• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

suy ngẩm về việc uống rượu của cụ Nguyễn Du

#1
Để hiểu thêm quan niệm của cụ Nguyễn Du về việc uống rượu,cũng như cuộc đời ,tôi có sưu tầm được bài thơ Đối tửu [uống rượu] của cụ Nguyễn Du ,tôi đưa lên đây mời mọi người đọc nhé
Phu tọa nhàn song túy nhãn khai
Lạc hoa vô số há thương đài
Sinh tiền bất tận tôn trung tửu
Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi?
Xuân sắc tiệm thiên hoàng điểu khứ
Niên quang ám trục bạch đầu lai
Bách kỳ đản đắc chung triêu túy
Thế sự phù vân chân khả ai

Dịch nghĩa:
" Ngồi xếp bằng tròn trước cửa sổ,rượu vào hơi say,mắt lim dim.Vố số cánh hoa rơi trên thảm rêu xanh.Lúc sống không uống cạn bình rượu,chết rồi ai rưới rượu lên mồ cho? Sắc xuân thảy đổi dần,chim hoàng oanh bay đi.Năm tháng ngầm thôi thúc đầu bạc.Cuộc đời trăm năm,chỉ mong say suốt ngày.Thế sự như đám mây nổi,thật đáng buồn".[Theo Nguyễn Thạch Giang va Trương Chính]


