• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Tập thơ do lieumangnht và em iêu sưu tầm!

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#1
Nói với người xưa

Có thể rồi người khác đến với em
Nói những điều ngày xưa anh nói
Chỉ có vậy thôi mà tim anh đau nhói
Sao anh lại buồn. . . khi em hạnh phúc với người ta

Có thể rồi ngày xưa ấy rất xa
Hình bóng cũ cũng nhạt nhoà theo năm tháng
Khi bên em là người con trai khác
Và em sẽ quên kỷ niệm mối tình đầu

Có thể rồi anh sẽ nói với người đến sau
Họ đang có điều hạnh phúc lớn nhất
Hạnh phúc ấy ngày xưa anh đánh mất
Mà bây giờ chẳng có lại bao giờ

Có thể rồi anh năm tháng vẫn đợi chờ
Nơi phố cũ ngày xưa anh hò hẹn

Có thể rồi như ngày xưa. . . em không đến
Anh một mình đứng đợi suốt ngàn năm

Bài 2

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu
(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)
Cũng như mình thôi mình ngày xưa cũng thế
Yêu một cô _ giờ cô ấy đã có chồng

Có thể vợ mình vì những phút mềm lòng
Nên giấu kín những suy tư, không kể về giấc mộng
Người yêu cũ vợ mình có những điều mà mình không có được
Cô ấy không nói ra vì sợ mình buồn

Mình cũng có những phút giây cảm thấy xao lòng
Khi gặp người yêu xưa với những điều vợ mình không có được
Nghĩ về cái đã qua nhiều khi như nuối tiếc
Mình cũng chẳng nói ra vì sợ vợ buồn

Sau những lần nghĩ đâu đâu mình thương vợ mình hơn
Và cảm thấy mình như người có lỗi
Chắc vợ mình hiểu điều mình không nói
Cố ấy cũng thương yêu và chăm chút mình hơn

Mà có trách chi những phút xao lòng
Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ
Ai cũng có những phút giây ngoài chồng, ngoài vợ
Đừng có trách chi những phút xao lòng!

Viết cho người đến sau

Chị cũng từng yêu anh ấy như em
Chỉ có khác chị là người đến trước
Em đừng buồn để má hồng thấm ướt
Anh ấy vụng về chẳng biết dỗ dành đau
Có một thời chị cũng thích giận nhau
Để đo hết yêu thương theo chiều dài giận dỗi
Để một lần thôi chị vô tình mắc lỗi
Một lần thôi thế rồi mãi xa
Biết nói gì về tất cả đã qua
Chị là quá khứ hôm qua , em là hôm nay hiện tại
Biết chẳng thể thêm một lần yêu lại
Vẫn thấy nhói lòng khi đối diện tình em
Em sẽ có cái bấy lâu chi khát thèm
Tuổi trẻ hồn nhiên, bước chân mềm mới lạ
Để một buổi cuối trời đông cây thay lá
Voan cưới cô dâu bay ngợp trước hiên nhà
Khi ấy chị vô tình đi bộ ghé qua
Bâng quơ ngắm cô dâu, nghẹn lòng nhìn chú rể
Em đừng quay ngang rồi chau mày như thế
"Chị ấy kia kìa, chị ấy cũng đến xem"
Phố cũ....cơn mưa cũ , ướt mèm.....




Viết cho người đến trước

Người ta kể cho em nghe về chị ấy
-Mối tình đầu của anh-
Cứ ngỡ là tất cả chỉ thoảng qua nhanh
Chỉ là tình yêu thời trẻ con, vụng dại
Giờ.. nghe người ta kể lại
Em mới hay đó không phải tình khờ...
Chị ấy và anh đẹp như một giấc mơ
Sóng đôi bên nhau suốt tuổi thơ rồi đại học
Chị chững chạc hơn.. không như em-con nhóc
Chỉ biết khóc hờn như một đứa trẻ con...
Dẫu biết trong tình yêu là không có lối mòn
Em vẫn sợ mình lạc chân vào con đường ấy
Con đường ngày xưa chị và anh đi, giờ vẫn vậy
Chỉ đổi một người thay chị ấy - là em
Vần thơ buồn em vô ý đã xem
Dẫu viết cho chuyện xưa...sao em không thể dặn lòng thôi lo lắng..
Sợ với anh tình yêu mình nguội lặng..
Sợ trong tim anh chị ấy sẽ quay về....
Em sợ chính mình đang sống trong mê
Anh cũng vậy... sẽ có ngày tỉnh giấc
Em sợ với anh, tình yêu mình trở thành kỉ vật
Chị ấy trở về cướp anh mất khỏi đời em...
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#2
Cỏ May

Thôi anh ạ, là anh trai cũng được
Anh bảo rằng mãi mãi tốt với em
Em nghiêng đầu nhìn anh cười rõ ghét
Miệng thì cười mà thấy thót trong tim

Thôi anh ạ! Cứ là anh trai cỏ may nhé
Thương cỏ may như em gái của mình
Cỏ may cũng thương anh nhiều nhất
Thương mãi, thương hoài anh trai ạ. Biết không?

