• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Nhà Quê !!! Tâm sự thằng nhà quê

hatinh_boy

New Member
#1
Bạn tui thik đi club. Bạn tui thik đi sàn. Tui thì không! Chak tui nhà quê! Ừ mà tui cũng quê thiệt! Mấy lần đi chơi với bạn, hết đứa này tới đứa khác kêu đi bar này, club kia, sàn nọ... vậy mà tui nín thin, tại vì tui có đi chỗ mô đâu mà bít . Cũng quê ghê, nói chiện một hùi mà nói mấy cái đó là coi như tui "ngoài vùng phục vụ" liền

Vậy là tui cố sống, cố chết, nhất quyết đi một lần cho bít! Hùi đó ở Đà Lạ, đường Bùi Thị Xuân, có sàn Ai Cập. Tui đi học qua toàn thấy mấy anh cao to vạm vỡ, đầu trọc trọc, da đen đen, mang giày cao cổ cũng đen đen đi qua đi lại. Mặt anh nào anh nấy gừm gừm, rất sợ! Cho nên, ấn tượng trong tui là vào đó rất kinh, phải dân bặm trợn mới vào được . Hùi đó, tui coi phim, đọc báo, dòm phóng sự thấy trong sàn là múa cột, nhảy lửa, cắn lak 7 màu, mấy em xinh tươi quằn quại, mấy anh DJ xăm trổ, xỏ bông tai (tất nhiên), vào mắt, vào mũi, vào... rốn (tui đoán vậy), một tay cầm headphone kề vào tay, một tay chỉ thiên, miệng kêu gào: "Pút do hans úp...", rất hoành tráng! Cho nên, trong suy nghĩ của tui, sàn là nơi thik hợp để thác loạn ... Nhà quê ghê! Đến khi có cái quyết định "đi một lần cho bít" tui cũng phân vân ghê lắm, mà rồi kệ, phân vân tuy là chuyện chính, nhưng mà chuyện "mười" là làm sao cải thiện tình hình, nâng cao dân trí, để bằng bạn bằng bè, để không quê như người ta, vậy tui mới ưng

Vậy là, mỗi chỗ tui đi một lần, thò mặt vô, xý đú, a dua, ăn theo... bạn bè. Mà không hiểu sao, tui không hợp mấy cái chỗ đó hay sao áh! vô thấy nó chán . Đối với tui, dành thời gian ún cafe, dòm người ta đi qua đi lại ngoài đường; hay ngồi quán lề đường ún sữa đậu nành nói chuyện xàm xí còn hơn dzô club, dzô sàn nghe nhạc dọng thình thịch vào tai, để sành điệu búng tay kiu rượu ngoại (vô sàn mà kiu bia thì là... nhà quê nhớ - bạn tui nói vậy), dòm người ta ưỡn ẹo, người ta xì tin tóc nhuộm highlight, áo mak 2 dây (hay là không có dây nào ), đeo kính đen , mà nhảy nhót, àm hò hét, mà... put their hands up , tui thấy nó mệt mỏi làm sao!

