• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

My life

Một thứ 2 đẹp trời, nắng nhẹ và gió mát làm cho lòng có bức bối cụng nhẹ nhõm hơn. Nó yêu cuộc sống này và ghi nhận mọi thứ theo từng giây phút. Cố gắng lên mèo ơi.
 
NHanh nhỉ, lại đến tháng 6 nữa rồi, ui mà sao mình vẫn ko thay đổi tý nào nhỉ... vẫn thế, con nít và ko biết lo toan gì nhiều. Biết thì mình biết nhưng mà lo thì ko lo nổi, vì có lẽ cụng là bản tính rồi... giống như cái kiểu có người sinh ra đã phải ra đời lo lắng rồi còn có người thì có muốn ko được lo, cho nên mới có cái gọi là số phận ấy mà... ko thế thì lấy đâu ra xã hội...
Dạo này, mình thích dùng cái từ này... "Dạo này" cho mọi cái như là sự biển hiện của hiện tại... chứ nhất định ko phải là quá khứ, hay tương lai nào đó xa xôi... mình chỉ thích mình ở hiện tại trogn mọi cái mà ko chạy nhảy về qk hay tương lai... mệt mỏi lắm nếu cứ bắt cái hình và bóng mình nó thơ thẩn. Thậm chí có yêu có thương cũng hiện tại mà thôi...
 
... GẦN 11 h, cơ quan vắng tanh vắng ngắt, chỉ có mỗi con bé và mấy cái vi tính, đánh trận với mấy cái ps hợp đồng... Hôm nay lại có đám cưới mà đành gửi- tiếc hùi hụi... Mới lò dò bật nick, con bạn đã hỏi" đi chưa bẹp?"- hic, chưa đi... t tưởng mi chuồn rồi chứ.- lại gặp 1 chút thử thách. mà thế thì mới thấm... nên nó có bận lòng lắm nữa đâu- khi nào đi thì lên tàu là biết thôi mà.
... Cái bụng lại réo rắt lên rồi- dù sáng nay chén 1 hộp sữa với mấy thứ linh tinh- dạo ni hay đói thế- ăn dủ thứ mà chả gầy cũng chả béo- lạ kì. Muốn tăng thêm 4-5 kí lô nữa mà chờ mãi ko chộ nhích lên. giờ vẫn 40-41 kí thui... hèn chi mẹ toàn bảo "ăn tốn cơm mẹ". Khổ thế chứ- ở đời ko có cái gì là lại muốn có- ngài be thì muốn được fom như mềnh, và ngược lại- mềnh lại muốn tăng vài kí lô- chơ mà béo thì sợ lắm. May có 1 ngài nỏ khi mô chê mềnh gầy- ko biết có chê sau lừng không hè??? chứ mềnh là toàn bị mấy thằng bạn chê gầy... hic. nó còn bả vợ tui mập mạp chứ bà thì hơi gầy... tủi thân quá... huuuuuuuuuu:((. hôm đám cưới nó- mải ăn cộng với đi chậm nên chả thấy rõ dung nhan vợ hắn- nhưng nhìn xa thì cụng y như hắn miêu tả.
... Sắp đến ngày báo chí VN, nó lại nhớ những chuyến đi cơ sở đầy kỉ niệm..
.... như 2 cái trạng thái đối lập, đang nghĩ mai có nên đi kỉ niệm ko- nghĩ về cv này lòng nó lại lắng xuống- chùng như dây đàn đang căng bỗng oặn xuống với bao kí niệm... Người ta bảo, nghề chọn người chứ người ko chọn được nghề... Nó cụng chẳng bao giờ tưởng thành nếu ko có cái nghề này- chí ít là về khoản nhận thức về all. Nhớ những lần đi với mấy bác lãnh đạo- mà hầu như lúc nào cụng phải đi cơ sở vì dạo này đang GPMB với sản xuất, kiểm tra lũ lụt hồ đập- con bé thích lon ton đi làm như thế vì biết mô mai mốt ko được đi nữa. Mấy bác thấy nó nhỏ lại thích đi cơ sở nên rất thương nó. Cả đoàn xe của lãnh đạo Tỉnh và huyện đi kiểm tra hồ đập, nó cụng đi theo.. trời nắng như rót mật
- Bác chủ tịch nói vọng lại, nắng quá, con leo lên xe ngồi cho mát lấy thông tin sau chứ đi lên đây cao mà lại nóng.
-Nó ko chịu, hiiiii, thế là cùng với anh quay phim Đài Tỉnh- vừa đi vừa chụp mấy cái hình.
.... về mở ra coi lại, tự dưng nó nghĩ- ngày xưa nó cụng học chụp ảnh, sao giờ lại ko phát huy nhỉ- tranh thủ post lên blog cho mấy đứa em nó coi. Mà ảnh chụp mất tiêu hết nên chỉ còn mỗi mấy cái thôi à. Đó cụng là 1 chuyến đi trong vô vàn chuyến đi ... về với thực tiễn...
... Nó vẫn thích cái nghề này- có thể vài bữa vô trong kia tổ chức phân nhiệm vụ gì thì cứ thế mà làm- ko chối từ- vì có ko làm hay làm thì mình vẫn viết mà- nên cv ấy cụng là cái gì đó đáng trân trọng- làm phúc giúp đời.. ko để tầm thường xen lọt vào là ok... mà nghề nào cụng vậy thôi... Sống trong đời cần 1 tấm lòng để gió cuốn đi...
 
