• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Ngày nắng đẹp của Châu Hương!!!

#1
Bác sỹ tương lai

Tui là sinh viên y năm 2.Còn 4 năm nữa mới ra trường,nói thế để cho mọi người biết.Cảm xúc của tui khi đi thực tập ở các viện thật khác nhau Lúc tui đi viện E được vào phòng mổ chứng kiến cảnh đón sinh linh mới chào đời thật hanh phúc nét rạng ngời trên khuôn mặt của mọi người,giờ đây khi đi viện châm cứu nhìn cảnh những đứa trẻ bị bại não tui chỉ muốn khóc,khuôn mặt non nớt chúng không hiểu chuyện gì đang xảy ra vói chúng.Những mũi kim châm vào đứa trẻ lòng người mẹ đau đớn biết nhường nào.Chúng khóc những giọt nước mắt như thuỷ tinh vỡ vụn xát vào lòng người làm cha làm mẹ.Chúng đau mà có nói được đâu đôi chân của chúng không thể chạy nhảy tung tăng như bao đứa trẻ bình thường khác,các y bác sỹ cố gắng làm mọi cách để cứu chữa cho những mầm non tương lai.Với khả năng của sinh viên năm 2 tui cũng chưa làm gì được.Thỉng thoảng tui cũng gặp người mình.cũng it thôi.Và tui hi vọng chỉ có từng đứa trẻ đó thôi,bởi vì tui biết dân ta còn nghèo liệu với căn bệnh đó vấn đề kinh tế có đủ không?Và tui ước những đứa trẻ đó se khỏi bệnh và tui sẽ nhìn thấy nụ cười trên khuôn mặt dễ thương của chúng và tiếng gọi cha gọi mẹ.Giờ tui chỉ muốn nói với cha mẹ và quê hương là:Cám ơn vì đã sinh ra con khoẻ mạnh và nuôi dưỡng con
 
#2
:yociexp50:Chào mọi người!Tranh thủ bon chen lập một topic cho riêng mình mong mọi người ủng hộ và mong cuộc sống của mình sẽ luôn luôn là những ngày nắng đẹp dù có chuyện không vui đi nữa thì nó cũng qua nhanh và ngày nắng sẽ đến.
Hà nội,những ngày đông giá rét cái lạnh làm cho mình nứt nẻ cả người khó chịu thật:yociexp51:Buổi sáng thức dậy lạnh cóng ko muốn dậy tí nào muốn ngủ trong chăn ấm mãi nhưng lại phải đi học đấu tranh tư tưởng mãi mới dậy được...buổi trưa thì trời nắng làm mình bị nghẹt mũi đến là khổ:yociexp19:Ôi! mùa đông qua nhanh đi....Mùa đông lạnh có một bàn tay ấm cũng hay đó.Có đứa bảo thì yêu thử đi cho biết tình yêu sinh viên nhưng mình nghĩ có cái gì thử mà ko mất gì đâu?:JFBQ00207070427A:đan tặng mẹ một chiếc khăn đầu tay...mẹ đã may cho mình những bộ đồ xinh xắn ngày bé thế mà giờ đây mới đan tặng mẹ được một cái khăn,chiếc khăn đầu tay nhìn đi nhìn lại cũng được phết(Tự khen)...không biết khi nào mới gửi về được đây?20/11 về nhà đó là những phút giây hạnh phúc cả nhà quây quần bên nhau.Về nhà ăn bún riêu sướng thế lâu lắm rùi mới được ăn tranh thủ ăn nhiều (2,5 năm rùi giờ mới được ăn ngoài này cua đồng đắt lắm) ăn nhiều một tí cũng không sợ béo!dinh dưỡng quá mà ai từ chối được......Hôm nay cá cược điểm thi với thằng anh mình bằng điểm nó.Hết ăn sữa chua!huuuu ôi thèm kem với sữa chua quá!trời lạnh này ăn mới sướng.
Tháng ni đang đi thực tập khoa sản.Nhìn những đứa bằng tuổi mình mà đã có con rùi!sợ quá!trong khi mình 20 tuổi đầu chưa có mảnh tình vắt vai????????những thiên thần nhỏ trông thật đáng yêu mình bế chúng vào lòng tranh thủ cho nó ăn.Tự hào vì mình là người cho ăn đầu tiên heee mình ăn nhiều cho ăn là đúng rồi!!!!!!!!!!! rùi tắm cho chúng nữa chứ tắm đứa nào cũng khóc ầm ĩ cả lên nó khóc mình thì cười heeee:JFBQ00169070306A:ngộ nghĩnh và đáng yêu!thui xì tóp tại đây đi nấu ăn đã...........
 

