• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!
L
Tham Gia Ngày
Likes
0

Profile posts Latest activity Bài Viết About

  • N
    Nếu như bình thường bài bạn post trùng với bài người khác thì sẽ đc thông báo xóa bài.Đằng này trong 2 ngày chính bạn post lên 2 bài giống nhau.Xóa đi 1 bài là chuyện phải làm và không thông báo là điều đương nhiên.
    MÌnh là Lê Trang Tuấn. Nơi ở: Ngã tư Trổ, nhà ven sông. Đức Thọ Hà Tĩnh. Hiện Đang Sống! và làm việc tại Quảng Nam- Đà nẵng. Sở thích: Muốn nếm đủ thứ nên cũng muốn biết mọi thứ trên đời..... Mọi thứ xin liên hệ: http://vn.myblog.yahoo.com/handanbieu
    hoặc. lagiangbenmieu'blog.
    cái gì thế này? Qua nhà tôi viết 1 loạt cảm nhận chẳng hiểu gì cả? Bạn tên gì? Ở Đức Thọ à ?
    Tư duy mở.

    Hai cái computer, ba điện thoại, một cái kiêm fax cùng mấy con người ở một căn phòng rộng hàng trăm mét vuông. Đi làm chưa hết ba tháng thử việc, xem chừng công việc chẳng còn gì để mà học hỏi nâng cao nghiệp vụ. Quanh quẩn, hết tháng lập mấy cái bảng thống kê, lương bổng cho khoảng trên dưới trăm nhân viên, trình lên giám đốc lấy chữ ký, đi ngân hàng nhận tiền về phát cho anh em, thế là xong!... vậy mà em cảm thấy quá ngột ngạt ...

    Tốt nghiệp loại giỏi, theo diện"trải thảm đỏ". Ngày nhận việc, gặp trưởng phòng ngay lúc đang hì hục lắp đặt mấy chiếc máy. Anh hỏi:
    -Có cần anh giúp không cô bé?.
    Giật mình quay lại, dạ một tiếng rồi trả lời:
    -Không cần đâu anh. Em làm xong rồi!.
    Anh bước vào phòng nói cười vui vẻ:
    -Chà…! Con gái mà giỏi thiệt. Tốt nghiệp loại giỏi, sao lại chịu về đây!?.
    Bẽn lẽn đến khiêm tốn: "Có gì đâu anh…!, thường thôi mà".
    -Thường mà về được đây?. Nhưng không ân hận chứ!?.
    -Sao phải ân hận?. Việc làm, rồi mọi ưu đãi xem chừng cũng… tương lai ấy chứ ?!.
    -Em tin đó là sự thật ?!. Anh trố mắt ngạc nhiên, làm em bối rối:
    -Anh già rồi, không nói làm gì. Biết bao người như em rồi cũng bai bai đấy thôi. Chổ này không cần đến nhiều tấm bằng dỏ. Phí lắm!...

    Bất giác lúc ngồi buồn, chợt nghĩ mình nên làm một điều gì đó. Không cho nơi này thì nơi khác. Quá nhàn tản. Không thể ngồi yên mà than vãn. Gặp trưởng phòng, vào ngay câu chuyện:
    -Anh có thể bố trí thời gian, cho phép em làm nhiều việc hơn không?
    -Anh cười thật tươi:
    -Sao! Bây giờ nhận ra mới thấy sốt ruột đúng không?.
    -Đúng vậy!. Nhưng em không giống mọi người.
    -Nghĩa là sao?.
    -Em không bỏ nơi này đi, khi chưa làm được một cái gì đó!
    -Ôi !. Hoan hô cô bé!. Nào, nào..Nói nhanh đi!.
    -Anh cho phép em làm ở phòng kế toán ít hơn, để em có thời gian đi tìm hiểu những công việc khác. Em đảm bảo đúng tiến độ công việc, còn thời gian thì…
    Anh ngắt lời: "Việc đó ok!, nhớ báo cáo kết quả cho anh. Cần giúp đỡ gì nói sớm nhé!".

    Em cảm ơn rối rít, đi ngay xuống xưởng cơ khí-Nơi công việc nhiều lúc làm không xuể, lúc nghỉ dài dài. Thấy em, mấy anh thợ đặt vấn đề;

    -Sao người mới vào nghề lại được ưu tiên lên điều hành đường hầm để hưởng lương cao, việc làm nhàn hạ. Còn tụi tôi tất bật khi lên hầm, lúc xuống xưởng để thực hiện những công đoạn khó khăn nhất chẳng thấy được hưởng lợi gì?.