Cái gì rồi cụng trôi qua chỉ có chút lòng thiện lành là còn mãi - nó như một thứ ánh sáng mong manh, nhè nhẹ vương lại để cho ai đó có thể là tự hào vì đã sống như thế và để nhắc nhỏ làm bứt rứt cho ai đó ko sống được như vậy.

Một cuộc nói chuyện cụng thú vị. Có người nói với nó: " ko có gì cả- ko thấy nhớ- ko có cảm xúc gì cả...." uh, đã là cái xa xôi dĩ vãng từ thuở nào thì làm sao mà nhớ mà có gì... bởi đơn giản là ko sống bằng cả trái tim và khối óc mà chỉ sống bằng cảm xúc thì quên lãng là phải. Nó thông cảm được điều đó. Nó cụng quen với điều đó rồi. vo thường mất liễu được không vốn dĩ là vậy... đoi khi ko đến được với điều gì đó là mọt diều may mắn thì sao. tin thế đi... chân lí luôn luôn đúng mà... Xây thì khó chứ phá nó thì dễ ợt....
Có người bảo sợ nó như pha lê, thủy tinh-- ôi- nó chả phải là pha lê mà cụng chẳng phải là thủy tinh- đơn giản nó là thứ không khí đúng hơn như là một thứ ánh sáng bàng bạc... rơi tớt lại và đang lần tìm giá trị của cuộc sống thôi. Có lẽ cái vẻ bề ngoài nhìn non nớt của nó dễ dánh lừa ngài khác.... mà cụng chả sao chính vì thế mà lúc nào nó cụng được ưu ái nhất... hiiiiiiii
Cảm ơn cha mẹ đã cho thân này- mogn manh nhỏ bé nhưng cũng đầy ý nghĩa lắm thay. Tâm nó đã giải quyết được một việc mà bấy lâu cứ vướng mắc mãi nhưng giờ mọi thứ lại đâu vào đó. Nó tin gieo nhân lành thì sẽ gặt quả ngọt. Mọi vạn vật luôn thế mà. Nó vẫn đi tiếp về phía mặt trời mọc ...
 

Đá

Nơi ấy bình yên.....
Lâu lâu không vào NHT, đọc những bài viết của em, vẫn nhẹ nhàng, tình cảm nhưng cũng nhiều tâm trạng lắm.