NPT

Member
#4
"Mong cuộc sống của Châu Hương luôn là những ngày nắng đẹp nhé" (bởi Willow).

... Mong là mong vậy thôi, Willow và Châu Hương nhẩy !

Cuộc sống mà. Vui buồn, khổ đau; nắng mưa, bão lũ; nóng hầm hập, rét khô người ít nhiều rồi chúng ta cũng phải trải qua. Nghĩa là con đường phía trước có cả bình yên và khổ ải. Ta vấp ngã lại đứng dậy, để trải nghiệm và nỗ lực hết mình. Khi ấy, nếu có khó khăn thì ta cũng sẽ không cùng đường; lúc vui sướng cũng sẽ biết tận hưởng và để giành niềm vui cho ngày mai...

Chúc Em gái vui!
 
#5
Chiều xuống trời se lạnh cái lạnh của hà nội.....mình đang buồn ư?cũng đâu hẳn mà mình cũng đâu có vui.......toàn chuyện chập cheng.......mình đã gạt hắn ra khỏi bộ não mình mà khi cầm điện thoại lên mình vẫn muốn alo cho hắn......mệt thật......sự thực là tình cảm đã hết........khi mình biết hắn có người yêu mình chỉ buồn 1 phút có lẽ thế.......buồn làm gì khi hắn thực sự rất vô tâm với mình hắn có bao giờ để ý xem mình nghĩ gì đâu.......mình đã quên ....đã tập trung vào công việc để quên mình đâu có luyến tiếc gì mình đã nói thật hết rồi mà......
 
#6
......................

Trời về chiều cái lành lạnh của hà nội.......không biết khi nào mình sẽ rời khỏi nơi này nữa 3 năm nữa hay dài hơn một chút.....
Đầu đau quá!!!!!!!!!dạo này lắm việc nên hay bị đau đầu:yociexp51:
Mình đã thôi nghĩ về hắn......ừ thì nghĩ gì nữa khi hắn đã có ai đó bên cạnh......Con tim thật lạ lí trí bảo đừng thích thế mà vẫn cứ thích....Mà mình đâu có thích hắn gì cho nhiều chứ......dù mình biết hắn chẳng bao giờ quan tâm tới mình........hắn luôn lạnh lùng và có chút gì đó kiêu kiêu thế mà mình vẫn........một tin nhắn của hắn cũng làm mình vui nhưng giờ nhân được tin mình cũng chẳng nhắn lại làm gì cho hắn tức heeeeeeee:JFBQ00169070306A:rồi tình cảm mình dành cho hắn sẽ trôi đi nhanh.Mùa đông lạnh đâu nhất thiết phải có bàn tay ai đó mình đã có tất tay ấm rồi mà..........Cười để bắt đầu công việc mới.........:y_khi_32:
 
