• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Trở Về

#1
Bước chân qua bao tháng ngày phiêu lãng,
đường về con phố xưa nay đây rồi,
bồi hồi rung tiếng chuông trước mái hiên nhà.

Phút giây qua con tim chợt nao nao,
kìa mẹ đang bước ra trước hiên nhà,
thời gian trôi quá mau tóc mẹ bạc đầu.

Tuổi mẹ già giờ mẹ đâu có mong chi,
thương đàn con giờ nơi chốn nào.
Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao,
một trang thơ mẹ vẫn chờ tin.

Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi,
thua gì ai trần gian chốn này.
Để mẹ già ngồi đây vá khâu,
mình đơn côi nhìn nắng chiều buông.

Lớn lên bao năm trong vòng tay ấy,
giờ đặt chân bước ra với cuộc đời,
nhẹ giang đôi cánh bay khắp bốn phương trời.

Có sông sâu nơi đâu mà chưa qua,
kìa đỉnh cao dưới chân đã bao lần.
Mà sao vẫn xót xa tiếng con gọi mẹ.

Chặng đường dài nào mà ta đã đi qua,
chân trời xa nào ta đã tìm.
Giờ ngồi lặng nhìn lên giữa không gian,
hỏi vinh quang nào có mẹ không?

Mặt trời hồng rồi ngày mai cũng qua đi.
Sông dài kia ngày mai cũng cạn.
Hỏi cuộc đời tìm ở đâu chốn nương thân,
ngòai mái ấm mẹ vẫn chờ mong.

Thèm một lần được nằm nghe tiếng ru êm.
Nghe thời gian nhẹ trôi trước thềm.
Để (Lòng) nghẹn ngào rồi bật lên tiếng thơ ngây:
Mẹ ơi con mẹ đã về đây.
Mẹ ơi con mẹ đã về đây.
Mẹ ơi con mẹ đã.... về đây.


Căn phòng làm việc chiều cuối tuần vắng vẻ, tôi lang thang trên mạng và tình cờ lắng nghe tiếng hát của Thái Thùy Linh, bỗng dưng tôi thấy nhớ mẹ thật nhiều.

Khúc dạo đầu và phần nhạc ngắn nối giữa đoạn phiên khúc và điệp khúc của bài hát chỉ là lập lại một giai điệu êm êm buồn buồn, như một sự đau đáu nhớ thương thường trực trong lòng kẻ xa quê, xa mẹ mà chưa sắp xếp được sự trở về nên vẫn thấy ray rứt khôn nguôi.

Đoạn điệp khúc như khẳng định: “Tuổi mẹ già, giờ mẹ đâu có chi. Thương đàn con giờ nơi chốn nào. Cuộc đời nghèo giàu sang biết ra sao, một trang thơ mẹ vẫn chờ tin”. Vâng, mẹ không ước muốn giàu sang phú quí chi, mẹ chỉ mong chờ tin con. Mà lũ con sao vẫn còn mải mê rong ruổi đường xa, vẫn còn giang đôi cánh bay ở phương trời nào – “để mẹ già ngồi đây vá khâu, mình đơn côi nhìn nắng chiều buông”.

Đoạn gian tấu với những nốt rải chậm, đều đều như tiếng ru hời xa vắng, như là những tháng ngày lặng lẽ trôi qua trong ngôi nhà vắng vẻ, chỉ có mẹ chậm chạp vào ra ngóng chờ đàn con xa. Dòng nhạc pop dìu dặt cuốn tôi đi theo sự suy tưởng của tác giả Xuân Nghĩa: “Nhìn lại mình còn được đi khắp muôn nơi, thua gì ai trần gian chốn này? Để mẹ già ngồi đây vá khâu, mình đơn côi nhìn nắng chiều buông...”.


Tác giả đã tự đặt câu hỏi cho mình, đã biết tự trách mình, và tất nhiên sẽ tìm thấy câu trả lời thoả đáng bằng tình cảm đối với mẹ. Nhưng, những câu hỏi ấy cũng đã xuyên thấu tâm can bao người con xa mẹ, gợi một sự “trở về”...

Có lẽ, phải trải qua bao nhiêu thăng trầm, vượt qua bao nhiêu đèo dốc của cuộc đời với nhiều mồ hôi và nước mắt để vươn đến đỉnh cao thăng hoa, khi ấy – trên đỉnh phù du -người ta lại cảm thấy sự cô đơn xâm chiếm tâm hồn và chợt ngộ ra một điều và muốn tìm về chốn nương thân ấm áp trong vòng tay yêu thương thiêng liêng của tình mẫu tử.

Hình như những bài hát về mẹ đều xuất phát từ trái tim chân thật của những đứa con nên luôn tạo được cảm xúc trong lòng người nghe, nhất là với những người con vẫn nặng lòng ăn năn vì đã mải mê leo đỉnh vinh quang mà bỏ quên mẹ già mòn mõi chờ mong nơi một góc quê nào đó.

Trong bài hát, tác giả thật hạnh phúc khi mẹ vẫn còn hiện diện trong cuộc đời, để tác giả còn được trở về gõ cửa ngôi nhà của mẹ và được chính mẹ ra mở cửa, để tiếng gọi trong tim được bật lên thành lời: “Mẹ ơi! con mẹ đã về đây! ...”

Cảm ơn nhạc sĩ Xuân Nghĩa đã viết nên tác phẩm TRỞ VỀ, một ca khúc hay về mẹ, để đánh thức những trái tim vô tư và vô tâm, đang còn say sưa lao theo mũi tên công danh để cho “sự yêu thương dành cho mẹ của mình” ngủ quên trên những chặng đường vinh quang của cuộc đời mà đôi khi đó chỉ là giấc mơ phù phiếm.

Tôi muốn gửi một lời nhắn đến những ai có diễm phúc còn mẹ bên đời: “Xin đừng để mẹ già đơn côi nhìn nắng chiều buông. Hãy trở về và thì thầm với mẹ: Mẹ ơi, con mẹ đã về đây”...