• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Xin lỗi anh không thể quên em ....

#1
Tưởng rằng thời gian có thể làm anh quên được em, nhưng không phải thế, tối nay anh lại thấy giật mình khi vô tình nghe một bài hát. Anh cảm thấy bài hát này giống hoàn cảnh của anh quá, tình yêu là gì mà sao anh cảm thấy quá đau buồn khi yêu.

Tại sao mỗi người yêu nhau đều phải chịu nỗi khổ khi mất nhau và nỗi nhớ nhung cứ hiện về khi không còn bên nhau, chắc vậy mới gọi là tình yêu phải không em. Không biết giờ này em đang làm gì, có nhớ về anh không, hay chỉ có mình anh đang nhớ về em thôi. Đêm nay anh vẫn sẽ hồi tưởng lại về những ký ức mà chúng mình đã trải qua, đã có biết bao những kỷ niệm vui buồn mà mình đã rất hạnh phúc khi bên nhau.

Không biết giờ này em đang làm gì, giấc mơ của mình nhỉ nơi toàn là mây trắng và nắng vàng, nơi đó thật yên tĩnh phải không em.

Còn anh, anh không biết phải làm thế nào để vơi đi nỗi buồn, để quay lại với cuộc sống hiện tại mà anh đang có. , ký ức về em lại cứ hiện về bên anh, không biết em có như anh không? Ta đã từng bên nhau trên những nẻo đường, giờ anh lại đi qua những con đường đó, ký ức về em lại hiện về bên anh, . Anh đang cố xóa bỏ những ký ức vui buồn bên em cứ quanh quẩn bên anh. Anh đã lao đầu vào công việc,học hành bạn bè để cố quên em. Chắc có lẽ là do duyên phận, mình có duyên nhưng không có phận. Và anh sẽ phải học cách chấp nhận, chấp nhận một sự thật phũ phàng. em không thuộc về anh "?".

Anh muốn quên em nhưng không thể em ơi! Em đã cướp mất trái tim anh thật rồi để bây giờ anh hững hờ với những người con gái khác. Nếu bây giờ anh có yêu một người nào khác thì anh biết đó chỉ là lấp chỗ trống thôi. Từ sâu trong trái tim anh vẫn mong em quay về. Anh vẫn luôn chờ đợi em! Nếu thật có kiếp sau, anh xin mình sẽ mãi ở bên nhau và ngàn kiếp sau nữa cũng thế, em nhé!

Anh hạnh phúc vì từng có em. Em đã mang đến niềm vui và hạnh phúc cho anh nên chắc chắn em cũng sẽ nhận được điều đó và còn nhiều hơn nữa. Một lần nữa, cho anh được cảm ơn em, người "yêu" của anh! Tình yêu của anh trái tim anh luôn dành cho em, nhưng sự chia xa này khiến anh cảm thấy mình mất mát quá lớn.

Người ta thường nói, yêu là có thể hy sinh cho người mình yêu, chỉ cần người đó cảm thấy hạnh phúc, có lẽ anh yêu em quá nhiều . Anh không biết mình đón nhận tình yêu của em, hay anh đã trao nó cho em nữa, bởi chúng ta đã có thời gian hạnh phúc bên nhau, nó khiến anh nghĩ rằng anh đang đánh mất tất cả. Anh không biết tại sao anh không giữ em lại, khi em nói ...., anh lại chấp nhận nó mà không nghĩ rằng khi không còn có em, anh trở nên trống rỗng , xa lạ với chính mình. Nếu thời gian có quay trở lại thì anh vẫn mong em quay trở về bên anh em nhé, anh sẽ chờ em.