Lần 1, lần 2, rồi lần 3... Vòng qua 3 cái "sàn" ở Đà Lạt thì tui... hết thik. Bây giờ, người ta lấy xe máy, điện thoại, tóc nhuộm mấy màu và đi mấy sàn... làm thước đo sành điệu! Vậy là tui hiển nhiên thành thằng nhà quê , vì tóc tui đen, xe tui xấu, điện thoại tui cũ, tui cũng không thik đi club . Có khi tui quê thiệt! Mà bít sao được, tui không bíêt vanh vách kể tên nào là Heineken hay Carlsberg, Martell hay Johnny Walker, Esplendidos hay Maduro; tui không biết búng tay sành điệu, nhắm mắt, nhún nhảy theo nhạc (hùi nhỏ tui học Âm Nhạc dở lắm)... Tui chỉ biết uống chuối hột, vì tui nghĩ rượu này... bổ, bổ... cả chuối lẫn hột , tui bít ăn khô nướng, gỏi xoài, lạc rang, tui không hút thuốc, lâu lâu nổi hứng tui còn mua cả kẹo kéo của mấy anh bán dạo... Vậy thì đúng tui nhà quê, nhà quê thiệt òy! Tui không chịu được cái cảm giác ngồi rung đùi, nhấp hớp rượu trong khi bố mẹ tui vẫn hàng ngày làm việc mướt mát mồ hôi ra để gửi tui mỗi tháng 1tr đồng ăn học; hoặc giả tui có làm ra tiền, tui cũng không chịu được suy nghĩ chỉ một đêm có thể "ném" hết số tiền dùng trong một tháng của một thằng sinh viên nào đó! "Tui có hai người bạn, một người mỗi tháng làm 5, 6, 7, 8, 9tr và vẫn sành điệu club 1lần/tuần; và một người phải nghỉ học kỳ này vì không có tiền đóng học phí, hiện giờ đang làm waiter trong nhà hàng 2,2tr/tháng...".

Hồi chiều ngồi cafe với bạn, nói hết chuyện trên trời dưới đất rồi mấy bạn lại nói chuyện bar, hiển nhiên, người đóng vai tượng đá hiền lành là tui . Tui ngồi im re cả buổi, nói chuyện mà mình không hứng thú thì nói sao được. Tui ngồi nghĩ coi sao mình không hòa nhập với bạn khi nói chiện này, nghĩ coi tui có vấn đề gì không, cuối cùng tui xác định được chak là mãi mãi tui cũng chỉ là đứa nhà quê tấp tễnh lên tỉnh, đứa nhà quê chân còn chua mùi phèn tập xý đú đi club hoài mà không được... chừng nào tui còn mang tư tưởng coi đồng tiền to như bánh xe bò, tiếc 2tr đồng đánh đổi bằng công sức lao động của cha mẹ mỗi tháng, hay hà tiện, tiếc của khi không dám chỉ một đêm đánh veo số tiền bằng cả tháng lương lao động như người bạn tui kể trên kia...

Mà biết đâu được đó, biết đâu... 30 hay 40 năm nữa, khi tui thành... đại gia rồi, khi đi limousine, mặc đồ vest, khi sành điệu xỏ lỗ tai, chơi tatoo, khi gạt bỏ được cái tư tưởng nhà quê cố hữu này, tui lại đâm ra thik... nhún nhảy, lak léo, put my hands up thì sao ... Có khi luk đó, tui lại tìm cái note này để... del không chừng ...

Nhưng mà ngày đó chak còn xa lắm lắm, thôi thì bây giờ cứ chấp nhận là một anh nhà quê đi đã, hừm, nhà quê mà nói nhiều quá! Đồ nhà quê!!!



các bạn có đọc thì cũng đừng chê tui này nhà quê nhé. Bởi đúng là nhà quê thiệt mà :P
 

saclo09

Cu tý đầu nhọn
#2
bài viết rất hay!!! mình cũng là nhà quê!!!
có sao đâu hì hì!!!
 
#3
cho tớ hỏi nhé( đừng giận nha) tâm sự của bạn hay ban st???? vì bài viết rất hay.....rất hợp tâm trạng của tớ...I'M nhà quê,too
 

thoidahet

3 ngọn nến lung linh
#4
Chuyện bar, sàn thì ở chừng mực nào đó cũng là thước đo nhưng đó là thiểu số của dân chơi...thi thoảng tớ cũng bar, sàn nhưng đó là vui chơi, giải trí, tìm cảm giác mạnh và tôi rèn tính tự tin trc đám đông chứ không phải để được cho là dân chơi, dân kt3 thành phố.....Kẻ nào chửi người khác là "thằng nhà quê" thì kẻ đó mới là nhà quê ..Nhà quê cả thôi,,,chả đứa nào thành phố mô...xem gia phả thì nhà quê cả ..mà đứa mô giễu nhà quê thì cứ bảo chúng nó gạo thóc, rau ráng, thịt thà, cá mắm... bon nó đang sài thì ở mô ra ? Không có nhà quê 1 ngày thì thành phố nhăn răng ra mà cười ...tự tin là điều 'nhà quê' như tụi mình cần.
 