    -Nếu không được ưu đãi về lương, cần phải luân phiên nhau để đảm bảo quyền lợi chứ?....

    Vô số câu hỏi được đặt ra. Biết không thể giải đáp hêt được, nhưng kiến thức quản lý đã học cho biết như thế là không ổn. Khi một người thợ bậc cao làm việc, nếu luân chưyển, để thợ mới vào nghề đảm đương thay, công việc của họ sẽ nhàn tản, chất lượng sản phẩm giảm, hiệu quả kinh tế không cao. Cách tốt nhất, trả lương đúng năng lực, thực tế làm việc. Đề xuất được thành lập dự án sản xuất các mặt hàng cơ khí dân dụng để tạo thêm việc làm, tăng thu nhập, đồng thời tăng lương cho những anh em có thời gian đóng góp cho ngành và trực tiếp làm việc ở những vị trí đòi hỏi thợ lành nghề. Trưởng phòng tán thành ý kiến hay, gợi ý lên gặp giám đốc đề đạt, giao toàn quyền cho em thực hiện dự án trình giám đôc phê duyệt. Giám đôc đồng ý, xuống gặp anh em. Như được truyền lửa, ai cũng hăng hái đề xuất những ý tưởng, những sản phẩm mới. Giờ không chỉ có sản xuất mấy cái con lươn, hàn biển báo, thành cầu… cho các công trình giao thông mà còn có cả giá, tủ, khung cửa… Khó khăn lại đặt ra. Sản xuất nhưng bán ở đâu?. Liều mình mở cửa hàng. Tìm được dịa điểm thuê mở cửa hàng, nhưng quên khuấy mất việc đăng ký kinh doanh. Chạy dôn đáo để trang trí cửa hàng, ngày khai trương em mới tới được sở tài chính xin cấp mã số thuế để lo giấy phép kinh doanh. Hẹn lên, hẹn xuống mất cả tháng trời mới cảm thấy công việc đỡ phần vất vả. Cửa hàng đi vào họat động ổn định, lại cảm thấy công việc của mình không còn gì để làm. Suy tính mãi, đăng ký học thêm Đại học luật từ xa. Ngày học môn Nhà nước và pháp luật, trực tiếp gặp ngay thầy giáo, em đề nghị:

    -Học từ xa, sinh viên tự học là chính. Thời gian gặp thầy rất ít. Hãy cho chúng em đề cương. Hôm sau tới lớp chỉ nên thảo luận, như thế tốt hơn.
    -Ý kiến của em rất tốt. Song thầy chỉ đồng ý khi cả lớp đều tán thành…

    Gặp người phụ trách, cố gắng thuyết phục để đồng ý và nói trước lớp. Tuy một lượng người không đồng ý nhưng rồi cũng biểu quyết. Những buổi thảo luận dưòng như càng có ý nghĩa và đầy tính thuyết phục. Ai cũng chuẩn bị bài tốt và đặt ra những câu hỏi rất thực tế. Hết năm nhất, thầy yêu cầu làm tiểu luận về "cải cách hành chính". Mất gần hai tháng, vừa di làm, vừa tranh thủ tới phòng công chứng, tiếp dân của các cơ quan, công sở phường, quận dể hòan thành bài tiểu luận hơn hai chục trang nêu rõ yếu kém trong quản lý hành chính, chính là sự phân công trách nhiệm không rõ ràng, không có người hướng dẫn khi người dân cần, không công khai quy trình, thủ tục cho dân biết, sử dụng nguồn nhân lực chưa khoa học… Minh chứng cho cách đặt vấn đề đó em lập luận lại lời phản biện của thầy giáo: "Hồ sơ chứng nhận quyền sử dụng nhà đất nộp hơn một tuần, chỉ sai một xentimét ở bản thiết kế, ném thẳng và bảo: về làm lại!, mà không nói ra. Công chứng mấy văn bằng, chứng chỉ, có mấy chữ ký, con dấu cũng phải qua hai phòng và năm con người. Hỏi hồ sơ còn thiếu những gì, nhận ngay lời quát tháo: Qua bên kia! Nhìn ra chỉ thấy đám "cò" thường ngày ở cổng…". Thầy giáo phản biện cho điểm tốt, đề nghị phát triển làm luận văn tốt nghiệp. Em mừng rơn, nghĩ rằng cần phải nghiên cứu tính ràng buộc, quan hệ giữa luật pháp và công chức với người dân để không còn sự nhũng nhiễu, hạch sách, hay tham ô, tham nhũng….
    Chạy trốn những suy nghĩ bất thường.