Đêm nay thật là một đêm thật buồn đối với anh, khi anh viết những dòng này có lẽ em đang ngủ, hoặc đang nghĩ đến.... và em sẽ không bao giờ biết được anh đang gửi nỗi nhớ em vào trang viết. Bởi em không bao giờ đọc được nó, sẽ không bao giờ, bởi nó không thuộc ngôn ngữ của em. Nhưng anh nhớ và muốn giãi bày nỗi nhớ, hãy hiểu cho anh. Anh xin lỗi vì anh vẫn còn yêu em! Anh xin lỗi hãy cho anh nghĩ đến em, hãy cho anh nhớ đến em lần cuối cùng em nhé! Vì anhsợ anh sẽ không bao giờ anh nhớ em nữa, anh sẽ đi tìm lại con đường sống cho riêng anh, sẽ không vướng bận đến quá khứ.

Khi bước đến thế giới này, mỗi người đều có sẵn một con đường của riêng mình. Con đường ấy dài hay ngắn, tốt đẹp hay u ám, không ai biết trước được. Mỗi bước chân ta đi qua, là một ký ức, một khoảng thời gian in dấu trong đời. Vì thế, hôm nay, anh quyết định bước đi tiếp trên con đường của mình, sau một thời gian dài dừng chân nghỉ mệt để rồi ngủ quên và chìm đắm trong một giấc mơ.

Ngày ấy, mọi chuyện đến sao tình cờ quá, nhẹ nhàng quá. Ngày em bước đến để từ đó, trên đoạn đường anh đi đã in thêm đôi dấu chân, em đến mang theo một làn gió mát thổi bay những chiếc lá khô đang ngủ yên, khiến nơi ấy bỗng trở nên đẹp và lãng mạn vô cùng. Anh đã thầm cảm ơn và mơ ước được cùng em đi mãi, đi mãi về phía cuối đường. Nhưng giấc mơ của anh không có thật!

Anh thường nhin lên bầu trơi đầy sao và nghĩ anh đã khắc lên bao nhiêu ngôi saochữ "nhớ em". Anh tiếc nuối khi để em ra đi, chỉ biết đứng đó mà dõi theo, em dần rẽ sang một hướng khác. Anh ngồi gục xuống và buồn thật nhiều, nhưng nỗi buồn của anh cũng không thể làm phai được hình ảnh em trong tâm trí. Ngày tháng cứ trôi qua lặng lẽ như tình cảm của anh, như ánh mắt luôn kiếm tìm bóng hình em. Sợ quá, anh vùng thoát khỏi và chạy về phía trước, vừa chạy, anh vừa nghĩ đến em. Khi em đi, em đã căn dặn anh rất nhiều, em dặn anh phải mạnh mẽ, phải bước tiếp vậy mà anh đã không nghe lời em. Nếu biết được điều này, chắc em buồn anh nhiều lắm? Anh chẳng mong nhìn thấy em buồn, anh muốn thấy em vui vẻ và thật hạnh phúc.

Anh phải tỉnh lại thôi, đừng đắm chìm trong cơn mơ mãi, anh đã tự thức tỉnh mình như thế. Anh chuẩn bị bước đi đây, anh sẽ nói lời chào tạm biệt với đoạn đường tràn ngập kỷ niệm đẹp nhưng cũng rất đau thương và tạm biệt dấu chân của em. Khi anh quay lưng lại, anh biết mình sẽ cũng xa em hơn nhưng anh sẽ lưu hình ảnh ấy vào một nơi thật kín trong tim mình.

Tình cảm ngày nào anh dành cho em, anh sẽ chôn thật sâu, thật sâu vào tận đáy lòng, để trái tim mình được ngủ yên. Nếu tim có thể nói, chắc tim sẽ trách anh nhiều lắm em ạ. Nhưng biết làm sao đành xin lỗi, xin lỗi tim thật nhiều vì anh đã để em vào quá khứ. Nơi đây, vẫn còn đủ gần để anh một lần nữa có thể hướng theo em và nhìn thấy con đường của em, em vẫn đang đi, đang hướng về phía trước.

