• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

thầm gọi tên anh....để quên

#1
Huế mùa thu trời se lạnh, thêm chút ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, cơn gió nhẹ nhàng xót xa mà thấm đẫm... quặn lòng mình. Phai theo những màu lá úa tôi đang tập lãng quên một quá khứ, một tình yêu.

Dưới một gốc cây xù xì bên kia đường, một cô bé có lẽ đang chờ người yêu. Buồn lặng lẽ và bồn chồn. Có thể chàng trai sẽ chẳng đến. Ánh mắt cô bé thoáng nỗi buồn như thế. Chờ đợi trong nỗi nhớ. Cái khung trời ảm đạm ngoài kia chỉ chất chứa nỗi buồn. Cô bé cất bước, bỏ lại những chờ đợi nơi gốc cây kia.

Gần hơn, lại sự chờ đợi! Bàn bên cạnh ai đó đang chờ. Nét hào hứng vụt tắt khi 10' rồi 30' trôi qua. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi, chàng trai lặng lẽ quay về. Không ai biết nội dung cua tin nhắn kia là gì, tại sao lại gây cho chàng trai một nỗi buồn như thế? Phải chăng người con gái lỡ hẹn kia đã vô tình lãng quên một tình yêu?

Có thể không hoàn toàn là như vậy nhưng nhưng hình như vẫn có một chút gì phảng phất qua hai câu chuyện kia. Họ sẽ xích lại gần nhau hay tách nhau ra một bước? Không gì có thể đảm bảo cho những giả thuyết được đặt ra.

Xích lại gần hơn một chút nữa với cảm xúc của chính mình. Cái trời chiều thu ở huế này sao mà lạ quá. Không nắng, chỉ toàn là 1 gam màu xám với gió thu bịn rịn. Không gian tràn ngập xa xăm. Huế nhiều khi buồn như thế...
Mình cũng đang lãng quên một tình yêu, hình như là như thế. Chia tay anh, ta chưa bao giờ cố quên nó, và ta cũng không hề có ý định thực hiện điều đó. Nhưng lần này ta thử, thử lãng quên lại những ký ức đó một lần. Quên để nó trở thành khoảng sâu trong ta.

Muốn quên một người hãy nghĩ xấu về người ấy, muốn quên một tình yêu hãy chôn vùi nó trong tháng năm hạnh phúc. Liệu có ai đủ can đảm để đạp lên một phần quá khứ của mình một cách nhẫn tâm như thế? Có lẽ là không thể bạn ạ. Dẫu sao đó là những tháng năm đã qua của chính mình chứ không phải một ai khác, làm sao ta có thể trưởng thành hơn như ngày hôm nay nếu không có những quá khứ đó. Dù nó chỉ là một màu hồng hay toàn là chông gai và nước mắt thì nó vẫn đáng được trân trọng. Nó xứng đáng với một vị trí trong trái tim, một phần của ký ức.

Tôi bắt đầu bái viết với sự lãng quên một tình yêu. Nhưng rốt cuộc tôi lại không thể làm được. Nhưng tôi mừng vì điều đó. Ta không thể lãng quên những gì thuộc về ta. Ta không cố níu kéo nhưng ta sẽ để nó lại trong im lặng, đủ để nhớ, để đôi khi ta có thể nghĩ về nó và mỉm cười.

Còn bạn nghĩ sao? Liệu bạn có đủ can đảm để đánh rơi lại tình yêu mình đã từng nâng niu vào cái quá khứ thẳm sâu kia hay không?


(Bài sưu tầm từ Internet)
 
#3
Bạn càng cố quên là sẽ nhớ mà càng nhớ thì sẽ nhanh quên. Tốt nhất là hãy cứ để mọi cái bình thường như vẫn thế. Tình duyên thực sự chưa tìm đến ta thì ta cũng đừng nghĩ ngợi nhiều. Rôì một ngày đẹp trời nó se tìm ra bạn, khi đó hãy thức giấc nhé bạn. Chúc may mắn.
 

