• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Giọt Sương và Nắng Mai

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#1

Một số hình ảnh của Tiêu Đan. Mong bà kon ta chém mạnh vô.


TĐ và anh trai khi con nhỏ


Quán cafe "Gió và nước" ở Q.9. pm quả uống cafe liền!



Căm - bu - chia 2008


Hứng dừa!


Ngồi viết truyện cấy đạ.


Chân dung và cuộc sống. :D


Răng khểnh mà khập khà khập khiểng... :D


Nàng và cỏ lau...


Thu ơi!...........:x




Áo dài thướt tha....:x





Nàng ta mặc áo thụng tề:D


hehe ta và nàng:D;));;)

 

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#2
Diều và Gió

DIỀU VÀ GIÓ

“Linh à! Mai đi thả diều”

Hà lúc nào cũng nhắn tin “cọc lóc” như vậy cho Linh, vậy mà cái “cọc lóc” đó đã làm cho Linh giành tình cảm cho Hà thật nhiều. Rồi thời gian trôi đi lặng lẽ. Hà và Linh quen nhau mới đó mà đã ba năm rồi. Đó là một khoảng thời gian dài đủ để đôi bạn trở nên thân thiết và cùng chia sẽ thật nhiều kỉ niệm. Và tình bạn đó cứ lớn dần theo năm tháng thành tình yêu mà Linh đã viết nên một cuốn tiểu thuyết. Trong đó có đoạn “Và gió thổi. Và tóc bỗng bồng bềnh. Và hoàng hôn cứ tràn đầy màu tím. Và tình yêu … biết đâu … sẽ bắt đầu … từ tình bạn …”

Hà hơn Linh gần một tuổi, hai người không học cùng trường, cũng không cùng một sở thích nhưng họ luôn hiểu và tôn trọng những sở thích của nhau. Cũng thật ngẫu nhiên mà họ gặp nhau trên một chuyến xe buýt rồi quen nhau. Chẳng là Hà và Linh đi học bằng xe buýt và cùng trên một tuyến. Một lần cả hai người giành nhường chỗ ngồi của mình cho một cụ già. Hai người không ai chịu ai nên cả hai không ngồi xuống nữa. Linh rụt rè, nhỏ nhẹ và lãng mạn. Còn Hà thì mạnh mẽ, cọc lóc và chẳng có tí gì là lãng mạn cả. Lần đó cả hai chỉ nhìn nhau cười. Rồi những chuyến xe buýt kế tiếp đã làm cho hai người quen nhau. Và những nick name, địa chỉ email, số điện thoại… đã làm cho hai người thân thiết nhau lúc nào không hay. Lúc đầu Linh cũng “chảnh” lắm, vậy mà sự thấu hiểu của Hà đã làm cho Linh thấy Hà thật sự cần thiết trong cuộc sống của Linh.

“Chiều mai sau 5 giờ anh đến đón Linh cùng đi nhen. Lâu lắm rồi Linh mới được đi thả diều, Linh thích lắm. Linh nhớ anh nhiều, anh ăn cơm rồi nghỉ ngơi sau một ngày làm việc nhé. Bye and see you later”

Sự nhỏ nhẹ của Linh lúc nào cũng vậy. Linh viết văn và làm thơ rất hay, những bài viết trên báo “Mực tím” hay “Tuổi hồng”… cho thấy Linh thật sự có năng khiếu văn chương chứ không chỉ là một doanh nhân tương lai. Hà biết điều đó, Hà chỉ là một thằng con trai khô cứng. Học ngành kỹ thuật, Hà chỉ biết về máy móc và những phần mềm liên quan tới nó. Nhưng Hà luôn lắng nghe những gì Linh chia sẽ, Hà ngồi hàng giờ cùng Linh nghe Romance và nhâm nhi cà phê, Hà giành thời gian để cảm nhận những truyện ngắn hay thơ mà Linh viết.

