• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Có thể quên?

#1
My heart will go on!

"Every night in my dreams.I see you. I feel you.That is how I know you go on......."

Cứ mỗi lần nghe qua giai điệu này mình cảm thấy thật êm ái và sâu lắng,thoáng buồn,nghe hoài không biết chán.Hãy để cuộc sống chậm rãi thêm một chút một chút thôi ,hãy thật yên lặng để thưởng thức những âm thanh du dương ,ngọt ngào bạn sẽ thấy tuyệt vời biết bao!
 

van tran

DOREAMAP
#2
Cuộc sống vội vã có bao giờ ta dừng lại một phút để nghĩ suy về những sự việc đã và đang xảy ra?Đối với này mai ngày hôm nay đã là quá khứ nó như một vòng luân hồi tuy không mất đi nhưng rồi cũng thành dĩ vãng khi ta không nhớ tới.
Ngày hôm nay ta còn trẻ nhưng rồi cũng đến lúc già rồi mất đi lại trở về với cát bụi.Cho nên hãy trân trọng lấy những gì mà mình đang có ,hãy yêu cuộc sống thực tại khi nó chưa vội vàng mất đi!
 

van tran

DOREAMAP
#3
"em sẽ là hoa trên đỉnh núi
bốn mùa thơm mãi cánh hoa thơm"


Mỗi khi đọc hai câu thơ trong bài thơ "núi đôi "của nhà thơ Vũ Cao lại làm cho em nhớ đến anh.Phải chăng em quá mơ mộng về những điều không có thật và những thứ không thể thuộc về mình.Anh chỉ đến thoáng qua như cơn gió rồi vụt tắt khi chiều ngã bóng hoàng hôn.
Trong cuốn sổ lưu niệm anh tặng em anh chỉ ghi hai câu thơ đó,nhưng ngày đó em còn quá trẻ con để hiểu hết những gì anh muốn nói.Em ngây thơ,khờ dại em không thể hiểu hết những điều ẩn sâu trong mắt anh.Rồi anh ra đi nhẹ nhàng như một chiếc lá mùa thu rơi trong không trung ,không một tiếng xào xạc.Em chỉ lặng lẽ đứng nhìn bóng anh xa dần......!rồi đưa tay hứng nhẹ chiếc lá rơi!
 

van tran

DOREAMAP
#4
Ừ! Thì đó em mạnh mẽ kiên cường không gì có thể thay đổi được suy nghĩ của em ...trừ anh!
 

van tran

DOREAMAP
#5
đêm trắng

Lại một đêm nữa mình phải thức trắng nữa rùi.Từ khi làm ở circle k phải thức đêm suốt nên hơi bị xuống sắc rùi.Nhưng mà cũng vui thức suốt rùi quen,có mấy đứa bạn cứ trêu là sinh vật có đời sống vào ban đêm.
Những ngày tết hầu như bạn bè ai cũng về quê cả chỉ còn mình ở lại hu!hu! bùn wa!Vác ngựa sắt long nhong dạo biển toàn người xa lạ cả nên càng bùn hơn.Nghĩ thấy tủi thân biết rứa về nhà cho rùi!!
Ở quê cha mẹ thì chắc nhớ mình nhiều lắm.bấm tit tit điện thoại gọi về nhà mới nói với cha mấy câu tự dưng nghẹn lại không nói được nữa,không hiểu sao nước mắt cứ ngang nhiên tuôn ra không cầm được:
-Me:tết cha mẹ ở nhà có vui không?có đứa bạn mô ghé nhà ta không?

-father:tết ngoài ni vui lắm con,nhưng con ở nhà thì vui hơn.

tết mấy đứa có vô nhà ta chúc tết ,con Hoài có đưa con gái về nhà đó

-Me:năm sau con về,trong ni tết chán lắm,con nhớ cha mẹ ......
sụt sịt!!!!.............

-father:22 tuổi đến nơi rùi đó con lo mà lấy chồng đi,con gấy có thì thôi!cha mẹ cũng không khỏe mãi được

-Me:cha nói chi rứa con đang ít tuổi mà, sang năm đi học nữa cha cứ chờ khoảng dăm năm nựa đi

-Father:cha chịu thua con đó.Con vẫn không thay đổi khi mô cũng cứng đầu cả............