Nghi_Xuan

New Member
#4
nhớ ... nhớ... quên... quên
nhớ.... quên .... nhớ quên
quên rồi nhớ, nhớ rồi quên
thật là đau đầu ;))
 

nvduct

Member
#5

Niềm tin

Mẹ dạy con sống phải có niềm tin
Trong tình bạn, tình yêu lại cần hơn tất thảy
Con chưa khi nào quên lời mẹ dạy
Ngay cả khi con tay trắng giữa cuộc đời

Niềm tin thứ nhất con dành trọn một người
Tình cảm của con không hề nông nổi
Nhưng người ta đành lòng gian dối
Nức nở riêng mình con khép chặt trái tim

Mẹ ơi, con tìm đâu nữa một niềm tin
Để mở cửa lòng chờ mong ai chạm ngõ
Bao lâu rồi trái tim con để ngỏ
Lại sợ một lần cay đắng bởi niềm tin

Niềm tin thứ hai con trao về lặng im
Giữa bộn bề và ồn ào cuộc sống
Con nhỏ bé mà sự đời quá rộng
Chẳng tin gì cũng đã một lần tin

Đối diện chính mình trong những khoảng lặng im
Con cố xây một niềm tin vĩnh cửu
Niềm tin thứ ba, thứ tư... rồi khác nữa
Xóa dần trong con niềm tin được để dành

Nhưng mẹ ơi, dù tất cả qua thật nhanh
Con vẫn tin niềm tin không hề mất
Như hạnh phúc, như tiếng cười không thể hết
Với những người luôn có những niềm tin.
 

Đoàn Nguyễn

Em là Đoàn Nguyễn
#6
Đã từng đau thắt khi chôn kín tình yêu đầu...
nghẹo ngào nói lời ko muốn nói
:y_khi_26:
nhưng cuộc đời mà
cái gì đến cũng sẽ phải đến, cái gì đi cũng sẽ phải đi
của mình thì ko giữ cũng tự nhiên đến, ko phải của mình thì có níu kéo cũng vô dụng...
Lâu rồi ko thấy hatinh_808 onl...
Mĩ Duyên vẫn khỏe chứ???
:JFBQ00215070523A:

 
#7
Đã từng đau thắt khi chôn kín tình yêu đầu...
nghẹo ngào nói lời ko muốn nói
:y_khi_26:
nhưng cuộc đời mà
cái gì đến cũng sẽ phải đến, cái gì đi cũng sẽ phải đi
của mình thì ko giữ cũng tự nhiên đến, ko phải của mình thì có níu kéo cũng vô dụng...
Lâu rồi ko thấy hatinh_808 onl...
Ky Duyên vẫn khỏe chứ???
:JFBQ00215070523A:

Cám ơn tất cả nha, nhưng mình k niu kéo , cũng không làm ai khó xử. tất cả là quá khứ, mình đang sống cho hiện tại, tương lai, cho ngày mai.......... Lâu rôi bận qua k lên onl cũng k gửi bài đc, sẽ cố gắng tranh thủ để nc với anh em, chứ không thì cũng nhớ qua, hi
 

Mr.Phan

<marquee direction="left"><b><font color=red> [Nev
#8
Huế mùa thu trời se lạnh, thêm chút ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, cơn gió nhẹ nhàng xót xa mà thấm đẫm... quặn lòng mình. Phai theo những màu lá úa tôi đang tập lãng quên một quá khứ, một tình yêu.

Dưới một gốc cây xù xì bên kia đường, một cô bé có lẽ đang chờ người yêu. Buồn lặng lẽ và bồn chồn. Có thể chàng trai sẽ chẳng đến. Ánh mắt cô bé thoáng nỗi buồn như thế. Chờ đợi trong nỗi nhớ. Cái khung trời ảm đạm ngoài kia chỉ chất chứa nỗi buồn. Cô bé cất bước, bỏ lại những chờ đợi nơi gốc cây kia.

Gần hơn, lại sự chờ đợi! Bàn bên cạnh ai đó đang chờ. Nét hào hứng vụt tắt khi 10' rồi 30' trôi qua. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi, chàng trai lặng lẽ quay về. Không ai biết nội dung cua tin nhắn kia là gì, tại sao lại gây cho chàng trai một nỗi buồn như thế? Phải chăng người con gái lỡ hẹn kia đã vô tình lãng quên một tình yêu?

Có thể không hoàn toàn là như vậy nhưng nhưng hình như vẫn có một chút gì phảng phất qua hai câu chuyện kia. Họ sẽ xích lại gần nhau hay tách nhau ra một bước? Không gì có thể đảm bảo cho những giả thuyết được đặt ra.

Xích lại gần hơn một chút nữa với cảm xúc của chính mình. Cái trời chiều thu ở huế này sao mà lạ quá. Không nắng, chỉ toàn là 1 gam màu xám với gió thu bịn rịn. Không gian tràn ngập xa xăm. Huế nhiều khi buồn như thế...
Mình cũng đang lãng quên một tình yêu, hình như là như thế. Chia tay anh, ta chưa bao giờ cố quên nó, và ta cũng không hề có ý định thực hiện điều đó. Nhưng lần này ta thử, thử lãng quên lại những ký ức đó một lần. Quên để nó trở thành khoảng sâu trong ta.