Thành phố chiều nay có vài giọt mưa lất phất, những làn gió biển ùa vào mang không khí thật mát mẻ. Linh ngồi trầm ngâm nhìn những hạt mưa rơi mà nghĩ về Hà. Chiều mai sẽ không còn những hạt mưa này, và những cánh diều sẽ gặp những cơn gió làm cho nó bay thật cao. Những màu sắc sặc sỡ của cánh diều sẽ làm cho Linh thích hơn trên một bãi cỏ rộng thêng thang. Mấy ngày nay Linh thật sự bận rộn, Linh biết mình phải thật cố gắng để hạnh phúc luôn được trọn vẹn. Một nụ cười trên môi, một cái nhìn thoáng qua… Càng nghĩ Linh càng thấy mình thật hạnh phúc khi có Hà. Bây giờ thì Linh bật máy tính lên và bắt đầu làm bài. Hà giờ này cũng đang miệt mài bên máy tính để viết báo cáo, Hà đã đi làm nên Hà không muốn mình để thời gian trôi đi một cách vô ích và bỏ lỡ những cơ hội phía trước. Sinh ra trong một gia đình đông con ở miền đất Tây Nguyên nhiều nắng và gió, mẹ Hà mất sớm nên Hà biết tự lo cho bản thân mình khi bước vào quảng đời sinh viên. Ở thành phố, xa nhà, xa gia đình đã làm cho Hà cứng rắn hơn. Cũng vì vậy mà con người Hà ít nói và lầm lì. Với Hà, Linh là một tiểu thư, Linh không biết từng gốc cà phê, ruộng lúa hay những chuyến đi xa nhà cho những cuộc mưu sinh,... Hà biết điều đó cũng chỉ để cố gắng hơn và lo thật trọn vẹn hơn chứ Hà biết Linh yêu Hà thật nhiều.

Thành phố ngoại ô thật yên tĩnh và bình yên. Những hàng cây bằng lăng tím vừa trổ bông trải dài theo những con đường thẳng lung lay theo từng cơn gió nhè nhẹ, từng đàn chim tung bay cùng líu lo. Buổi chiều tà hiện lên ánh hoàng hôn lấp lánh, nắng rơi lả chả trên từng mái nhà cùng những cao ốc trong khu công nghệ cao. Từng dòng xe tấp nập hối hả lăn bánh về nhà báo hiệu kết thúc một ngày làm việc mệt nhọc. Mùa này là mùa mà những cánh diều rì rào trên từng không trung. Những làn gió dường như vô hồn cũng luôn bám theo từng cánh diều, khoảng đất rộng được trồng những đám cỏ xanh ngắt tạo thành một khoảng trống nghiêng nghiêng trải dài như một dải lụa. Bên kia là mấy cậu nhóc cùng một vài cô bé đang tung tăng theo từng cánh diều chưa được “cất cánh”, bên kia nữa cũng có mấy “phụ huynh” đi cùng những đứa trẻ để thả những cánh diều lên cao cho con mình vui hơn sau một ngày đến trường. Hà mang theo ba con diều cùng Linh. Diều hình phượng hoàng sặc sỡ nhưng chắc chắn sẽ bay không cao được. Diều hình cá mập thì màu nâu tím cộng với màu lam sẽ không thật sự nổi bật trong không trung nhưng bay thật cao. Con còn lại là diều sáo với âm thanh trầm bổng mà Hà thích nhất. Lúc này thì Hà đã chọn “đường băng” cho diều “cất cánh” tốt nhất. Chỗ này cũng thật yên bình cho hai đứa. Hà khẽ nhìn Linh rồi lại nhìn diều và hỏi:

- Linh thích diều nào nhất?

- Con nào Linh cũng thích.

- Nhưng mà ba con lận, mình phải chon ra hai con vì có hai người thôi. Linh chọn một con đi?

- Uhm! Linh chọn con… con diều sáo này nè.