Anh vẫn muốn nhìn mãi cho đến khi em mất hút. Và phía trước của anh là chiều ngược lại với em! Cất bước đi, là anh không còn nhìn thấy em nữa. Cất bước đi, giữa em và anh còn lại gì nhỉ? Anh nhớ, mình còn một lời hứa. Dù anh biết điều đó rất hoang đường, dù biết mình rất ngốc nhưng anh vẫn muốn tin rằng: Quay lưng lại con đường của anh vẫn thênh thang chờ anh tiếp tục hành trình của mình. Con đường của anh, hướng anh đến một cuộc sống không còn cô đơn nữa.có một chút gì đó có thể gọi là xót xa? Nhưng kể từ nay, anh biết mình cần đi về phía trước. Một lần cho mãi mãi. Bước đi, có bao giờ nhẹ nhàng, thanh thản khi phải bước ra khỏi cuộc đời của ai đó không? Dù trong lòng vẫn tự hỏi: Em có còn yêu anh không? Và em có phải là một nửa của anh ?

Bước đi, không phải để anh rũ bỏ tất cả mà anh biết anh đang vun đắp tình yêu cho kẻ khác, mà cũng không phải là anh trốn chạy mà đang tìm cho mình một lối thoát, một lối đi riêng, cũng có thể là anh yếu đuối, nhưng để trong lòng được bình yên, được nhẹ nhàng và nguyên vẹn. Bước đi không cần em phải giữ lại dù anh biết rằng anh đang rất cần em và cho ai khác nữa và cũng không cần phải khóc, nhưng anh biết trái tim mình đang rỉ máu, giá buốt lên từng cơn.và anh biêt tình yêu anh luôn chân thành và bỏng cháy. Bước đi, không phải anh không yêu em bằng tình yêu chân thật mà để em hiểu rằng trong tình yêu không có sự sẻ chia, nhưng không có nghĩa là giẫm đạp lên tất cả những gì anh và em đã có, cho dù em không muốn giữ nó. Bước đi! Anh phải trả em về với niềm vui của em, trả em về với vùng quá khứ của em. Dù anh không muốn.

Bước đi! Để nhìn lại mình sau những tháng ngày đã qua, anh đã tổn thương như thế nào? Dù lòng mình trống trải nhưng ai đó đã được lấp đầy vào khoảng trống của anh đối với em. Anh sẽ cố bước thật nhanh để em có thời gian và sự lựa chọn, nghĩ suy và biết rằng anh không còn yếu mềm nữa. Bước đi để khi gặp lại em, ta sẽ chẳng còn là gì của nhau nữa dù vùng trời kỷ niệm trong trái tim kia đã quá bi thương và để thấy rằng ngoài anh ra em vẫn còn rất cần cho một ai đó.

Bước đi, để tình yêu anh còn mãi, không nhạt nhòa dù chẳng thể đến với nhau. Bước đi, bằng đôi chân mệt mỏi dẫu rất cần bàn tay em nâng đỡ nhưng anh vẫn không thể làm thế. Bước đi anh sẽ không nói với em rằng anh yêu em như thế nào? Cho dù trong lòng anh rất muốn nói...! Thôi anh sẽ bước đi để em không nghĩ đến anh ! nhưng anh sẽ mãi nghĩ,nghĩ mai về em!
xin lỗi anh không thể quên được em
 

Thu Ha

Hà Thanh Lịch
#2
Thôi tim ạ...nín đi đừng khóc nữa
Bởi tình yêu không chọn lựa được đâu
Cũng như ai...tôi từng có nỗi đau
Cũng mềm lòng vì những câu họ nói.

Uống cho say để quên đi tất cả
Quên nỗi buồn, sự cô độc, kẻ cô đơn
Chợt nhận ra trong giấc ngủ chập chờn
Đời vô vị khi tâm hồn đã chết !

Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người

Đôi khi nhớ chỉ là quên một nửa
Còn lãng quên là nhớ đến tận cùng
Đôi khi khóc chỉ là buồn một chút
Còn nụ cười là tê tái lòng đau!