#7
Ngày không nắng

2h sáng mình vẫn chưa ngủ......đi trực mà nhất lại là một khoa thế này....:yociexp19:càng gần sáng trời càng lạnh mình nép người lại tránh cái lạnh của Hà nội.......một sản phụ vào thai 6 tháng bị động thai và phải đẻ non.........khi bác sỹ bảo đẻ ra chắc chắn là không sống được......mình cảm giác lúc đó trống rỗng trong người chuyện gì thế nhỉ.....nơi đây khởi nguồn của những mần non thế mà mình sắp phải chứng kiến một cảnh mà mình sẽ không bao giờ quên....
Em bé chào đời 1 bé trai vừa ra cu cậu đã đái vọt một trộ.....cu cậu không ra bằng đầu mà ra bằng chân.......cái chân bé tí ti hơi tím đặt lên bàn cân chỉ có 700g...không có một bộ quần áo để khoác lên mình không một tấm chăn và không có gì cả.......bố mẹ làm công nhân học đang cố dành dụm những đồng lương để có thể mua cho bé những bộ đồ đẹp....thế nhưng ngày đó đã không đến với bé....đầu bé ngắc ngứ và bé muốn khóc nhưng mà không thể khóc được có lẽ chỉ cần một tiếng khóc thì sẽ khác hơn mình nhìn em bé :yociexp19:gắn õy cho bé hít nhưng mọi việc dần đi vào vô vọng bé có khóc nhưng mà ông trời đã quay lưng lại với bé :yociexp19:nếu mà có thể cho bé tháng của đời mình thì mình rất sẵn sàng.....3 tháng để bé có thể trở thành một con người có thể khóc có thể cười và có thể đón những ngày nắng thế mà giữ đêm một mùa đông lạnh lẽo bé đã ra đi.Nhưng trong lòng mình bé vẫn sống dễ thương như mọi em bé khác......mong linh hồn bé sẽ được sớm xuống trần gian......và bé sẽ được bố mẹ yêu thương thật nhiều
Hà nội ngày 7/12/2008
 
#8
Đi thi không làm được bài.........

Chán rứa hè...cụng tại nhác học mà ko làm được bài học trước quên sau....đề cương dài ko kém chi vạn lí trường thành trời thì lạnh làm mất hết ý chí học của mình huuuuuuuu thi lại....lại thêm một nỗi lo.....:yociexpress06:ác mộng...mà học rồi tại ko nhớ chơ.Kể ra lớp mình oải thật 15 người ko đến thi cón 28 cái mạng nhìn lớp thảm đến lạ,đến khi cho nộp bào thì hàng loạt đứng dậy....chán lớp mình.Sao mà lớp mình mỗi người một góc ai cũng ngại nói chuyện ....6 năm rồi cụng qua nhanh, người ta nói đời sinh viên đẹp đẽ sinh viên thì năng động mà chả bù cho lớp mình cứ như gà H5N1 ý...
 
#9
vớ vẩn.........

Ngày mô mình cụng vô diễn đàn như một món ăn quen thuộc.Hào hứng với phòng tán phét rứa mà thỉnh thoảng lại bực mình vì những câu chửi của ai đó.Tức quá:JFBQ00157070206A:Dù đôi khi mình nghĩ nét chỉ là một không gian ảo không ai biết ai.....ừ thì cũng đúng.Nhưng khi đối mặt với những câu nói khiếm nhã thì ai mà không bực mình được chứ nhất là đây lại là một phần quê hương mình.Nó hiện ra ở từng câu chữ từng bức ảnh.Rứa mà lại nơi đây một số người lại chửi mình.Cười.....nhưng mà buồn chỉ 5s để buồn vì mình không khi nào buồn lâu,mình chọn giải pháp xóa nick đi.Anh mình hỏi sao không chửi lại ừ thì chửi lại hóa ra bằng nhau à??????????
 