Muốn quên một người hãy nghĩ xấu về người ấy, muốn quên một tình yêu hãy chôn vùi nó trong tháng năm hạnh phúc. Liệu có ai đủ can đảm để đạp lên một phần quá khứ của mình một cách nhẫn tâm như thế? Có lẽ là không thể bạn ạ. Dẫu sao đó là những tháng năm đã qua của chính mình chứ không phải một ai khác, làm sao ta có thể trưởng thành hơn như ngày hôm nay nếu không có những quá khứ đó. Dù nó chỉ là một màu hồng hay toàn là chông gai và nước mắt thì nó vẫn đáng được trân trọng. Nó xứng đáng với một vị trí trong trái tim, một phần của ký ức.

Tôi bắt đầu bái viết với sự lãng quên một tình yêu. Nhưng rốt cuộc tôi lại không thể làm được. Nhưng tôi mừng vì điều đó. Ta không thể lãng quên những gì thuộc về ta. Ta không cố níu kéo nhưng ta sẽ để nó lại trong im lặng, đủ để nhớ, để đôi khi ta có thể nghĩ về nó và mỉm cười.

Còn bạn nghĩ sao? Liệu bạn có đủ can đảm để đánh rơi lại tình yêu mình đã từng nâng niu vào cái quá khứ thẳm sâu kia hay không?

Quên chi mà quên ra nhảy bùm 1 phát là quên hết ngay :JFBQ00172070308A::JFBQ00172070308A::yociexp76::yociexp76::yociexp114::yociexp114:
 

phanpham

miss u so much..........
#9
Huế mùa thu trời se lạnh, thêm chút ảnh hưởng của áp thấp nhiệt đới, cơn gió nhẹ nhàng xót xa mà thấm đẫm... quặn lòng mình. Phai theo những màu lá úa tôi đang tập lãng quên một quá khứ, một tình yêu.

Dưới một gốc cây xù xì bên kia đường, một cô bé có lẽ đang chờ người yêu. Buồn lặng lẽ và bồn chồn. Có thể chàng trai sẽ chẳng đến. Ánh mắt cô bé thoáng nỗi buồn như thế. Chờ đợi trong nỗi nhớ. Cái khung trời ảm đạm ngoài kia chỉ chất chứa nỗi buồn. Cô bé cất bước, bỏ lại những chờ đợi nơi gốc cây kia.

Gần hơn, lại sự chờ đợi! Bàn bên cạnh ai đó đang chờ. Nét hào hứng vụt tắt khi 10' rồi 30' trôi qua. Một dòng tin nhắn ngắn ngủi, chàng trai lặng lẽ quay về. Không ai biết nội dung cua tin nhắn kia là gì, tại sao lại gây cho chàng trai một nỗi buồn như thế? Phải chăng người con gái lỡ hẹn kia đã vô tình lãng quên một tình yêu?

Có thể không hoàn toàn là như vậy nhưng nhưng hình như vẫn có một chút gì phảng phất qua hai câu chuyện kia. Họ sẽ xích lại gần nhau hay tách nhau ra một bước? Không gì có thể đảm bảo cho những giả thuyết được đặt ra.

Xích lại gần hơn một chút nữa với cảm xúc của chính mình. Cái trời chiều thu ở huế này sao mà lạ quá. Không nắng, chỉ toàn là 1 gam màu xám với gió thu bịn rịn. Không gian tràn ngập xa xăm. Huế nhiều khi buồn như thế...
Mình cũng đang lãng quên một tình yêu, hình như là như thế. Chia tay anh, ta chưa bao giờ cố quên nó, và ta cũng không hề có ý định thực hiện điều đó. Nhưng lần này ta thử, thử lãng quên lại những ký ức đó một lần. Quên để nó trở thành khoảng sâu trong ta.

Muốn quên một người hãy nghĩ xấu về người ấy, muốn quên một tình yêu hãy chôn vùi nó trong tháng năm hạnh phúc. Liệu có ai đủ can đảm để đạp lên một phần quá khứ của mình một cách nhẫn tâm như thế? Có lẽ là không thể bạn ạ. Dẫu sao đó là những tháng năm đã qua của chính mình chứ không phải một ai khác, làm sao ta có thể trưởng thành hơn như ngày hôm nay nếu không có những quá khứ đó. Dù nó chỉ là một màu hồng hay toàn là chông gai và nước mắt thì nó vẫn đáng được trân trọng. Nó xứng đáng với một vị trí trong trái tim, một phần của ký ức.