- (Hà cười)… Khôn quá à, con đó dễ thương nhất.

- Thì giống Linh mà …

Mỗi lần như vậy Hà chỉ nhìn vào đôi mắt hiền dịu của Linh mà thôi bởi trong mắt Hà, Linh vẫn dễ thương nhất.

- Bắt đầu Linh nhé. Coi diều ai bay cao hơn nào.

Hà chọn diều cá mập. Diều cá mập màu nâu tím cộng với màu lam, trong nó lầm lì như Hà vậy, và nó chẳng cầu kì chút nào như diều phượng hoàng hay diều sáo. Nhưng nó bay thật cao và trông thật mạnh mẽ.

- Diều của Linh lên cao rồi Hà nè. Hà cho diều của Hà “cất cánh” đi.

- Vẫn còn thấp lắm. Hà nhìn diều của Linh bay lên rồi cho diều Hà lên cũng chưa muộn.

Sau mấy phút thì diều của Linh bay thật cao trong không trung và những âm thanh từ chiếc sáo diều lúc trầm lúc bổng theo từng hướng gió. Hà cũng cho diều của mình lên thật cao, Hà biết diều Hà sẽ cao hơn vì diều của Hà là diều cá mập. Hà nhìn Linh chọc một cách thích thú.

- Diều của Linh thấp hơn diều của Hà kìa.

Linh giải thích.

- Thì tại diều của Hà là diều cá mập lại hổng có sáo mà.

Bi giờ thì Hà bó tay chấm cơm thôi.

Diều đã bay hết dây. Linh và Hà bây giờ tha hồ mà ngôi bên nhau mà cảm nhận cái hạnh phúc thật đơn giản. Cái hạnh phúc mà với Linh là không ai hạnh phúc hơn mình trên thế gian này nữa.

Hà buộc hai dây diều vào một gốc cây, là dân chơi diều chuyên nghiệp nên Hà biết lúc nào và độ cao nào mà diều không thể chao được. Giờ thì Hà yên tâm để cho Linh tựa vào vai mình. Lúc nào cũng vậy, Hà luôn lặng lẽ nghe Linh “share”. Hà thật hạnh phúc bởi Linh cũng không “bí mật” với Hà điều gì dù là chuyện riêng tư và tế nhị nhất. Hà tôn trọng điều đó, tôn trọng như những gì mà Hà được tôn trọng vậy.

Hôm nay trời không mưa đúng như lời ước của Linh. Những đám mây trắng bồng bềnh cũng lưa thưa theo những làn gió, hoàng hôn tím thật huyền diệu giữa một tình yêu đầy màu tím. Linh và Hà cùng ước nguyện, Hà hứa sẽ bên Linh mãi mãi dù có chuyện gì xảy đi chăng nữa. Hà hứa se che chở cho Linh, tạo cho Linh một chỗ dựa thật vững chắc. Đó chính là một mái ấm gia đình trong đó có những đứa trẻ… mà hai đứa luôn mong ước. Linh hứa chăm sóc Hà thật chu đáo, bù đắp khoảng thời gian thơ ấu mà Hà đã mất đi người mẹ thương yêu nhất. Linh còn có thêm những ước nguyện nho nhỏ nhưng thật lớn lao cho một gia đình. Những lời thì thầm cứ vang mãi không dứt, có lẽ những đàn chim se sẻ bay tung tăng cũng hiểu được hạnh phúc của hai người chứ không chỉ có người trong cuộc. Những tia nắng nhè nhẹ cũng nhường chổ cho đôi bạn yêu thương. Mãi mê nhìn những cánh diều và những lời yêu thương ngọt ngào giành cho nhau mà Hà và Linh quên đi ông mặt trời đang khuất dần sau những hàng cây và những ngôi nhà. Linh nhẩm tính có 24 con diều trong không trung thì bây giờ chỉ còn ba con nữa, trong đó hai con của Linh và Hà còn một con của một cậu nhóc vì đến trễ nên nán lại thả thêm chút xíu nữa. Hà lại chọc cho Linh cười.