hatinh_boy

New Member
#5
Cảm ơn mọi người đã chia sẻ. Tui ko phải là bị ai nói là nàh quê cả. Mà cái nhà quê của tui là như tui tâm sự đó. he he
cũng ko hề tự ti là mình nhà quê mà là cái suy nghĩ rứa thui.
Hiện giờ tui vẫn sống khá tự tin ở đà lạt đó chứ
 

Tây Môn Khánh

[C]alvin__[K]lein
#6
bạn ko quê đâu
mà là bạn biết cách tiêu tiền, với lại tiền ít..........giống tui
chứ ví dụ bạn là 1 thằng công tử nhà giàu thì thoát đâu khỏi sự cám dỗ
quê 1 tí nhưng đúng chất thạch sanh
vẫn còn hơn khối đứa dân chơi nửa mùa mà bạn
 

Đoàn Nguyễn

Em là Đoàn Nguyễn
#7


Mà biết đâu được đó, biết đâu... 30 hay 40 năm nữa, khi tui thành... đại gia rồi, khi đi limousine, mặc đồ vest, khi sành điệu xỏ lỗ tai, chơi tatoo, khi gạt bỏ được cái tư tưởng nhà quê cố hữu này, tui lại đâm ra thik... nhún nhảy, lak léo, put my hands up thì sao ...
chừng này đủ biết rồi
no ideas
..........................
:yociexp36:
 
#8
viết hay lắm! nhà quê thì răng naz? còn hơn mấy thằng dân chơi ko biết quý tiền cha mẹ hấn mần ra! mềnh cũng nhà quê! khakhakha! :)):))
 

hatinh_boy

New Member
#9
bạn ko quê đâu
mà là bạn biết cách tiêu tiền, với lại tiền ít..........giống tui
chứ ví dụ bạn là 1 thằng công tử nhà giàu thì thoát đâu khỏi sự cám dỗ
quê 1 tí nhưng đúng chất thạch sanh
vẫn còn hơn khối đứa dân chơi nửa mùa mà bạn
cũng ko hẳn là tiền ít. mà là ko thích nghi đc. ko ham đc mấy cái đó. chứ củngthư đi mấy lần rùi đó chứ. Nhưng vào mà thấy chán thì ko thích vào thế đó
 

Oo_Nguyen_Zj_oO

¯°Vịt con chạy lon ton°¯
#10
Thế thì Zj cũng nhà quê..................:D
Nhưng mà đi bar sàn hay club thì cũng chả phải dân chơi j...........Zj vào Zj vẫn kêu bia chả cần quan tâm xung quanh nhìn cấy chi...........
Chẳng qua mấy nơi đó bị giới trẻ tha hóa đi thôi........... chứ ban đầu nó cũng chỉ là 1 tụ điểm vui chơi bình thường............
1 tháng đi 1 lần kêu 1 li cocktail 200k........... cũng ko quá mắc..........^^
Nhưng tình hình là chỉ khi Zj buồn cực độ Zj mới vào những nơi đấy.......... ko thì ra pub.........
 
#11
an phận đi chú ơi
than trach chi nak
xưa có câu
Con vua thì lại làm vua
 

tapdoanvechai_ht

Thu mua phế liệu.
#12
Quê thì đứa mô nọ có quê
Đứa ở Hà Lội thì quê ở Hà Lội (được gọi là quê thủ đô)
Đứa ở Tp Hồ Chí Minh thì quê hắn ở Sài Gòn (được gọi là quê đô thị lớn)
Choa Hà Tĩnh thì quê choa ở Hà Tĩnh, bọn nớ hơn ta là hắn sống ở quê hắn còn mình thì phải sống nhờ quê hắn thôi (tha hương cầu thực) :(
 

chihiro

New Member
#13
seo lại tự trách mình nhà quê.....mỗi người có cách sống riêng của chính mình chứ..... en theo đua đòi làm gì cho mệt.......
("._.)(._.")​
 

hatinh_boy

New Member
#14
Mình có nói là mình sống ở quê nên nghĩ là nhà quê đâu nhỉ. Hình như các bạn ko hiểu 2 chữ "Nhà Quê" của mình thì phải. Rành buồn
 
