rồi cứ giả giọng HN mà nói, ghét i được. Rồi còn nói em" mày ra HN học mấy tháng rồi mà chưa nói được tiếng HN à, thế này thì sao ?".Kệ, em vẫn dùng tiếng quê.hè
 
#18
khổ thân mình đi xe bus từ vũng tàu lên sài gòn, nói chỗ xuống mại mà bác tài nỏ hiểu cho, mần cả xe cười mình, nhưng tự hào vì choa miền trung chính gốc,
 
#19
Nhớ mọi hồi mới vô nam mấy đứa bạn học hần hỏi tên chi mình pải trả lời tới vài ba lần hần mới nghe dc
Rồi cứ giọng hà tịnh mình phang
Dừ thì trai như gấy mình nói hần nghe dc hết
Gọi điện mà hỏi ở mô mần chi rứa cụng ok
 
#20
Vô Đồng Nai mấy cha ở đây nghị mình nói tiếng Campuchia...đúng là hay.... Kiểu ni mà chửi họ thì đúng là ...