Tôi bắt đầu bái viết với sự lãng quên một tình yêu. Nhưng rốt cuộc tôi lại không thể làm được. Nhưng tôi mừng vì điều đó. Ta không thể lãng quên những gì thuộc về ta. Ta không cố níu kéo nhưng ta sẽ để nó lại trong im lặng, đủ để nhớ, để đôi khi ta có thể nghĩ về nó và mỉm cười.

Còn bạn nghĩ sao? Liệu bạn có đủ can đảm để đánh rơi lại tình yêu mình đã từng nâng niu vào cái quá khứ thẳm sâu kia hay không?


(Bài sưu tầm từ Internet)



 

nước mắt

♥ £i¶« $iêu nhân Ga0 ♥
#10
Yêu là vui! Lúc tình yêu được đền bù thỏa đáng thì người ta thấy vui, chuyện này chả có gì phải bàn cãi. Nhưng yêu cũng là khổ. Những lúc người quay lưng bước đi, anh hãy thử sờ xem tim anh có đau không? Khi rễ yêu lá nhưng lá lại yêu hoa, liệu rễ có vui được không? Một cân hi vọng đó, đem đi đánh đổi sẽ thu về một tấn thất vọng. Anh thu về rồi biết để nơi đâu? Nhét vào tim, vào đầu mình àk? Tình yêu là tiếng cười nhưng cũng là niềm đau, là nỗi nhớ, là nước mắt, là những vết cắt sâu vào những tâm hồn chưa hề vấy bẩn. Những quả tim bị tổn thương quá lâu sẽ không chờ để yêu lần nữa. Chúng ngừng đập....:((

Cái chết bỗng hiện hình trong không trung, lúc này nhẹ như một cánh hoa bồ công anh.

Bằng cách biến mất khỏi thế giới, con người đã dứt ra được mớ tình yêu.


Tình yêu rốt cuộc thì cũng là một thứ tình cảm của con người thôi đúng không? Vậy thì hãy để cho nó phôi pha đi. Hãy bỏ nó đi. Nước mắt cũng có lúc ngừng rơi. Nỗi nhớ cũng có lúc phải vơi. Rồi đến những vết cắt kia cũng phải có ngày thành sẹo.

Và cho đến phút cuối cùng, phôi pha cũng nhuốm màu của sự lãng quên. Lãng quên - một trong những thứ đáng sợ nhất của đời người. Nó màu vàng, hơi đỏ một chút. Nó là màu nắng lúc xế chiều. Nó là màu biển lúc hoàng hôn. Nó là màu cuối cùng mà con người có thể thấy được trước khi mặt trời về bên kia thế giới. Nó là một màu buồn. Nó là cơn gió lạnh đầu mùa cuốn sạch tất cả trên đường nó đi qua. Kỉ niệm, quá khứ, nỗi buồn, niềm vui, và tình yêu ... đều sẽ bị xóa hết chỉ bởi một chữ "quên".


Người ta có khả năng sống vì người ta có khả năng quên. Không có gì trong cuộc đời này là không thể quên được. Điều quan trọng là ta có muốn quên hay không mà thôi. Hãy đến với chữ "quên" để quên đi chữ "nhớ".


Vậy đấy. ...................
 
#11
chi ma buon rua ? xuong cam linh ngan hai dang di ? het buon ngay , canh nen tho gap nhieu lan thien cam ay
 

thoidahet

3 ngọn nến lung linh
#12
Buồn Thầm Gọi Tên Em

Thầm gọi tên em trong chiều hoang
để cho tình chìm vào quên lãng
như mây trôi lang thang giữa trời.
Ngày xa xưa khi ta còn yêu
ta biết đâu buồn là như thế
khi xa nhau lòng ta thấy buồn.
Giờ mình ta chơ vơ buồn tênh
đứng thẫn thờ lòng tràn thương nhớ
tên em anh thầm kêu suốt đời.
Thầm gọi tên em trong chiều hoang
cho tháng năm dài dần thành dĩ vãng cho
thời gian trôi nhanh để buồn chóng tàn
Thầm gọi tên em giữa chiều hoang
Thầm gọi tên em giữa chiều hoang.....
Buồn thầm gọi tên em