- Bây giờ thì thi ai cuốn diều xuống nhanh hơn nè…

- OK! Bắt đầu nhé - Linh nói.

Dĩ nhiên là Hà sẽ cuốn diều nhanh hơn rồi, nhưng Hà giả vờ như gà mắc tóc mà làm chầm chậm nhường cho Linh thắng. Lúc nào Hà cũng giành cho Linh những phần thắng để biết mình sẵn sàng che chở cho Linh.

- Linh cuốn diều xong rùi mà Hà vẫn chưa xong kìa. Xấu quá đi mất. Lêu lêu ông cụ.

Linh lại nhoẻn miệng cười và nhắc lại từ “ông cụ” cho Hà quê. Hà chỉ cười trừ Linh mà thôi bởi Hà thích Linh chọc như vậy lắm. Mà Hà thấy mình cũng “ông cụ” thật, có lẽ cũng tại lam lũ nên Hà “hiểu đời” trước tuổi.

Thành phố bắt đầu loáng thoáng những ánh đèn, những ánh đèn có lẽ chưa thể hiện hết công suất vì màn đêm chưa tắt hẳn. Những căn nhà với ánh sáng lấp lánh xa xa xuyên qua màn đêm cùng với ánh sáng của đèn đường tạo nên một không gian nhiều màu sắc. Những quán cà phê bên ven những con đường vào thành phố thật lộng lẫy. Xa xa trên không trung là những ánh sáng chớp chớp của máy bay sắp hạ cánh. Linh ngồi sau xe Hà một cách lặng lẽ, tay nàng chạm khẽ vào người yêu. Vậy là một ngày mới kết thúc.

Tối nay Linh không đi học Anh Văn nên về nhà ăn cơm, Linh vẫn thường online khoảng một tiếng trước khi làm bài. Đầu tiên là đọc những dòng tin nhắn của ban bè qua Yahoo Chat, rồi mở Blog lên đọc những comment của Sơn, Thảo, Hiền hay Trang… và nàng cũng không quên reply cho họ. Đặc biệt hơn là những dòng tin nhắn mà Linh nhận được từ Hà qua Yahoo.

“Bé học bài rồi đi ngủ nghen. Anh cũng học bài rồi đi ngủ đây, mấy từ vựng hôm nay sao khó quá”

Hà nhắn cho Linh trước qua Yahoo.

Lâu lâu Hà gọi Linh bằng bé và xưng mình bằng anh. Tuy hơn tuổi nhưng Linh và Hà vẫn thường gọi nhau bằng tên, có lẽ do lần đầu tiên gặp gỡ đã gọi như vậy rồi. Linh cũng nhắn tin lại.

“Anh ngủ ngon nhé! Mơ về bé nữa. Bé học bài rồi ngủ sớm để anh khỏi lo nè. Cũng đừng quên mở máy đọc tin nhắn của Linh nữa … Nhớ anh!”

Những từ mới của tiếng Hàn khó hơn tiếng Anh mà Hà từng học rất nhiều, có lẽ mẫu chữ La-tinh đã thân quen nên khi học tiếng Anh. Hà thấy dễ dàng hơn. Hà chọn tiếng Hàn cũng vì Hà đang làm cho một công ty liên doanh với Hàn Quốc về sản xuất ôtô, đã quyết chí thì dù có khó khăn cũng phải cố gắng. Linh học giỏi Anh Văn từ nhỏ, bây giờ lại học khối ngành kinh tế nên Linh càng đam mê môn ngoại ngữ. Đêm đã về khuya, tiếng ồn ào của xe cộ đã giảm đi, Hà chuẩn bi đi ngủ thì nhận được tin nhắn từ điện thoại của Linh.