    Trong căn nhà ấy, chẳng mấy khi nghe tiếng hắn nói chuyện, trao đổi. Hoạ hoằn cũng chỉ mắng mấy đứa nhỏ hay quậy phá. Ngày đi làm như ngày nghỉ. Hết việc lại lao vào học. Hắn học đủ thứ. Từ kiến thức chuyên môn, đến ngoại ngữ, luật, triết học … Bất cứ thứ gì hắn nghĩ xã hội quan tâm, đều tìm sách vở để học lấy, học để. Với hắn, việc đó là quan trọng nhất. Căn nhà bé tẹo, một âm thanh nhỏ cũng khiến hắn giật mình. Mỗi lúc giật mình hắn lại thức khuya hơn. Sáng ra lại dậy sớm. Cái mặt buồn, vui luôn hiển hiện nỗi suy tư. Ai đó quan tâm hỏi han. Hắn im lặng hoặc lãng tránh. Người thân có tình ý gì với nhau, nhìn hắn phì cười. Hắn thoáng buồn và luôn mâu thuẩn với chính mình, hay suy nghĩ vẩn vơ. Một tiếng đóng cửa mạnh lúc đêm khuya như muốn nhắc hắn điều gì đó mà ghét cay ghét đắng. Dù hắn đã quá cái tuổi trưởng thành từ lâu. Lâu dần trở thành một nỗi buồn không chỉ của riêng hắn mà với cả vợ chồng anh hắn. Hắn bắt đầu tự xa lánh với chính người thân và cái cảm xúc của người trưởng thành ân ái với nhau …
    Khác với một hắn ở nhà. Ngoài xã hội ai cũng cảm thấy quý mến. Ăn nói nhỏ nhẹ, chậm rãi, đầy hiểu biết với những trăn trở của người mới lớn. Khuôn mặt hiền hơn cả bụt. Nói cười rất duyên, dễ thương đến phát ghét. Cô gái nào từng gặp đều muốn được nói chuyện cùng hắn. Nhiều cô liếc mắt đưa tình gợi mở… tấm lòng, đánh tiếng nhau chí choé. Hắn bình thản như không có chuyện gì xảy ra. Chưa thích để ý đến ai, hay cái thói tư tình lộ liễu của thanh niên thời đại khiến nó bực mình ?!. Đồng nghiệp thán: Chỉ biết mỗi đọc sách báo, chứ không biết một tí gì. Phải thôi !. Đồng nghiệp của hắn là kẻ ăn nói kiểu đầu đường xó chợ. Mỗi lúc bình phẩm về con gái, mọi ngôn ngữ dơ bẩn nhất để miêu tả sự dung tục luôn tư thế sẵn sàng tuôn, làm sao so bì với sự nhã nhặn của hắn được… Hắn nghĩ. Càng chạy trốn lại phải sống chung với những thứ người bệnh hoạn kia...
    Sống xa nhà. Những ngày đầu để tạo mối xã giao với các quan chức, tiện bề công tác. Dẫu không ưa nhậu nhẹt nhưng khó từ chối. Trước, chuyện trò công việc. Lúc ngà ngà say, hắn bắt đầu thấy chưóng tai, gai mắt, ruột gan ***g lộn. Nhiều lúc hắn muốn hất tung tất cả cái bàn nhậu vào mặt cái đám người chỉ biết ăn nói thô lỗ, tay chân sờ soạng mấy cô bé tiếp thị, phục vụ kia... Hoặc, theo chủ phục vụ khách. Hoặc, bỏ việc, giữ mình. Các cô bé ít nhiều cũng chịu sự phán quyết của ông chủ. Trong giớí hạn cho phép, "vừa lòng khách đến, hài lòng khách đi". Cô nào ngượng ngùng, uống vài ly bia với khách, nói vài ba câu chuyện tình phiếm. Đôi lúc khiếm nhã. Cũng có cô lấy cái nghề tiếp thị để "đưa đồ". Bữa nhậu hôm trước gặp cô bé khá dễ thương. Mấy gã bảo "đi" không ? Một hồi vòng vo, vờ "nai" ? Cô bé thòng câu: Các anh có dám chơi hết mình không ?! Hắn giật mình khi cô bé tiếp lời:" Đàn ông lăng nhăng nhưng thường luôn nghĩ về vợ con. Nhưng đàn bà, con gái mà theo trai thì quên luôn cả chồng con !". Hắn nghĩ: “truyền thống gia phong của một gia đình, dân tộc trong con mắt của tuổi trẻ bây giờ chỉ thế thôi ư ?”. Hắn nhớ. Hôm mới di chuyển công tác, báo chí đẩy dư luận lên cơn cao trào bằng loạt bài về cô diễn viên xinh đẹp lại hành nghề bán dâm bị người yêu phản bội đưa lên mạng mấy cảnh làm tình. Thay vì làm việc. Người thấy khoái, kẻ tò mò. Lên mạng theo dõi từng ngày như một hiện tượng. Hắn ngán ngẫm. "Người ta nổi tiếng vì tài năng, nay nổi tiếng nhiều khi nhờ tai tiếng". Vài người hắn gặp, cũng nổi tiếng về việc chiếm lĩnh những thông tin như thế. Hắn buộc phải làm quen với một môi trường từng xa lánh. Qua anh bạn cùng phòng, hắn quen tập đoàn gái ăn chơi. Ngày đầu gặp, hắn sững sờ nhìn "Chủ tich tập đoàn" nốc hết chín chai "guôn-trist" bảo: Em chỉ có uống mà vẫn giữ được dáng vẻ gợi cảm như thế này, tiện tay đưa xem chiếc máy điện thoại Nokia hình bầu dục chứa đầy phim sexy, kèm lời khuyến mãi, " thích "hành động thực tế" hay hình ảnh ?. Miễn phí cả hầu bao !. Thôi. trưa nay nhậu !". Trong câu chuyện nửa đùa xã giao, nửa nhục dục. Hỏi mọi người uống gì. Cô bé đi cùng nhìn hắn bảo. "Cái gì cũng uống tất, còn… "nước yến"... không bao giờ thấy ngán !". Hắn ngơ ngác vờ không hiểu. Một tràng cười mai mỉa lúc cô bé tiếp: "Biết gì không ? Chơi với em…gặm nhấm mùi đời ?!. Nhà quê !"…Thi thoảng, tập đoàn lại gọi điện rủ rê anh bạn hắn đi nhậu, đi hát…
    Nhậu trở thành cái mốt nơi hắn làm việc. Không biết hắn có lợi thế gì khi ngồi vào bàn nhậu đối với những kẻ luôn chứng tỏ mình quan hệ rộng, giao tiếp tốt. Lâu dần hắn hiểu ra, mấy cha thích nhậu luôn tìm cớ gọi để chia bớt gánh nặng, lợi dụng chút quen biết, thân thế của hắn để dễ mời mấy "sếp". Ở đó tình anh em được thể hiện bắng những câu nói rất chí tình, chí lý. Ít ai ngờ đằng sau cuộc nhậu đó có nghĩa gì ?!... Nhớ đồng nghiệp nói: Nên tìm mối để tạo quan hệ với "sếp" thỉnh thoảng ghé thăm. Hắn đã không ưa, ai làm gì, mặc !. Đâu phải "sếp" nào cũng thích thế. Hắn thảng thốt: Người như vậy lại sắp được kết nạp Đảng sao ?!...
    Một năm đối mặt và cuốn theo những suy nghĩ của lối sống man dại, ma quái, hắn hiểu rõ tốt nhất nên sống theo bản năng, lấy sở thích của mình làm niềm vui. Từ nhà ra xã hội, có bao nhiêu lời răn dạy hầu như phản tác dụng. Cứ nghĩ sẽ làm hài lòng mọi người là tốt. Nhưng tốt hơn cần phải biết để đối phó, tự điều tiết cho phù hợp. Ai khiển trách, nhiều lời mặc. Quá khó với mỗi con người. Nhiều lúc muốn sớm tìm tổ ấm riêng cho mình để bớt đi những cuộc dạo chơi vô bổ. Khổ nỗi, hắn muốn cuộc sống chất lượng hơn nên chưa có người đồng cảm. Người bảo hắn không biết "ru", kẻ nói quá kỹ tính, thậm chí là "**t" hay là "gay" ?!. Hắn cười trong im lặng. Anh bạn thân thì bảo mục đích, của tình yêu, mà yêu được, rốt cuộc là tình dục. Hắn đau đáu con mắt mà tim gan co thắt. Hắn bực mình vì cuộc tranh luận hôm trước. Bảo hắn nên đi tu thì hơn. Hắn nói.
    - Tu thì tu tâm, tu tại gia .
    - Thế mà, nhà tu cũng bỏ chùa, thì sao ?.
    - Thì bản ngã của con người là thế !
    - Nhưng bản ngã con người cần phải có tình yêu.
    - Tình yêu chứ không phải là ham muốn nhục dục. Đã xuống tóc, mà còn vương nợ thì .. !?
    - Bởi tình yêu quá mạnh mẽ.
    - Tình yêu mạnh mẽ hay là ham muốn nhục dục…?
    Những cuộc tranh luận không kết thúc vấn đề như vậy không hiếm. Nhiều đêm trằn trọc. Có lẽ nào hắn đang cố trốn tránh chính bản thân. Cuộc sống thể thiếu những thứ đó, xã hội mới tồn tại được. Nhưng những gương tày liếp của các vua chúa ngày xưa, và cả nền văn hóa phương Tây đã đào thải lại biến thành cao trào tại các nước phương Đông, thì xã hội đang trên đà tụt dốc hay là phát triển ? Hắn tự đặt câu hỏi mà không thể tự trả lời...