#10
những mảnh ghép

Sắp nôen rùi.....ra đây 3 năm mà năm mô nôen cụng nằm trong nhà...có biết đi mô mô nà?????:yociexp88:mà ngại ra đường thật đường phố đông đúc ngài đi lại nhiều toàn hại bị xe đâm(hại chết mà).Cụng tính đi một lần cho biết nhưng mà đi 1 chắc cụng nhác?????rứa thôi có lẹ không đi?
Cuộc sống như 1 bức tranh muôn màu có màu sáng màu tối màu nóng màu lạnh.Mình nhiều lúc không hài lòng với chính bản thân bực bội đến khó chịu lúc đó chỉ muốn tìm một góc tối hay tìm đến 1 quyển sách.Chán!mấy hôm nay stress quá.Dù biết đã có lúc mình hối hận nhưng cái gì đó lại làm mình quên đi thất bại vừa trải qua.Chung quy lại là ko có bản lĩnh?Mà mình hay cáu thật biết là xấu nhưng khi ko vừa ý lại cáu.:yociexp88:Năm nay cụng ko lạnh gì cho lắm?cũng không thích trời lạnh chỉ làm da nhăn nheo khó chịu.Cũng muốn tìm đến sự bận bịu để quên đi mọi chuyện nhưng mà nó lại ko tìm tới mình.:yociexp98:1 tháng nựa là tết muốn ở nhà là nghe mùi tết rồi đây ra đây chỉ nghe toàn mùi lạnh lẽo......chán quá.Ngày nắng vội tắt....
Dạo này mình rất thích trêu hắn,hắn giả vờ ngu.Ừ thì cho ngủ luôn(lời của con bạn)mà sao hắn cứ phải nói những lời buồn cười thế nhỉ?mình gọi hắn là hâm ạ!thì tình cảm hết thật rồi....giờ mình coi hắn như một đứa bạn.Mà kể ra tâm hồn hắn dễ thương thật...heeeeee thoải mái trêu chọc.:yociexp73:Mình hứa đan cho hắn ki khăn rùi dừ mà đan lại nghe nhác nhác trong ngài??hic lỡ hứa rùi ko lẽ thất tín thôi cố lần ni lần sau nỏ dại mà hứa lung tung.còn 4 tuần nựa là nghỉ tết heee cứ nghĩ đến lúc về nhà lại nghe xốn xang trong ngài.Nhớ nhà quá!!!!!!!!:JFBQ00181070411A:
 
#11
ông già nôen ơi!!!!!!con muốn có quà.....

:y_khi_32:sắp đến nôen rùi....sau khi thi xong kết quả cũng khá tốt đẹp mặc dù điểm lâm sàng được có 6 huuuu:yociexp19:nhưng mà vần thấy nhẹ nhõm trong người hẳn.:JFBQ00169070306A:rứa là đời nở hoa.Từ dừ cho đến tết thì chỉ có bài 15p nựa thôi nhưng mà 30 chưa phải là tết không cố mà làm bài lại kém thì điểm học phần có mà kéo è cổ.Nghĩ mà nhục chứ môn nội tại điểm trình thấp mà bị kép xuống ầm ầm nựa.Cả môn ngoại ngữ giun với dế học không được.Cứ định đi học ở trung tâm nhưng mà ngại quá.Sáng đi chiều đi tối còn đi nựa.Chán như con gián.Lâu lắm rùi mới chộ 1 ngày đẹp trời a ri.Nỏ phải lo lắng chi cả nà.Mà nghĩ đi nghĩ lại lo lắng nhiều làm mình già đi nhanh chóng.Thức đêm nhiều làm mắt mình như con cú vọ:yociexpress06:ác mộng thôi nghĩ đi nghĩ lại 6 năm vất vả ra trường tút lại một thể.:JFBQ00169070306A:định đi ép tóc nhưng mà mất 200k tiếc tiền thôi ko đi nữa.Mà ai cung bảo thích vẻ đẹp tự nhiên nà:JFBQ00207070427A:Không biết nịnh hay chi nữa.Đang đan ki khăn mà cứ hay nhầm bực mình quá thôi lên mạng tí đạ.Mà có định tặng noen mô nà....cứ từ từ thong thả tháng 3 vẫn còn lạnh.heeeeeeee\:D/không đi đâu mà phải vội
 