“Hôm nay Linh vui lắm, bên anh Linh thật hạnh phúc. Hãy luôn bên Linh anh nhé! Anh nhớ ngủ sớm mai còn dậy sớm chạy thể dục nữa. Chúc anh ngủ ngon! Bé yêu”

“Với anh em là tất cả Linh ạ. Anh cũng hạnh phúc lắm. Em ngủ đi nhé. Chúc em ngủ ngon!”

Vậy mà Hà chẳng thế nào ngủ được. Một mình trong một căn phòng Hà thấy thật trống trải, Hà biết Hà sẽ không ở lại thành phố này lâu được. Mẹ đã mất đi ba Hà cần Hà nhiều lắm. Mỗi lần điện thoại về hỏi thăm sức khoẻ ba, Hà biết ba buồn nhiều. Ba đã mất đi người chung sống cùng ba, xây dựng cùng ba một tổ âm mấy chục năm trời. Ba còn xa Hà nữa, Hà học xong và đi làm được gần một năm, Hà biết Hà sẽ phải quay trở về để hoàn thành nghĩa vụ của một người con ở nơi mình sinh ra dù nơi đó không có nhiều cơ hội cho Hà bằng thành phố. Ba Hà là một thương binh, vết thương vẫn thường tái phát mỗi khi trở trời, trở gió.
Hà phải xa Linh ư? Hà sẽ mất Linh ư? Linh sẽ mất Hà ư? Hà ở lại đây? Linh trở về quê Hà?...
Những câu hỏi đó không thể nào Hà trả lời được. Hà không thể không quay về phụng dưỡng ba lúc tuổi già. Với một sinh viên mới ra trường Hà cũng không đủ khả năng mua cho mình một căn nhà nhỏ trong vòng mấy năm để đưa ba vào cùng sống được. Và chắc chắn Hà không để Linh về nơi đất cằn sỏi đá mà Hà đã từng sống. Càng nghĩ Hà càng không tài nào ngủ được. Hà yêu Linh, Hà nhớ Linh. Tình cảm thiêng liêng và cao quý đó Hà đã giành cho Linh bấy lâu nay. Linh vẫn thường nói với Hà là tình cảm con người những lúc như vậy mà anh. Đó là những lúc khó khăn nhất. Lời động viên nào của Linh cũng làm cho Hà thấy ý nghĩa.

Một ngày mới nữa lại đến như bao ngày mới khác. Linh đã thực tập xong và bắt đầu ở nhà viết báo cáo, Hà thì đi làm chỉ Chủ Nhật mới nghỉ. Cũng sắp tới ngày giỗ mẹ của Hà nên Hà suy nghĩ thật nhiều. Có thể lần này về quê Hà ở lại và làm việc ở quê luôn. Hà và Linh, đôi bạn ngày ấy, tình yêu bây giờ sắp phải xa nhau rồi!

- Alô! Linh nghe ạ.

- Em à! Mai chúng mình đi thả diều nhé!

- Dạ! Mai em cũng không đi học Anh Văn.

Mai Hà muốn nói tất cả, sự thật mà Hà đã tính trước. Linh vẫn chưa biết gì. Hạnh phúc trong Linh cứ tràn ngập để rồi…

- Mai anh tới đón em. Anh phải làm việc tiếp đây.

- Dạ! Tạm biệt anh…

Thực ra Hà đã xin nghĩ làm hai ngày nay mà Linh không biết. Hà đã chuẩn bị hành lý và tất cả mọi thứ để ngày mốt lên đường về quê giỗ mẹ.