    Chu lai 12/2005 La giang-Bến míếu
    Thông tin mới:
    Ai là NHT hiện đang sống, học tập và việc tại Đà Nẵng, nếu Chủ Nhật này này rảnh rỗi nhớ tới DANNANG BYNIGHT cho tôi làm quen với nhé! ĐỨC THỌ SÔNG LA QUÊ NHÀ CHOA ĐÓ
    Sao hôm nay tôi lại buồn đến thế nhỉ. Chỉ một cuộc điện thoại thôi mà sao khiến lòng tôi ray rứt. Mặc dù bấy lâu nay. Với tôi chuyện vợ con là cái điều gì đó quá vặt vãnh. Thế mà, chỉ một lời nhắc nhở của mẹ tôi đã không thể ngủ yên được. Nhưng mẹ ơi!. Con cũng đã từng yêu và đã đuợc cảm nhận vị ngọt đắng cay của nó. Nếu như con ổn định công việc được sớm hơn, nếu như con được sống và làm việc cùng cô ấy nhiều hơn thì con mẹ cũng đã có thêm nàng dâu rồi đó. Bố mẹ đã quá già, sự mong mỏi của bố mẹ con hiểu, Nhưng con biết phải làm gì đây hả mẹ. Tình yêu, hạnh phúc đâu phải chỉ là ngày một ngày hai để con làm nên được dù cho sự gặp gỡ không phải quá câu nệ.Nhưng với con bây giờ thực sự là cả vấn đề lớn mẹ ạ. Bởi hạnh phúc có thể là đơn giản mà mỗi con người nhận thấy xung quang cuộc sống của mình, nhưng với tình yêu thì nó luôn là những cuộc kiếm tìm phiêu lưu nhất!.
    "Sao cứ ngỡ tình yêu màu ngọc bích
    mang tâm hồn nhuốm máu của nhân gian
    của tình nhân sống chốn hoang tàn.
    bỗng một ngày chợt hóa thành cổ tích".