Ui!!!... sao mình bỗng dưng yếu đuối thế,vốn là cứng đấu nhưng răng mà nói với cha tự dưng khóc hu hu!nói thêm nựa là răng cha cụng biết mình khóc.Không được năm mới khóc là cả năm khóc,phải cười lên chơ:JFBQ00158070207A:
Cha mẹ yêu!hè ni chắc con về chơ mà nhớ nhà wa rùi không chịu được nựa.Đừng trách con nựa nha .nhất định con sẽ về!
 
#6
cố lên u ơi! mình cũng ăn tết xa nhà nhưng mình không khóc...híc! híc! rồi tết cũng qua ta lại trở về những ngày như thường!!!
 

ManchesterUTD

Đang ở trên non
#7
Em van tran này bị loạn màu hay sao mà post bài khúc xanh khúc đỏ thế
 

Ông Trẻ

<marquee direction="left"><font color="red"><b>Hội
#8
Em yêu ngày mai chúng ta sẽ phải chia tay nhau mãi mãi .Em hãy hứa với anh 1 điều rằng em sẽ quên anh em nhé ! .Hãy tìm cho em 1 hạnh phúc và hãy quên anh đi vì quên anh em mới có dc hạnh phúc thực sự của riêng mình ...!​
 

van tran

DOREAMAP
#10
lại một đêm trắng!

Đối với mình cuộc sống dù có thế nào thì sự tồn tại của mình không thể là vô nghĩa.Mình còn bao nhiêu việc để làm,còn nhiều cơ hội để phấn đấu nhưng tại sao đôi lúc mình thấy chán nản vô cùng.Nhiều khi thấy mình quá cứng rắn, mạnh mẽ và kiên cường ,nhưng sao có khi lại yếu đuối mong manh như chiếc lá non sắp rụng theo quy luật của mùa đông.Nói thật mấy ngày tết vừa qua mình buồn không tài nào tả nỗi.Không hẳn vì không có ai quan tâm,rủ đi chơi,mình đã cố gắng thật vui vẻ nhưng trong lòng trống rỗng không một tí xúc cảm.
Những sự việc xảy ra trước đây cho mình một bài học không nên quá tin người,và sự thật bây giờ mình ghê sợ những lời nói ngọt ngào của một ai đó.Tại sao người ta không sống thật với bản thân mà cứ cố gắng ngụy tạo vẻ ngoài thật hoàn hảo ,ăn nói ngọt như mía lùi,nhưng bên trong họ là một con rắn độc.
Ngồi nhớ lại cái cảnh lần đầu tiên theo Dì vào Vũng Tàu,kèm theo những ngày đầu tiên háo hức nhong nhong con ngựa sắt ,cái bản đồ ,mấy chai nước đựng trong ba lô khoác lên vai tự đi tìm đường.Sao hồi đó mình lì mà chịu khó vậy không biết.Rồi đi học,dấu Dì Dượng tự đi kiếm việc thêm...Những khi vội vàng đi làm rồi đi học cả ngày chỉ ăn mì,may mắn là không bị nổi mụn.Mẹ chỉ cho duy nhất 800 nghìn mua lại con ngựa sắt để đồng hành ,do nhà dì ở xa nên ngày nào mình cũng bon bon trên con đường dài 8km.Đi làm phụ bán hàng đồ gỗ ở vùng trung tâm thành phố,mình tiếp xúc với nhiều hạng người nhiều tầng lớp trong xã hội.Người tốt có ,xấu có,đôi lúc nghe những người giàu có nói chuyện lố lăng,bất lịch sự mà mình thấy lờm lợm.Nhưng cũng không ít người vui vẻ thanh lịch.Chiều chiều thi thoảng thấy mấy bà già chắc cũng chặp tuổi bà mình ở nhà ,đi nhặt rác ,bán vé số ,ở độ tuổi ấy phải nghĩ ngơi rùi chứ sao họ còn lam lũ như vậy?Rồi mình cũng gặp cái cảnh đắng lòng khi cặm cụi làm cả tháng trời mà không được trả một đồng lương.Như một con chim non bay lần đầu tiên gặp gió ,chính bậy mình mới thấm thía thế nào là đồng tiền xương máu.Mình biết mình không có gì sai trái,cũng không lắt léo như người ta ,rồi tất cả sẽ qua,ai gieo gió thì có ngày sẽ gặp bão,những sự việc đã qua cho mình một bài học đắt giá về lòng người.
Nhiều việc đã xảy ra lúc ấy mình bình tĩnh để giải quyết hết nhưng sao giờ tâm trạng mình tồi tệ đến vậy?Phải vui lên đi chứ!
 

van tran

DOREAMAP
#11
Giọt Sương

Gió héo hắt ánh mắt thơ ngây đang chờ ngày nắng mai
Ôi quanh tôi thế giới thật buồn cho lòng càng tái tê
Tôi đang nghe đâu cơn gió xuyên qua những đám lá cây
Ngồi tôi đếm những vì sao và đón chờ nắng về.