Những cánh diều bay thật cao, ngồi bên Linh mà Hà nghẹn ngào nói lên tất cả. Linh đã oà khóc thật to và cương quyết theo Hà về quê sau khi học xong nhưng Hà đã không đồng ý. Yêu nhau gần hai năm Linh biết tính Hà nói là làm. “Bên tình bên hiếu”, bây giờ thì cả Linh và Hà biết sự thật về điều đó không chỉ qua sách báo. Linh không thể nào nín được khóc dù Hà có dỗ dành đến mấy. Đây là lần đầu tiên Linh khóc với một thằng con trai. Hà biết Linh giành tình cảm cho Hà thật nhiều nên Linh mới khóc nhiều như vậy. Xa Hà thật ư! Mãi mãi không có Hà ư! Vậy mà Hà hứa với Linh… Linh càng gào thét càng thấy lòng mình thêm tê tái. Hà thì cảm thấy thật xót xa, Hà muốn nói sự thật để sau này Linh không phati đau khổ nhiều nên Hà đã nói trước khi rời xa thành phố. Những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má ửng hồng của Linh… Hà ôm Linh thật chặt để biết mình còn bên Linh lần nữa…

Vậy là ngày mai Hà lên xe đến một nơi rất xa, bỏ lại cả nỗi niềm của thành phố, bỏ lại Linh mà Hà đã từng thương yêu nhất. Những tiếng nấc nghẹn ngào, Linh tựa vào vai Hà tâm sự những suy nghĩ của mình, Linh vẫn chúc cho Hà luôn hạnh phúc dù không có Linh. Nhìn lên bầu trời cao cùng cánh diều trong gió Linh biết rằng diều cần có gió biết bao … Vậy mà …

HCMC 12Mar, 2008 - Tiêu Đan
 
#3
không ngờ đẹp trai rưa ta? nhìn mặt biết ngày chuyên gia lừa tình no_pro2 của NHT còn no1 thì chưa tìm thấy ,....về HT chắc đối thủ lừa tình nặng ký đây......:yociexp109:
 
#5
Khi không lại khoe "bộ dao găm" ra mần chi khung biết :D. Nhưng mà nhìn tổng thể thì đẹp trai, ăn đứt lão Bình (GMHT) là cái chắc. Hehe
 
#6
Khi không lại khoe "bộ dao găm" ra mần chi khung biết :D. Nhưng mà nhìn tổng thể thì đẹp trai, ăn đứt lão Bình (GMHT) là cái chắc. Hehe
ờ bạn hiền nhận xét câu rất chuẫn (GM vẫn chỉ là GM) hehe nỏ hơn ai được mô ..... vậy đó đời chỉ cần hơn được chính tham vọng của bản thân mình là may mắn lắm rồi..........nhưng nói thật nha bạn giáp cũng có đệp trai kém ai mô....vẫn nỗi danh như cồn lừa tình ngược xuôi đó thôi....về khoản ni GM xin thông bảo rọ ràng thua đít bạn Giáp hehe
 

khimovehatinh

truly madly deeply!
#7
đẹp trai hết xẩy! tranh thủ mà lừa tình đê. cứ đi nhởi với bác có khi khung lấy được vợ. (con gấy hắn theo bác hết roài, chú mần ăn chi nựa?)
 
#8
có cảm hứng chém thì enh khóa, không muốn chém nựa thì enh mở
Gơ hời ....
 

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#9
không ngờ đẹp trai rưa ta? nhìn mặt biết ngày chuyên gia lừa tình no_pro2 của NHT còn no1 thì chưa tìm thấy ,....về HT chắc đối thủ lừa tình nặng ký đây......:yociexp109:
No.1 đó Bình à! Nhưng mà bác kiếm roài nên thành No.80tr (DSVN đó) :D
 

nha_hud

<font color=blue>Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp<
#11
kinh chưa ?? dạo ni đọc được kinh phật ở mô mà nghe ..tĩnh tâm rứa bây ;))..chú theo nguyên tắc: tâm bão sức gió bằng 0 :D. Nơi nguy hiểm là nơi an toàn nhất :D hehe...khun hẹ
 

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#12
kinh chưa ?? dạo ni đọc được kinh phật ở mô mà nghe ..tĩnh tâm rứa bây ;))..chú theo nguyên tắc: tâm bão sức gió bằng 0 :D. Nơi nguy hiểm là nơi an toàn nhất :D hehe...khun hẹ

