• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

nhật ký!

#1
chủ nhật buồn!
sáng ngủ nướng mãi tới 9 mới dậy, không phải vì lười mà vì biết rằng hôm nay sẽ chẳng có việc gì làm, chẳng có nơi nào để đi, chẳng có ai để mà chơi...cuộc sống dường như bị cô lập trong căn phòng nhỏ bé...ngột ngạt và cô đơn...
chủ nhật! chưa bao giờ cảm thấy vô vị và nhạt nhẽo như thế này. Nước mắt lại khẽ rơi trong im lặng, trong mộ nỗi cô đơn vô hình do chính bản thân mình đón lấy mà không hề có một lời từ chối, không một phản kháng nhỏ nhoi, cứ để đó...cho nó cắn chết trái tim mình...
uống thuốc xong, chẳng biết làm gì ngoài việc mở máy tính lên chơi...và ngồi gõ lọc cọc...
bạn bè đâu hết...chỉ cần alô một tiếng là có cái để chơi, có việc để làm...vậy mà mình lại chọn cái việc làm hỏng chính bản thân là ngồi một chỗ, tự gặm nhấm nỗi buồn cứ len sâu vào từng ngõ ngách trong tâm hồn, giết chết cái phần yêu đời còn lại thoi thóp ...sao lại thế này nhỉ...có lẽ là vì yêu...
bây giờ mình thấy ghét hắn, mình cũng không muốn kêu hắn chở đi chơi, mình chẳng muốn tâm sự gì cả...mình thấy mệt mỏi vô cùng khi cứ phải nghĩ về hắn...cứ phải mong chờ, thấp thỏm, cứ phải suy nghĩ những điều mà mình không hề muốn..
mình muốn lấy lại tất cả, đam mê, niềm tin, sự lạc quan vốn có...nhưng bây giờ, cái cảm giác thực sự của mình là trống rỗng, nước mắt thì cứ chảy xuôi mãi...uh thì có chảy ngược bao giờ...
mình muốn thoát ra khỏi chính cái cảm giác yêu đương mà mình đang có...nó làm mình mệt mỏi...mình muốn nói lời chia tay...nhưng mình không làm được...vì chỉ nghĩ đến đó thôi là mình đã khóc rồi...mình không đủ nghị lực, không đủ can đảm để quên, để thôi yêu hắn...
hắn cũng rất yêu mình, mình biết, nhưng đôi khi mình ghét sự vô tâm của hắn, ghét đến tận xương tủy, thế mà mình vẫn yêu...
ăn cháo xong...mình lại khóc tiếp, sao mình lại thế này nhỉ...yếu đuối quá sức tưởng tượng của chính bản thân mình rồi...
mình muốn về nhà, về ngủ với mẹ, về với Hà Tịnh...với bạn bè ngoài đó...Sài Gòn làm mình mệt mỏi...mình chán ghét...mình thấy vô vị...thấy đau...thấy tổn thương và mất mát quá nhiều...SG biến mình thành một đứa yếu đuối...
mình không biết làm gì khác ngoài việc lấy nước mắt để làm dịu đi nổi buồn đang ngày càng lớn trong mình...có lẽ mình nên chia tay...mình nên chuẩn bị tinh thần cho một lần chia tay...chia tay mối tình đầu...
 

hoanghoncupbuoi

::::Ngủ...rồi! :::::
#2
heo à!nếu là anh anh sẽ gọi về cho mẹ hoặc bố tu một trận kể lể một chặp,khóc nếu được.....xong anh sẽ ngồi nghe một hồi GOING HOME ....khi đó anh sẽ thấy như F5 lại bản thân và sống ,học tiếp ...chúc em lun vui vẻ.....
p/s:đừng buồn vì đó là cuộc sống ,ai cụng phải trải qua mà em
 
#3
heo à!nếu là anh anh sẽ gọi về cho mẹ hoặc bố tu một trận kể lể một chặp,khóc nếu được.....xong anh sẽ ngồi nghe một hồi GOING HOME ....khi đó anh sẽ thấy như F5 lại bản thân và sống ,học tiếp ...chúc em lun vui vẻ.....
p/s:đừng buồn vì đó là cuộc sống ,ai cụng phải trải qua mà em
hic! e cảm ơn anh nhìu vì đã chia sẻ nhé! h e thấy đỡ hơn nhìu rồi nà! mới đi chơi về! :), cũng gọi về cho mẹ òi! hy