Cỏ may nhìn anh bảo rằng anh ngốc
Chỉ thương thôi mà cũng chẳng hiểu gì
Anh biết cỏ may sợ một chiều ngưng gió
Có một người quên lối cỏ may đi.
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#3
Nửa Vời ...

Em ghét nhất là sự nửa vời
Khi tất cả trong em phải là nguyên vẹn
Nửa vời tình yêu, nửa vời ước hẹn
Nên tình yêu nửa vời, ước hẹn đơn sai

Chân lý nửa vời sớm một chiều hai
Sự thật nửa vời mấy ai thấu tỏ
Căm giận nửa vời phòng khi sóng gió
Quyết tâm nửa vời, đời dễ tiến lui

Nửa vời đúng, nửa vời sai
Nửa vời trắng đen, nửa vời thù hận
Trời đã sinh cho em một trái tim nguyên vẹn
Có thể nào em yêu một kẻ nửa vời?
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#4
Anh đâu phải kẻ dại khờ ngốc ngếch?
Lúc gần em, ít khi nói lên lời
Bởi anh sợ những lời mình vội vã
Trở thành sỏi đá làm buồn lòng em

Anh đâu phải kẻ yếu mềm nhút nhát
Lúc gần em, ít khi dám ngước nhìn
Bởi anh sợ anh mắt mình phàm tục
Sẽ ít nhiều làm vướng bận dung nhan

Anh đâu phải kẻ si tình mê muội
Đến với em bởi hình dáng bên ngoài
Bởi anh hiểu thẳm sâu trong đáy mắt
Là tâm hồn rung động trái tim anh

Anh đâu phải kẻ lòng tham vô đáy
Sống cuồng điên đòi có cả thế gian
Bởi anh hiểu một điều giản dị
Anh đủ giàu khi có trái tim em
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#5
Học quên để nhớ

Học Quên để... nhớ cho nhiều
Học hờn giận để... cưng chiều đấy thôi

Học lẻ loi để... có đôi
Học ghen là để... cho người thêm yêu

Em thì xa vắng bao nhiêu
Tôi đành học cách nói điều vu vơ

Học sắc sảo để... dại khờ
Học già dặn để... ngây thơ thủa nào

Tôi giờ còn lại chiêm bao
Cố trần tục để... thanh tao kiếp người

Mải mê học khóc cho... cười
Quên hờ hững để cùng người đam mê...
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#6
Mạng Là Gì

Mạng là nơi mà chính nỗi cô đơn
Khuất đâu đó ở phía sau bàn phím
Mạng là nơi thử một lần chiêm nghiệm
Những thực hư ẩn hiện giữa tim người.

Hai bên modem em và tôi
Cùng hai cái tên rất là ngộ nghĩnh
Tâm sự khi đùa khi là nghiêm chỉnh
Chẳng biết đâu mà đối phó lẫn nhau.

Mạng là nơi mà chẳng biết tìm đâu
Một chút xẻ chia giữa đời rộng lớn
Cứ nghĩ rằng sau một cái tên là lạ
Là một tâm hồn đồng điệu, cảm thông.

Mạng là nơi giữa có và không
Nhiều lúc mỏng manh tưởng chừng là một
Mạng là nơi mà có khi dại dột
Ta mải mê làm một cuộc phiêu lưu.

Mạng là nơi mà chẳng hiểu vì đâu
Mỗi khi xa thấy lòng nhớ lắm
Thèm một tiếng "Hi" dịu dàng đầm ấm
Thèm một mail dù chỉ đôi dòng.

Mạng là nơi lòng muốn hỏi lòng
Muốn nói lên những điều không thể nói
Mạng là nơi giữa đời rất vội
Tìm thấy trong lòng một chút thảnh thơi.

Mạng là phim và mạng cũng là đời
Cũng lắm niềm vui, cũng nhiều nước mắt
Cũng ghét-yêu nửa đùa nửa thật
Cũng giận hờn thế nọ thế kia.

Mạng là nơi những kẻ thức khuya
Bấp chấp thời gian, bất cần giấc ngủ
Bên máy tính đêm sẽ là không đủ
Ngày cất vào như đôi mắt modem.