Xưa nay các thi nhân thường thích rượu,hình như men rượu gây men cho thơ,có rượu hồn thơ được bay bỏng hơn.Bởi thế mà bầu rượu thường đi theo túi thơ,nhiều nhà thơ là đệ tử của Lưu Linh,thích uống rượu và cũng hay làm thơ về rượu.Người thường thì <tửu nhập ngôn xuất>,với nhiều nhà thơ thì<tửu nhập thi xuất> củng là chuyện dễ hiểu.Lý Bạch đời nhà đường bên Trung Quấc,ở nước ta như cụ Tản Đà là những người không những sành thơ mà rất sành rượu .Đó là người ngày xưa,chứ ngày nay nếu kể tên các nhà thơ hay uống rượu thì e rằng báo không đủ giấy mà in.
Thế nhưng nhắc đến Đại thi hào Nguyễn Du là độc giả nghĩ ngay đến một con người tóc bạc sớm,đa sầu đa cảm,có trái tim lớn đau nỗi đau của những cuộc đời bất hạnh;đặc biệt có tài thơ không ai sánh kịp ...Không mấy ai nghĩ rằng cụ Nguyễn Du cũng là người hay uống rượu,có triết lý về uống rượu,và khổ cho Cụ ,vì nghèo ,nhiều khi không có rượu để uống.Nếu chỉ đọc truyện Kiều thì ta chỉ biết Cụ coi uống rượu là một niềm vui của cuộc sống,nên nói tình bạn của Kim -Kiều sau khi đoàn viên,cụ viết;
Khi chén rượu,khi cuộc cờ
Khi xem hoa nở khi chờ trăng lên
Trong thơ chữ Hán ,Nguyễn Du nhiều lần nói việc uống rượu của bản thân mình.Chỉ có một lần nhà thơ uống rượu để tiễn bạn trông bài Lưu biệt Nguyễn Đại Lang;
Tây phong tiêu táp phất cao lâm
Khuynh tận ly bôi,thoại dạ thâm
Nghĩa là "Gió tây hiu hắt thổi qua rừng cây cao.
Hãy cạn chén rượu biệt ly và nói chuyện tận khuya"
Chỉ đọc hai câu này chúng ta không thể kết luận nhà thơ thích uống rượu được,vì rượu ở đây là chén biệt ly,uống để mà nói chuyện với nhau khi chia tay.Nhưng đọc hai câu này trong bài Tạp thi thì rõ ràng thi nhân hay uống rượu;
Thôn cư bất yếm tần cô tửu
Thượng hữu nang trung tam thập niên
(Ở thôn quê mua rượu hoài không chán
Trong túi vẫn còn ba mươi đồng tiền) .Có nghĩa là còn tiền thì còn mua,chỉ hết tiền mới chịu nhịn.Trông bài thơ tặng một người bạn,Nguyễn Du nói nguyện vọng của bạn và cũng là ý muốn của mình
Phù thế kỷ kinh tang lỗ biến
Sàng đầu y cựu tửu doanh tôn
Nghĩa là;Trăm năm thay đổi cuộc đời
Chỉ mông chai rượu không vơi đầu giường
Cụ uống rượu để thay đổi dung nhan rầu rĩ của mình"Đăng tiền đấu tửu khởi suy nhan" (trước đèn uống chén rượu cho mặt mày tiều tụy tươi tỉnh lên).Và khi đi đường mùa đông Lạng Sơn,Cụ cũng uống rượu để chóng rét"Nhất lộ hàn uy trượng tửu ôn"(dọc đường trời lạnh,nhờ hơi rượu mà ấm lòng).Nguyển Du nhiều lần nói mình thiếu rượu,trông nhà ở Hông Linh thì vò trống không,không có rượu đãi khách ,khi sống tha phương thì ngay tiết thanh minh cung không có rượu uống"Thiên nhai vô tửu đối thanh minh"
Bài thơ ở trên là bài thơ duy nhất trông số 249 bài thơ chữ hán của Nguyễn Du chỉ tả việc uống rượu.Hai cầu đầu mở ra một quang cảnh ;trong nhà người ngồi xếp bằng lim dim vì rượu ,ngoài sân rêu hoa rụng vô số.Không phải vô tình mà nhà thơ tả cảnh hoa rụng chứ không phải hoa nở trên cây,càng không phải những nụ hoa ,vì hoa rụng ngụ ý nói rằng những bông hoa vừa từ giã cuộc đời,cuộc đời của hoa thật ngắn ngủi,chuẩn bị cho người đọc nghĩ về cuộc đời của con người cũng ngắn ngủi lắm.Đây là một trông số khá ít bài thơ chữ Hán của Nguyễn Du có vẻ mang chất hiện sinh,thể hiện rõ nhất ở hai câu thứ ba và thứ tư;
Sinh tiền bất tận tôn trung tửu
Tử hậu thùy kiêu mộ thượng bôi
Nói nôm na ra là ;còn uống được thì uống đi,chứ chết rồi thì ai cho uống nữa!Ý này ta cũng gặp trông bài Mạn hứng của tác giã;
Ninh tri dị nhật tây lăng hạ
Năng ẩm trùng dương nhất trích vô
(Đến khi về với đất rồi/Tiết trùng dương ai người rót cho)
Và cũng diễn đạt theo kiểu nôm na ,thì hai câu 5,6 nói rằng "mà đừng nghĩ cuộc đời là dài(hãy xem cuộc đời của những bông hoa kia),sắc xuân thay đổi nhanh,những cái gì thuộc về mùa xuân như chim hoàng oanh sẻ không còn nữa ,thời gian sẽ đưa cái già về tận nơi.
Chỉ đọc những câu thơ này ,ta dễ nghĩ Nguyễn Du có dáng dấp chủ nghĩa hiện sinh,nhưng đọc hai câu kết;
Bách kỳ đản đắc chung triêu túy
Thế sự phù vân chân khả ai
thì biết được thực chất của vần đề ;Tác giả muốn dùng rượu để tìm quên,trước thế sự như đám mây trôi nổi thật đáng buồn,chứ không phải theo triết lý sống gấp.
Đọc những câu thơ về rượu của Đại thi hào ,ta thấy Cụ lo cho khi chết rồi khi không ai cho uống rượu nữa.Thế thì ,với lòng kính trọng và yêu mến một tài năng bậc nhất về văn chương,những lần viếng mộ Cụ ở Tiên Điền ,Nghi Xuân,nhất là vào mùa xuân,chúng ta nên đem theo ít rượu,rưới xuống mồ Cụ,như một lời mời Cụ cùng cạn chén với hậu thế/

(Vương Trọng báo CSTC)