Tại sao nước mắt lại tràn
Tại sao hy vọng lại càng mất đi
Tại sao uống rượu ngàn ly
Nhưng lại không thể quên đi một người

Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó.
Cơn gió kia không phải của riêng tôi.
Đó là của trời xanh và mặt đất.
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi

Miệng nói ghét nhưng lòng vẫn nhớ
Nói hết chờ nhưng dạ vẫn mong
Nói hết thương nhưng vẫn giữ trong lòng
Vẫn in đậm 1 bóng hình ai đấy..
 
#3
Cảm ơn Thu Hà vì bài thơ hay quá...... thêm một niềm tin cho con tim dại khờ đã chót yêu và được yêu như chưa bao giờ yêu và sẽ biết yêu hơn thế nữa
 
#4
Cố gằng bước đi thôi anh ạ,quá khứ của ngày hôm qua thì cứ để nó trôi vào dĩ vãng,sống cho ngày hôm nay và cho tương lai..Chúc anh luôn vui vẽ và sớm tìm đc ty thật sự của mình
 

Hoa Trong Bão

Người Buôn Chữ
#6
Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.
Hi vọng rằng anh có đủ sức mạnh và sự tự tin để vững bước trên con đường mà không có người ấy đi cùng. Sau cơn mưa trời lại sáng anh nhé!
 
#7
Người ta dành cho anh màu đen của sự u ám. của màn đêm lạnh lẽo. dành cho anh màu tím của sự nhớ nhung, dằn xé của con tim. màu trắng của nước mắt, của con tim trống rỗng.
Khi đó: anh hãy trả lại màu đỏ của con tim nhuốm máu. màu đỏ của đôi mắt đỏ hoe mỗi sáng thức giấc. Anh hãy trả lại màu xanh của cuộc sống riêng anh. màu xanh của hi vọng. màu xanh của tương lai như đường chân trời mỗi bình minh. Hãy trả lại một màu vàng đầy sức mạnh, đầy tự tin về cuộc sống anh nhé.
Và hãy bước tiếp vào cuộc sống muôn màu với nụ cười của người đàn ông nha!
Tái bút: nói dễ.quên rất khó.nhưng nói mới nhẹ lòng.nói mới làm cái khó thành cái dễ!
 
#8
Cố gằng bước đi thôi anh ạ,quá khứ của ngày hôm qua thì cứ để nó trôi vào dĩ vãng,sống cho ngày hôm nay và cho tương lai..Chúc anh luôn vui vẽ và sớm tìm đc ty thật sự của mình
Cảm ơn sự động viên của em. Biết rằng cố quên để rồi lại phải nhớ! Nhủ lòng mình hãy thôi nhớ để rồi quên. Cuộc đời con người là một con đường có nhiều ngã rẽ để về đích. Tình yêu - hạnh phúc cũng là vậy quan trọng là chúng ta phải đi qua bao nhiêu ngã rẽ của tình yêu mà thôi. Mỗi một ngã rẽ thì lòng người lại có một dấu vết có thể dấu vết đó mãi mãi theo cả đời của chúng ta.
Một lần nữa cảm ơn em rất nhiều!!:JFBQ00214070517A:
 
#9
Dẫu biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên.
Hi vọng rằng anh có đủ sức mạnh và sự tự tin để vững bước trên con đường mà không có người ấy đi cùng. Sau cơn mưa trời lại sáng anh nhé!
Niềm tin bắt đầu từ đâu? Thành công bắt đầu từ đâu? Sau cơn mưa là gì? Có lẽ mọi thứ đề có từ STARTING đúng không? Dù sao đi nữa anh cũng phải cảm ơn người đó đã cho anh được yêu và có cảm giác yêu. Cảm ơn em rất nhiều ....Chúc em thành công trong công việc, hạnh phúc trong cuộc sống
Thanks for your sharing!:JFBQ00214070517A:
 