Mạng là gì ? Là Tôi và Em
Cứ mải mê tìm nhau được rồi lại mất
Là cuộc phiêu lưu thử tìm gì thật
Hạnh phúc vẫn là đáy bể tìm kim.

Mạng là gì ? Một cuộc trốn tìm
Sau những account im lìm ẩn hiện
Có khi vu vơ, có khi màu nhiệm
Cứ thử click vào đến lúc tìm ra.

Cổ tích của những ngày xa
Một túp lều tranh, tim vàng đôi lứa
Cổ tích ngày nay không còn thế nữa
Hai trái tim vàng kết nối bởi modem.
 

Mr.Tony

Thành viên
#7
Có bài nào tiền là gì ko ku? kiếm anhbài làm quốc ca coi. :D
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#8
Khai quật cái topic này lên phát tại vì ko biết post cái gì, nick đỏ mà lâu ko post bài sợ bị kiện >:)

Em chẳng muốn là kẻ đến đầu tiên
Em chỉ muốn mình là người sau cuối
Những mối tình đầu: ít nhiều rắc rối
Mối tình sau: trọn vẹn một lời thề

Em chẳng được anh tiễn mỗi tối về
Vì anh sợ em bị người chê trách
Sao không sợ đường về em giá lạnh?
Bàn tay anh quên mất bàn tay em...

Em chẳng phải là kẻ đầu đầu tiên
Và không phải là người sau cuối
Khép chặt con tim để lạnh lùng nói dối:
"Em quên rồi...những lời nói gió bay"

Ừ thì thôi cứ để mặc gió bay
Cho phai hết những gì em tiếc nuối
Sao em không phải là người sau cuối
Và sao em vội nói lời chia tay...
 
#9
thơ ơi thơ ! cho ta vài nghìn lẻ
để sáng mai kèm quả trứng nghe thơ...
 
#11
Ngọt, Đắng Tình Yêu​

Ngọn gió nhẹ nhàng ngọn gió yêu
Ngọn gió hôn lên mái tóc mềm
Ngọn gió yêu thương và say đắm
Ngọn gió luôn rằng bảo nhớ em

Ngọn gió một ngày bỗng lãng quên
Ngọn gió bỗng đi không nỗi niềm
Ngọn gió bảo rằng thêm xin lỗi
Ngọn gió ngại ngùng đứng trước em

Ngọn gió đi qua đất cỏ mềm
Đêm đêm lấp lánh ánh sắc đêm
Phồn hoa đô thị đầy ánh sáng
Ngọn gió lãng quên biển và em

Chỉ còn lại em với nỗi niềm
Mỗi khi trước biển khi chiều lên
Lặng yên thấy gió bên chiều tím
Vị đắng tràn ngập trên trái tim
 
#12
Đêm mưa....​
Xin trời đừng mưa giữa đêm khuya!
Cho nỗi nhớ quê nhà lên tiếng nấc
Ôi! Cuộc sống rộn ràng và tất bật
Hỏi nơi nào chôn dấu tuổi thơ xưa.

Cả phòng nằm lặng giữa đêm mưa
Mười thằng cố giấu mình trong nước mắt
Đứa ở đầu trời thằng cuối đất
Hỏi nhau rằng nơi ấy đã mưa chưa?

Kể nhau nghe bao chuyện của ngày thơ
Thủơ xách nón đuổi cò trên ruộng lúa
Vết chân nhỏ dẫm mòn từng bờ thửa
Thuở trốn học mẹ bắt được đánh roi

Để bây giờ nghe tiếng tuổi thơ rơi
Nơi trường Cháy mới hay mình khôn lớn
Tuổi đôi mươi giấc mộng tròn vừa chớm
Hỏi trời này còn mưa nữa hay không?​
 
#13
ANH SẼ VỀ!

Trời nước mênh mông
Bàng bạc nhớ
Đê vỡ, cầu trôi, ai mong ai bên sông

Nhớ mẹ, nhớ em quặn thắt sóng lòng
Thương miền Trung cát trắng, gió Lào, quanh năm lụt lội
Anh lỗi hẹn để em chờ em đợi
"Răng anh nỏ về" - thương lắm biết không?!