Cảm ơn bác nhiều, đang tĩnh tâm làm Văn bác à. Cái nhận vật nam trong truyện rất ổn...
 

hoanghien (vợ 1 tuner)

Yêu chi cho đời nó khổ :)
#13
Bựa ni tieudan cho eng em vô chém rùi áh? Mấy bựa ni mạng của trường bị rớt rứa là mềng khung vô được. :( Mà tieudan dừ nói chi mềng cụng nỏ tin được nựa rồi, mất hết lòng tin rúi.
 

nha_hud

<font color=blue>Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp<
#14
Bựa ni tieudan cho eng em vô chém rùi áh? Mấy bựa ni mạng của trường bị rớt rứa là mềng khung vô được. :( Mà tieudan dừ nói chi mềng cụng nỏ tin được nựa rồi, mất hết lòng tin rúi.
Gơ hời..TD lừa chi em Hiền mà dừ để em H mất lòng tin rồi...nó lừa em hả hiền ...đập chết i...:D
 

hoanghien (vợ 1 tuner)

Yêu chi cho đời nó khổ :)
#15
Gơ hời..TD lừa chi em Hiền mà dừ để em H mất lòng tin rồi...nó lừa em hả hiền ...đập chết i...:D
Muốn đập cho chết luôn eng Nhạ àh. Nhưng một mình em thì khung đập chết được. Eng hộ em 1 tay với nhá :)
 

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#16
Bựa qua 16/09 AL, ngày 16 là ngày sinh của mềnh. Và cũng là ngày đặc biệt của hai đứa. Lấy ngày 15/10 em hè!?
 

Huyền Thương

<br><font color=green><B><center><marquee directio
#17
Bựa qua 16/09 AL, ngày 16 là ngày sinh của mềnh. Và cũng là ngày đặc biệt của hai đứa. Lấy ngày 15/10 em hè!?
Úi, cậu nhà mềnh trúng quả chi ngày 15/10 rứa hè?
Share cho bàn dân thiên hạ biết với mồ.
Khung khéo cậu bị say nắng Xì Gòn rùi cụng nên? :JFBQ00169070306A:
 

Nhóc_Thu

Nắng Mai!!!
#18
Bựa qua 16/09 AL, ngày 16 là ngày sinh của mềnh. Và cũng là ngày đặc biệt của hai đứa. Lấy ngày 15/10 em hè!?
hehehe enh tieudan có em mô rứa hè, trách chi chộ tu nỏ chém giết chi hè:P, tò mò tỉ ngày 15/10 là ngày chi rứa enh hè:D
 

Tiêu Đan

Giọt Sương ^^
#19
Úi, cậu nhà mềnh trúng quả chi ngày 15/10 rứa hè?
Share cho bàn dân thiên hạ biết với mồ.
Khung khéo cậu bị say nắng Xì Gòn rùi cụng nên?


hehehe enh tieudan có em mô rứa hè, trách chi chộ tu nỏ chém giết chi hè:P, tò mò tỉ ngày 15/10 là ngày chi rứa enh hè:D

Tiêu Đan: ĐỜI :D Bựa qua bị nhỏ kia dụ, mà tui cụng ngơ quá, tự nhiên lại nhận lời... Dân HT chơ, SG mà đi bụi O à! 15/10 là sau 15/9 1 thàng e Thu nà!
 

hoanghien (vợ 1 tuner)

Yêu chi cho đời nó khổ :)
#20
Bựa qua 16/09 AL, ngày 16 là ngày sinh của mềnh. Và cũng là ngày đặc biệt của hai đứa. Lấy ngày 15/10 em hè!?
Ngày sinh nhật mà khung thèm nói chi với eng em cả rồi còn nói chi nựa. Em mô rứa tieudan, lắm em thật. :))