#10
Người ta dành cho anh màu đen của sự u ám. của màn đêm lạnh lẽo. dành cho anh màu tím của sự nhớ nhung, dằn xé của con tim. màu trắng của nước mắt, của con tim trống rỗng.
Khi đó: anh hãy trả lại màu đỏ của con tim nhuốm máu. màu đỏ của đôi mắt đỏ hoe mỗi sáng thức giấc. Anh hãy trả lại màu xanh của cuộc sống riêng anh. màu xanh của hi vọng. màu xanh của tương lai như đường chân trời mỗi bình minh. Hãy trả lại một màu vàng đầy sức mạnh, đầy tự tin về cuộc sống anh nhé.
Và hãy bước tiếp vào cuộc sống muôn màu với nụ cười của người đàn ông nha!
Tái bút: nói dễ.quên rất khó.nhưng nói mới nhẹ lòng.nói mới làm cái khó thành cái dễ!
Cảm ơn bài viết ai đọc qua chắc không có ấn tượng nhưng càng đọc thì nó mới hay. Quan trọng chúng ta sẽ chọn màu gì mà thôi và cũng không có ai có thể chọn nhiều màu một lúc. Có những lúc ta không nên khóc nhưng khi khóc rồi thì chẳng còn nước mắt mà rơi. Khi hết nước mắt rồi có muốn khóc cũng chẳng được và phải cười lên và thét lên một câu... Đời là thế đó!!
 

KID04

KID04-ANTI
#11
Đọc bài viết tôi cảm thấy quá giống với tôi cách đây 3 năm, Tôi đã có 1 tình yêu sâu đậm...rất sâu đậm...Nhưng rồi http://www.nguoihatinh.net/diendan/showthread.php?t=29543 ..... cũng như bạn tôi đã quay bước ra đi, đi nhiều lắm. Qua rất nhiều nơi, qua 3 năm rồi...tôi mệt mỏi vì không có gì có thể làm tôi nguôi ngoai,tôi quá mệt mỏi. Giờ đây tôi đang phải chấp nhận sống chung với nỗi nhớ, nỗi buồn thuơng. Hay nói đúng hơn chỉ đang là tồn tại mà thôi!!!Có lẽ tôi không thể đi tiếp được nữa! ....Cầu chúc bạn sẽ làm được, đừng như tôi!!!Cố lên bạn nhé
 
#12
Đọc bài viết tôi cảm thấy quá giống với tôi cách đây 3 năm, Tôi đã có 1 tình yêu sâu đậm...rất sâu đậm...Nhưng rồi http://www.nguoihatinh.net/diendan/showthread.php?t=29543 ..... cũng như bạn tôi đã quay bước ra đi, đi nhiều lắm. Qua rất nhiều nơi, qua 3 năm rồi...tôi mệt mỏi vì không có gì có thể làm tôi nguôi ngoai,tôi quá mệt mỏi. Giờ đây tôi đang phải chấp nhận sống chung với nỗi nhớ, nỗi buồn thuơng. Hay nói đúng hơn chỉ đang là tồn tại mà thôi!!!Có lẽ tôi không thể đi tiếp được nữa! ....Cầu chúc bạn sẽ làm được, đừng như tôi!!!Cố lên bạn nhé
Cảm ơn bạn rất nhiều có thể có những tâm trạng giống mình.Nhưng câu chuyện này nó đã đi qua rồi dù 4 năm đến với nhau và 2 lần chia tay và sau 2 lần mình đã không muốn ở lại trên mảnh đất quê hương hình chứ S. Mình đã ra đi và đi đến một nơi rất xa ở nơi đó chỉ có công việc và học tập nhưng đánh đổi lại thì chúng ta vẫn cô đơn mà thôi. Đành trách bản thân mình tại sao mình không đối mặt với nó quên nó đi để sống và sống cùng với nó. Và mình đã trở lại với chính còn người của mình lại sống và làm việc trên chính mảnh đất chữ S và về quê khi gặp lại mình chỉ là một người xa lạ dường như sinh ra là không phải của nhau thì mãi mãi không phải của nhau...gặp nhau nên là người xa lạ biết rằng lòng mình rất đau nhưng dù sao thì nó đã đau rồi đừng để đau thêm. Hãy sống với những gì tương lai ở trước mắt hãy để quá khứ mãi là quá khứ mà thôi...
Thanks for your sharing!