Con gái quê mình nói giận là thương
Thương là giận, như điệu hò câu ví

Tan tác bờ tre
Đàn cò trắng biết về đâu em nhỉ
Lúa ngập đồng, thương lắm giọt mồ hôi
Lúa ngập đồng, thương nước mắt em rơi
Thương mái lá chiều buồn không vương khói

"Răng anh nỏ về" chỉ một lời em hỏi
Anh buốt lòng vì chưa kịp về thăm
Xa xôi nơi này anh vẫn nhớ về em
Câu mình hứa còn nguyên vẹn đó

Đừng buồn nữa em!
Mình cùng bắc nhịp cầu nối bên bồi - bên lở
Anh sẽ về, chờ anh nhé!
Thương em!​
 
#14
Hoa Hồng Tím​
Tôi vẽ mặt tôi bằng bột màu cõi lạ
Miên trường nỗi buồn cuốn tóc thời gian
Cọ si mê cùn trơ mộng ảo
Tôi vẽ mắt tôi bằng giọt trăng ngàn

Em đừng đến mà vẹo xiêu bố cục
Mắt sẽ điêu ngoa, môi sẽ lệch bờ
Tôi vẽ mặt tôi bằng bàn tay ký ức
Bạc phếch màu râu lỏng loẹt đêm khờ

Tôi vẽ mặt tôi với màu da gió rét
Ngoài kia còi tàu giục giã cuộc đi
Tôi hong chân dung bằng hơi rượu nóng
Khói thuốc bềnh bồng mở cõi thiên di...​
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#15
Cảm Xúc Không Tên...!
Anh sẽ ghét mình khi trời bừng sáng
Nhưng đêm nay chắc anh sẽ yêu em
Đắng đo thay cho những ngón tay mềm
Làn hơi ấm đầy êm đềm ấp ủ

Anh van lòng cho trái tim hãy ngủ
Cho thời gian ngừng lại chút suy tư
Để lương tâm rỏ tí nét cộng, trừ
Chữ ân ái xem chừ ôi quá nặng

Có phải chăng chuyện tình nầy chưa đặng
Mặc dù ai...da thịt đã ngã nghiêng
Có phải chăng anh chuốc lấy ưu phiền
Hay em đã chấp nhận điều may rủi

Ai đành lòng ai nỡ nào xua đuổi
Đôi má hồng mùi hương tuổi đôi mươi
Những nét cong quyến rủ của tiên thời
Còn nguyên vẹn của một đời con gái

Bước tiến âu lo, nhưng không đành thoái
Biết tả làm sao cho cảm xúc không tên
Nhưng đêm nay chắc anh sẽ yêu em
Dẫu biết rằng...
Anh sẽ ghét mình khi trời bừng sáng.
 
#16
Có bao giờ anh đi dưới chiều mưa
Và cảm thấy lòng mình như se lại
Từng hạt mưa có cuốn anh đi mãi
Về vùng trời… với kỉ niệm về em…

Có bao giờ anh tìm đến biển đêm?
Để tìm lại cho mình một khoảng lặng
Sóng vẫn hát bản tình ca say đắm
Tâm tình em… biển còn kể anh nghe?

Có bao giờ anh đếm những vòng xe?
Đếm tháng ngày bên em cùng chung bước
Những tháng ngày bên nhau cùng nguyện ước
Giờ đã xa… lưu lạc tận phương nào?

Có bao giờ anh chọn giữa vì sao???
Một ngôi sao mờ nhạt và tan biến
Tình yêu mình sao như câu chuyện phiếm
Có 2 người cùng nói… nói để quên!

Có bao giờ nỗi nhớ anh chênh vênh
Trong tiềm thức đưa anh vào quán cũ
Ly café có gợi anh kí ức
Cô bé ngày nào - giờ đã xa quá xa…

Có bao giờ ta đến được với nhau?
Dù chỉ một lần - một lần thôi êm ả
Dẫu cho đã bao nhiêu lần vội vã
Em và anh… xa cách đến nghìn trùng.
 
#17
Thương Mẹ Thanh Chương
Em hẹn anh về thăm Thanh Chương
Nhưng lũ lớn mần răng mà về được
Nước mênh mông, nhiều đoạn đi bằng nôốc
Thèm nhút, thèm cà đành hẹn lần sau

Em nhớ ngày xưa mẹ bảo:
Chịu thương, chịu khó, mẹ sẽ nhận làm dâu
Muối nhút, muối cà từ từ mẹ dạy
Con nhà giáo tay không quen liềm, hái
Cứ về rồi mai mốt học sau!

Em đỏ mặt dạ mẹ một câu
Rồi nắm áo kéo anh ra hái ổi
Anh khoái chí cười, còn em giận dỗi
Người ta chưa ưng mà dám nói? Ghét không!