#15
chỉ tại mình sinh ra tại 1 vùng quê mà mất đi 1 tình yêu
nhưng mình lại ko cảm thấy buồn
mình cáng vui hơn vì mình biết : đó là con người thật của ấy
 

hatinh_boy

New Member
#16
MÌnh ra làm việc ở HN cũng đc 1 năm rồi. cuộc sống cũng tạm ổn, lương lậu cũng kha khá. ấy vậy mà hôm nay vẫn gặp phải 1 tình huống thật là nhà quê. Ôi nhà quê quá cơ
 
#18
không có gì phải ngại cả đâu bạn ah
mình là dân hà tịnh
và mình tự hào về điều đó
LÀ CHÍNH MÌNH CÓ GÌ SAI:yociexp52:
HẢ BẠN
HIIIIIIIIII CỐ LÊN NHA
:songhua2:
HÀ TỈNH QUÊ TA
 

mrxjao

独行者
#19
Nhà quê thì đã sao!!!!

Nhà quê thì đã sao nào,có ai mà ko phải xuất thân từ nhà quê!
 
#20
Thực ra, tui nghĩ nhiều người chê người khác nhà quê vì thấy họ không ăn mặc sành điệu, thay xe, đổi điện thoại...nói chung là đánh giá những qua những thứ người ta đeo, mặc, ăn uống là phiến diện. Thường thì đó là những người trống rỗng bên trong nên mới phải mang những thứ đó để che lấp đi. Tất nhiên cũng có những người thành đạt vẫn thích mặc đồ hiệu để khẳng định bản thân, đi bar...để giải trí, chứ không phải để khỏi bị chê là nhà quê.
CN tuần trước, ngồi uống nước ở Lý Thường Kiệt với mấy người bạn, chợt 3 em - 2 nữ, 1 nam ở đâu đi tới ngồi ngay bàn bên cạnh. Một em nữ ăn mặc thời trang, tóc xõa, môi đỏ...nhìn như các cô...tạm gọi là em Xinh, còn e kia khuất bóng nên tui không thấy. Cậu trai thì tầm 21 là nhiều. Trong lúc đợi phục vụ, em Xinh móc trong túi ra bao thuốc lá (thấy cái vỏ màu đỏ- không biết hiệu gì) - cố ý huơ huơ trước mặt cho 2 người bạn cùng những người ngồi gần đó được thấy - ý khoe ta đây sành điệu, và mời 2 người bạn hút. Hai người bạn từ chối, em Xinh lấy ra một điếu, châm lửa và rít một hơi rất điệu nghệ, bắt đầu nhả khói. Báo hại tui và những người xung quanh, tha hồ hít Nicotin miễn phí. Một lát sau, như thể để chứng tỏ (mà thật ra tui cũng ko biết ẻm định chứng tỏ cái gì) với cô bạn, cậu trai cũng bắt đầu nhả khói. Mặc cho những người xung quanh tỏ vẻ khó chịu, 2 ống khói vẫn hoạt động đều. May quá, bạn tui đã thấy đói bụng và phải đứng lên kiếm cái gì đó để ăn. Một lát sau hỏi chị bạn, chị bảo ở LTK sáng, trưa, hay tối đều có thể bắt gặp những cảnh đó, đa phần là gái bao, cave....Kỉ niệm lần đầu tiên đi ún nước ở LTK, tự dưng không có ý định sẽ quay lại đó nữa.