    Đã từng yêu, và hiện chưa có người yêu. Chiều nay gọi điện về thăm nhà mẹ lại giục lấy vợ, mẹ đưa cái giọng sụt sùi nghĩ mà thương. Trầm tư suy nghĩ thấy buồn bã liền lôi mấy câu ngẫu hứng cho mọi người đọc coi thế nào. Nhưng sống xa nhà sao vẫn thấy tình cảm quê hương da diết quá. Nhớ con sông, nhớ cánh đồng, nhớ cô thôn nữ ngày xưa...cứ gập ghềnh thác trong trí nhớ nên có gặp bao nhiêu con người nơi đây mà tôi chẳng hê thấy cảm mên chút nào. Giá như... thì mẹ chẳng phải buồn. Tôi dành dọa mẹ rằng con sẽ về quê lấy vợ mẹ ạ. Gái Đức Thọ nhà mình vẫn nhất.
    Nhắn gửi các đồng hương:
    Tôi đã gửi lời nhắn tới các ngài quê choa sao ma không nhận lấy được một tiếng hồi âm nhỉ.
    Nhà tôi ở bên cong Song La bến miếu
    Xa mây năm rồi chỉ lo kiếm việc
    nay cũng hơi già mẹ bảo lo di tìm vợ
    nhưng mai nhớ cô gái quê nhà răng mà thương mà nhớ
    nhớ chất giọng thương thương thế vẫn không quên được quê nhà
  • Loading…
  • Loading…
  • Loading…