Anh gõ trán em, lớn rồi phải lấy chồng
Cứ chảnh chẹ coi chừng ê sắc ế
Em phụng phịu chạy vào nhà mách mẹ
Mẹ cười hiền "bay thật giống trẻ con"

Mẹ gấm, mẹ sàng, thóc gạo chạy vòng tròn
Gạo tuôn xuống, thóc nhón đều tay mẹ
Gấm, gãy, dần, sàng... mẹ ơi khó thế?!
Mẹ đừng cười, con không biết làm nông

Lâu lắm rồi em không về Thanh Chương
Ăn nhút, ăn cà từ tay mẹ muối
Mấy hôm rồi gió mưa, lụt lội
Thương câu: Mẹ nghèo con có chịu làm dâu?!

Anh xa quê, hai đứa xa nhau
Trong kí ức em dâu hiền của mẹ
Chiều nay anh về, cho em gửi lời anh nhé
Thương lắm quê nghèo, thương mẹ - Thanh Chương!​
( Thơ chị Ngàn Thương)​
 

Lieumangnht™

Hạc Già
Staff member
#18
Cảm Xúc Không Tên 2

Anh sẽ ghét mình khi trời bừng sáng
Nhưng đêm nay chắc anh sẽ bên em
Dẫu biết rằng anh sẽ bị lãng quên
Bởi anh chỉ--một trò đùa tạm bợ

Em gian dối, anh biết nhưng chẳng sợ
Đem xảo tình cuống vớ linh hồn anh
Như lá non bám níu lấy thân cành
Sự gắn bó là điều anh cần nhất

Đã bao đêm anh vẫn hoài trở giấc
Lòng cuồng quay vì ánh mắt nhởn nhơ
Em gần anh nhưng chỉ bằng vu vơ
Bằng ngạo nghễ và vở tuồng, kịch bản

Anh hiểu được nhưng chưa hề chán nản
Chỉ mong rằng em giác ngộ một ngày
Để tim hoang được thuần phục đổi thay
Cho một thoáng lòng nầy em thấu tỏ

Anh vẫn đây mặc dù nên bỏ ngõ
Cảm xúc nầy chẳng rõ cũng không tên
Nhưng đêm nay chắc anh sẽ bên em
Dẫu biết rằng...
Anh sẽ ghét mình khi trời bừng sáng.
 
#19
Anh em trai​

Có những lần mẹ đi chợ về trưa
Anh cõng em ra bờ đê đứng đón
Em đói sữa khóc khàn không nên tiếng
Anh dỗ dành... một lúc cũng khóc theo.

Những trưa hè ta trót đùa nghịch nhau
Mẹ lấy roi đánh đòn hai đứa khóc
Rồi đến ngày anh đến trường đi học
Em cũng chạy theo đến lớp xin vào.

Cứ tưởng rằng ta sẽ chẳng rời nhau
Nhưng lớn khôn đã làm ta chia cách
Anh phương Nam bốn mùa không chút lạnh
Em một mình bươn chải giữa thủ đô.

Thèm được về đồng ruộng bắt cá rô
Thèm được nếm trận mưa roi mẹ đánh
Được ôm nhau trong chăn đêm giá lạnh
Trên mảnh đất nghèo xứ Nghệ thương yêu.

Giờ chỉ còn mình mẹ đứng trước chiều
Mong con xa cuối năm về nghỉ tết
Ngồi bên nồi bánh chưng ôn câu chuyện
Anh em mình thuở cởi trần tắm mưa.​
 
#20
MONG MANH​

Có bao giờ anh đi dưới chiều mưa
Và cảm thấy lòng mình như se lại
Từng hạt mưa có cuốn anh đi mãi
Về vùng trời… với kỉ niệm về em…

Có bao giờ anh tìm đến biển đêm?
Để tìm lại cho mình một khoảng lặng
Sóng vẫn hát bản tình ca say đắm
Tâm tình em… biển còn kể anh nghe?

Có bao giờ anh đếm những vòng xe?
Đếm tháng ngày bên em cùng chung bước
Những tháng ngày bên nhau cùng nguyện ước
Giờ đã xa… lưu lạc tận phương nào?

Có bao giờ anh chọn giữa vì sao???
Một ngôi sao mờ nhạt và tan biến
Tình yêu mình sao như câu chuyện phiếm
Có 2 người cùng nói… nói để quên!

Có bao giờ nỗi nhớ anh chênh vênh
Trong tiềm thức đưa anh vào quán cũ
Ly café có gợi anh kí ức
Cô bé ngày nào - giờ đã xa quá xa…

Có bao giờ ta đến được với nhau?
Dù chỉ một lần - một lần thôi êm ả
Dẫu cho đã bao nhiêu lần vội vã
Em và anh… xa cách đến nghìn trùng.
Nguồn: http://kenh14.vn/home/tinh-yeu/mong-manh/20081104124859288_tm,9.chn