Tôi_HàTĩnh

Đang ở trên non
#13
anh nói nè những ngày em vui thì không nói làm gì . Còn những ngày cảm thấy buồn thì cứ kêu bọn bức tường , thủy triều đỏ ... hát cho mà nghe nhé , đảm bảo cs lại tươi trẻ vì em chỉ có thể sống một đời thôi 100 tuổi là ngon lắm rồi nà . Nên hảy sống tẹt em nhé
 

shockway_9x_hsht

»—(¯•·…•ⁿöb öðÿ•…·•¯)—»
#14
chiều ny nắng đẹp rứa mà lại muốn khóc.............
ko gặp đc thì chỉ biết nhớ rồi cứ âm thầm lặng lẽ 1 mình sống, sống mà như ko sống vì vô nghĩa quá....... vậy mà hôm nay bỗng dưng gặp thì lẳng lặng quay đi..
ngày mình quyết định cắt đứt hắn ko nói 1 câu, ko xin lỗi cũng ko níu kéo, mình khóc trọn 1 ngày và rồi tự hứa sẽ quên đi vì lâu nay mình vốn thế, chẳng thành thật với ai cả....... thế mà hắn-1 thằng ngố lại làm mình buồn, làm mình thấy hụt hẫng và cô đơn..... cứ nghĩ cả đời mình ko yêu ai thật lòng hết, nhìn đâu cũng thấy vô vị và dối trá, thế mà hắn lại làm mình phát điên.......
1 chiều nắng đẹp mà như rọi vào lòng người... nắng mờ nhạt như đồng lõa với nỗi buồn kéo đến làm mình bất chợt muốn khóc, khóc cho những kỉ niệm xưa đẹp đẽ, những mộng mơ dường như còn y nguyên....
ngày mai biết ra sao... nắng mờ nhạt buổi chiều hay nằng lung linh sáng sớm???... metmoi.com
 
#15
em đừng viết rứa chơ cuộc sống của chị mần chi đến mức nớ....chị mà khóc có lẹ hà nội lại có trận mưa lịch sử nựa.Em mần chị sốc quá!
 

Tôi_HàTĩnh

Đang ở trên non
#16
em đừng viết rứa chơ cuộc sống của chị mần chi đến mức nớ....chị mà khóc có lẹ hà nội lại có trận mưa lịch sử nựa.Em mần chị sốc quá!
Tình yêu thủa học trò mà em , lúc nào củng lâng lâng , u buồn và lắng đọng , lúc nào củng muốn về mình tất cả . Chỉ để khi cái tuổi mơ mộng đó qua đi , con người lại trợ về với thực tại phủ phàng . Củng sống củng yêu nhưng chân thật hơn , rỏ ràng và ít mơ màng hơn . TY học trò là TY đẹp nhất và củng thi vị nhất và củng là TY buồn nhất vì khi đó chúng ta còn rất yếu lòng . Không thể kìm nén nổi lòng mình được . Rồi tất cả củng sẻ qua đi , trôi đi như con sông ngàn phố muồn đời chảy mãi.................
 