Lòng tôi không bao ước muốn mặt trời lên lúc ấy cũng sẽ ra đi
Hạnh phúc dẫu thật mong manh lòng bình yên tôi ko tiếc nuối
Bao hận thù chẳng còn trong tôi và hờn ghen cũng sẽ cứ thế ra đi
Cùng tôi...sẽ tan vào hư vô...

ĐK:
Một ngày mới nắng lên xanh màu là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Dù vẫn biết tôi đành phải xa người, một niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười vì khi ánh nắng chiếu lên tôi
Từng tia sáng soi nhẹ dấu chân trong tâm hồn tôi.

***
Tôi không quen những sớm ban mai,khi mặt trời nắng lên
Tôi không mong sẽ có được nhiều nên chẳng phải khổ đau
Khi sương rơi rơi trên chiếc lá tôi tan trong ánh nắng mai
Dù biết thế vẫn vui bước đi dẫu ko trở vế

Lòng tôi không bao ước muốn mặt trời lên lúc ấy cũng sẽ ra đi
Hạnh phúc dẫu thật mong manh lòng bình yên tôi ko tiếc nuối
Bao hận thù chẳng còn trong tôi và hờn ghen cũng sẽ cứ thế ra đi
Cùng tôi...sẽ tan vào hư vô...

(ĐK)

Một ngày mới nắng lên xanh màu là hạnh phúc cũng sẽ tan mau
Đừng tiếc nuối những gì đã qua rồi dù niềm vui mới đến
Cuộc đời biết thế nhưng tôi vẫn cười, hạnh phúc dẫu chỉ có trong mơ
Vì đã sống trong đời trái tim của những giọt sương.
 

Sơn_cx

“You’ll Never Walk Alone”
#12
em ni tâm trạng nhiều quá..... hãy vui lên đi em gái ơi.....hãy coi VT là miền đất hứa để mà phấn đấu cấy sự học với cấy ống chề :P
 

Trai Hương Sơn

"Dân thường".....Láu cá?
#13
Van Tran nị hay hè túi qua mới đi nhởi trên Hải Đang cả nhóm đang vui thế mà túi về lại tâm trạng hầy nọ hiểu nổi....Vui lên đi cô bé ơi...Lúc nào cũng phải cươi chứ?
 
#14
có phải một tình yêu!

em muốn mượn bài thơ số 28 của thi hào Tago để nói đôi điều.
có thể những điều em viết ra ,anh không bao giờ biết em viết những điều này.
giữa hai chúng ta có một khoảng cánh vô hình nào đó em muốn xóa bỏ nhưng không được.Anh phải nói rằng con người anh quá gia trưởng,quá ích kỉ.anh không hề quan tâm tới những điều em nghĩ,tới những việc em làm,anh chỉ biết được em qua vẻ bên ngoài mà thôi.Không phải là mơ hồ nhưng đôi lúc em muốn một ai đó vĩ đại giống như chàng trai trong bài thơ này có thể không anh?

" Đôi mắt băn khoăn của em buồn
Đôi mắt em muốn nhìn vào tâm tưởng của anh.
Như trăng kia muốn vào sâu biển cả.
Anh đã để cuộc đời anh trần trụi dưới mắt em,
Anh không giấu em một điều gì.
Chính vì thế mà em không biết gì tất cả về anh.

Nếu đời anh chỉ là viên ngọc,
anh sẽ đập nó ra làm trăm mảnh
và xâu thành một chuỗi
quàng vào cổ em.
Nếu đời anh chỉ là một đóa hoa
tròn trịa, dịu dàng và bé bỏng,
anh sẽ hái nó ra đặt lên mái tóc em.
Nhưng em ơi, đời anh là một trái tim
Nào ai biết chiều sâu và bến bờ của nó,
Em là nữ hoàng của vương quốc đó
Ấy thế mà em có biết gì biên giới của nó đâu.

Nếu trái tim anh là một phút giây lạc thú
Nó sẽ nở ra thành một nụ cười nhẹ nhõm
Và em thấu suốt rất nhanh.
Nếu trái tim anh chỉ là khổ đau
Nó sẽ tan ra thành lệ trong
Và lặng im phản chiếu nỗi niềm u ẩn.
Nhưng em ơi, trái tim anh lại là tình yêu,
Nỗi vui sướng khổ đau của nó là vô biên.
Những đòi hỏi và sự giàu sang của nó là trường cửu
Trái tim anh cũng ở gần em như chính đời em vậy
Nhưng chẳng bao giờ em biết trọn nó đâu."



Anh mãi vẫn là anh không bao giờ anh để cho em hiểu.Xin lỗi nếu em nói có phải em đã yêu anh?
 
#15
Cả tuần nay mình bơ phờ mệt mỏi không muốn làm gì cả.Vẫn nhớ như in cái hôm thứ 6 ngày 13 xui ơi là xui,buồn ơi là buồn khi phải đột nhiên chia tay ba đồng chí trong công ty.Ngày hôm đó đối với mình chẳng là gì cả.Giá như lòng tin của mấy anh em không bị phản bội thì chắc có lẽ sẽ không ai phải ra đi.Tại sao làm chung với nhau đã hai năm mà mọi người không hiểu nhau ,không bao dung một tý đi???Sao tất cả anh chị ấy lớn tuổi hơn mình mà sự bao dung ,cảm thông lại không có,không hiểu?Mình chỉ được xem là trẻ con nhất trong công ty ,nhưng mình biết cái đúng cái sai ,không làm hại ai cả ,nhưng tại mình không bảo vệ được mấy đồng nghiệp ấy.Phải chăng lời nói của mình chẳng thấm vào đâu so với cái đầu lạnh của lảnh đạo?
Vâng mình chẳng là ai,mình cũng đi làm vậy thôi ,cũng lọt vào tia ngắm của lãnh đạo vì tội quậy phá nhưng còn một lần cơ hội.Với lại con người mình từ trước tới nay đâu có tuân theo quy định nhỏ nhặt nào đâu.Nhưng công việc mình đã hoàn thành cũng đáng nể nên mấy người kia không có cơ hội đá mình thôi.Mình ghét sự cạnh tranh khong cong bang ,mình ghét sự xung nịnh của ai đó không có năng lực,nếu cứ như vậy mãi liệu bao giờ mới tiến lên được.???
Mình thẳng thắn chỉ trích họ thì càng bị ghét?? sao vậy?? sự thật mất lòng mà đúng không?Quan điểm mình vẫn không thay đổi sống thẳng thắn và hoàn thành công việc thì mình chẳng sợ gì hết,chẳng thằng nào dám đụng mình hết.
Ba người ra đi và cho mình biết một sự thật về lòng dạ một con người?Sao lòng người nham hiểm vậy ???
 
#16
Đêm nay mình lại phải trực ca đêm,buồn ngủ wa!có cí máy tính rùi mà còn buồn ngủ,chán thật. ăn cây kem cho tỉnh ngủ ,lạnh cóng cả mồm sướng thật ,nhưng chợt nhớ ra mình đang bị viêm họng nặng,cứ tu nước đá ừng ực,ăn kem kiểu ni thế nào cũng chết hu hu!
Lại nghĩ về cái tương lai ôi dào chán!
giá như còn trẻ con mãi thì tốt biết mấy,lớn lên yêu đương phát mệt !hu hu!
 
#17
Ngày hôm nay mình đã hoàn thành xong một khối công việc khổng lồ ,chà mệt mỏi thật! nhưng cũng thấy vui đó chứ.Ít ra mình cũng không để chuyện thiên tinh sử ảnh hưởng đến cuộc sống của mình nữa.
Đã khuya rồi chứ sao không thấy buồn ngủ?Dạo này mình mất ngủ quá nhiều rùi phải siêng ngủ mới được.ta nằm mơ về ...ngủ thôi!
 

van tran

DOREAMAP
#18
Công việc ngày một căng thẳng có đôi khi mình mệt nhoài mà vẫn phải đi làm,chán wa!
Chán cí ông sếp lúc nào cũng hạch sách nhân viên mà chẳng đem ra được vấn đề gì to tát,mấy chuyện mà giải quyết không xong.
Chán đang bị viêm họng nặng mà mấy thứ hoa quả tươi ngon trong tủ lạnh không đánh chén được
Chán !chán!chán!