• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Đưa em về thăm quê !!!

saclo09

Cu tý đầu nhọn
#1
Đưa em về thăm quê

Một mai này đưa em về thăm quê
Anh sẻ chọn một ngày giông bão
Để em thấy đắng cay hạt gạo
Cơ cực lúa đồng chiêm.

Nhửng mảnh ruộng nứt nẻ chân chim
Oằn mình trong nằng lửa
Xác xơ gốc rạ
Xám ngoét đồng chiều.

Về miền quê nơi anh dấu trời yêu
Em có nhận ra người dân quê lam lũ
Sẻ nói gì với nhưng cô thôn nữ
Bằng tuổi em đả tay bế, tay bồng.

Em có thương đám trẻ nhỏ trên sông
Có dám thả chân trần trên bãi cỏ
Có dám để đầu trần trêu nằng gió
Có dám lội xuống bùn lắm đĩa không em..

Anh không muốn dối lừa bắt em phải tin yêu
Quê hương anh bằng nhửng lời có cánh
Nếu một mai biết quê hương.. mặt lạnh
Quê giận hờn ,quê sẽ hóa quê dưng..

Tác giả :vô danh..
 

ong_do_xu_nghe

Vô Thường..!
#2
Hay lắm bạn ah!
Bài thơ đầy ý nghĩa, phải biết trân trọng những gì mình đã đi qua.
 
#3
Ngôn từ không cầu kì nhưng đầy ý nghĩa, toàn những hình ảnh thân thương nhưng rất thực với làng quê. Thanks again!
 
#4
Đọc bài thơ lại nhớ quê...nhớ những thứ mộc mạc, chân chất đã gắn liền với tuổi thơ của mình :)
 

saclo09

Cu tý đầu nhọn
#6
Thế sau nay anh đưa em về quê anh nhé !! em ko chê quê anh đâu!!! :D
Nghe dc đó !!!! .............
...........................................................
 
#7
Tuyệt, bài thơ thật tuyệt, ở mô rứa cho em về với enh ơi, kakaka
 
#8
Nhớ tuổi thơ tôi

Đưa em về thăm quê

Một mai này đưa em về thăm quê
Anh sẻ chọn một ngày giông bão
Để em thấy đắng cay hạt gạo
Cơ cực lúa đồng chiêm.

Nhửng mảnh ruộng nứt nẻ chân chim
Oằn mình trong nằng lửa
Xác xơ gốc rạ
Xám ngoét đồng chiều.

Về miền quê nơi anh dấu trời yêu
Em có nhận ra người dân quê lam lũ
Sẻ nói gì với nhưng cô thôn nữ
Bằng tuổi em đả tay bế, tay bồng.

Em có thương đám trẻ nhỏ trên sông
Có dám thả chân trần trên bãi cỏ
Có dám để đầu trần trêu nằng gió
Có dám lội xuống bùn lắm đĩa không em..

Anh không muốn dối lừa bắt em phải tin yêu
Quê hương anh bằng n
hửng lời có cánh
Nếu một mai biết quê hương.. mặt lạnh
Quê giận hờn ,quê sẽ hóa quê dưng..


Tác giả :vô danh..


Bài viết của bạn hay lắm! Nó ý nghĩa với những ai là người con của đất nghèo vì nắng gió và bão tố Hà tĩnh thân thương! Đọc lại bài này thấy nhớ thấy thương lắm quê mình,một nắng hai sương,lam lũ cuộc đời để mưu sinh. Nhắc những ai lớn lên ở đó hãy nhớ lấy nó,cho dù có nơi phương trời nào.
Yêu lắm Hà Tịnh mình ạh!