huy lê

Giữ trong mình niềm tin
#19
:yociexp50:Chào mọi người!Tranh thủ bon chen lập một topic cho riêng mình mong mọi người ủng hộ và mong cuộc sống của mình sẽ luôn luôn là những ngày nắng đẹp dù có chuyện không vui đi nữa thì nó cũng qua nhanh và ngày nắng sẽ đến.
Hà nội,những ngày đông giá rét cái lạnh làm cho mình nứt nẻ cả người khó chịu thật:yociexp51:Buổi sáng thức dậy lạnh cóng ko muốn dậy tí nào muốn ngủ trong chăn ấm mãi nhưng lại phải đi học đấu tranh tư tưởng mãi mới dậy được...buổi trưa thì trời nắng làm mình bị nghẹt mũi đến là khổ:yociexp19:Ôi! mùa đông qua nhanh đi....Mùa đông lạnh có một bàn tay ấm cũng hay đó.Có đứa bảo thì yêu thử đi cho biết tình yêu sinh viên nhưng mình nghĩ có cái gì thử mà ko mất gì đâu?:JFBQ00207070427A:đan tặng mẹ một chiếc khăn đầu tay...mẹ đã may cho mình những bộ đồ xinh xắn ngày bé thế mà giờ đây mới đan tặng mẹ được một cái khăn,chiếc khăn đầu tay nhìn đi nhìn lại cũng được phết(Tự khen)...không biết khi nào mới gửi về được đây?20/11 về nhà đó là những phút giây hạnh phúc cả nhà quây quần bên nhau.Về nhà ăn bún riêu sướng thế lâu lắm rùi mới được ăn tranh thủ ăn nhiều (2,5 năm rùi giờ mới được ăn ngoài này cua đồng đắt lắm) ăn nhiều một tí cũng không sợ béo!dinh dưỡng quá mà ai từ chối được......Hôm nay cá cược điểm thi với thằng anh mình bằng điểm nó.Hết ăn sữa chua!huuuu ôi thèm kem với sữa chua quá!trời lạnh này ăn mới sướng.
Tháng ni đang đi thực tập khoa sản.Nhìn những đứa bằng tuổi mình mà đã có con rùi!sợ quá!trong khi mình 20 tuổi đầu chưa có mảnh tình vắt vai????????những thiên thần nhỏ trông thật đáng yêu mình bế chúng vào lòng tranh thủ cho nó ăn.Tự hào vì mình là người cho ăn đầu tiên heee mình ăn nhiều cho ăn là đúng rồi!!!!!!!!!!! rùi tắm cho chúng nữa chứ tắm đứa nào cũng khóc ầm ĩ cả lên nó khóc mình thì cười heeee:JFBQ00169070306A:ngộ nghĩnh và đáng yêu!thui xì tóp tại đây đi nấu ăn đã...........
Mong rằng cuộc đời của Châu Hương sẽ là ngững ngày đẹp như vậy.
Nhưng cuộc sống của mọi người trên thế giới này đâu có được như vậy! Họ phải vật lộn với cuộc sống mưu sinh đầy vất vả mệt nhọc. Sáng phải dậy từ 3 giờ trong cái rét cắt da cắt thịt để kiếm sống đâu có thời gian để giải lao, mơ mộng như bao người được ăn sung mặc sướng, mơ những thứ viễn tương xa xôi.
Mong rằng những ước mơ, việc làm như của Châu Hương ngày càng được nhân lên nhiều hơn trong xã hội...
 
#20
Trời lạnh thật......

Cái lạnh đột ngột tràn về trong ngày giáng sinh...Hà nội khẽ co mình tránh rét lạnh xuyên qua áo...cây bàng khẽ trút những chiếc lá vàng để chào đón mùa xuân mới...khẳng khiu sần sùi trong ngày đông lạnh lẽo rung rinh khi có từng cơn gió lùa qua.Người đi đường ai cũng vội vàng hơn muốn nhanh nhanh tìm chỗ ấm cúng...Hôm nay ngày thứ 2 đi BV xanhpôn lại đi khoa nhi...ui nhìn những em bé mới bé tí mà đã mắc bệnh tim thương quá......mới sinh ra được 53 ngày tuổi mà đã bị bệnh tim bẩm sinh....nhưng hi vọng của bé chưa bị dập tắt khi bác sĩ bảo sau khi mổ bệnh của bé sẽ khỏi hoàn toàn.Mong rằng cuộc sống của bé bây giờ và mâi sau sẽ luôn là ngày nắng đẹp:JFBQ00169070306A: