• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Tôi Yêu Em!Cô Bé ạ!

conan

Say..........Coffee:|
#21
Típ tục nha!^^!


Part 11

- Người đang yêu dạo này nhìn mặt vui vẻ quá ha!

Nghi nhìn Khanh cố ý mỉa mai khi hai đứa đang ngồi trong quán kem sau giờ học. Khanh ngước đôi mắt to tròn lên nhìn lại vừa đưa muỗng kem lên miệng.

- Vậy hả? Nghi cũng thấy vậy hả, hihi.

Nói rồi Khanh cười toe, sau đó lại cúi xuống li kem tiếp tục chiến dịch vừa ăn vừa cười mỉm chi của mình. Nghi nhìn Khanh bây giờ chỉ biết lắc đầu thở dài ngao ngán.

- Rồi Khanh định tới với ông thầy đó thiệt hả?

- Uh - Khanh trả lời ko chút do dự, mắt vẫn dán chặt vào li kem.

- Ko hối hận chứ?

- Ko.

- Kể cả khi Khanh biết rõ những việc ổng đã làm.

Lúc này Khanh nới ngước lên nhìn Nghi

- Ko quan tâm nữa, bây giờ thầy yêu Khanh rồi!

- Tự tin quá ha!

- Chứ sao!

Khanh nói rồi khẽ liếc Nghi tinh nghịch. Đoạn như nhớ ra điều gì Khanh lại hỏi:

- Ah mà sao Khanh thấy Nghi có vẻ ko thích thầy Nhật vậy, từ đầu tới giờ cứ ko muốn Khanh quen thầy là sao?

Nghi nhìn Khanh đăm chiêu rồi trả lời giọng thoáng buồn:

- Nghi ko tin ông thầy đó. Với lại Nghi sợ Khanh lại giống như....

Nghi bỏ lững câu nói khiến Khanh hơi tò mò

- Giống như gì?

- Ờ thì... giống như mấy cô nàng thất tình trong ba cái phim Đại Hàn chứ gì?

Nghi nói rồi cười giả lã cho qua chuyện còn Khanh thì giương to đôi mắt hình viên đạn lên bắn Nghi.

- Nhưng mà từ giờ Nghi sẽ ko phản đối nữa chứ. Chuyện Khanh với thầy...

Nghi im lặng nhìn Khanh một thoáng rồi thở dài:

- Uh, nếu Khanh muốn thế.

Nghi trả lời như vậy nhưng thực trong bụng ko hề muốn thế. Nghi ko tin ông thầy, đó được xem như một điều hiển nhiên đối với Nghi từ trước đến nay. Vì thế Nghi ko hề muốn Khanh đến với ông thầy, Khanh sẽ khổ, sẽ....giống người đó mất thôi và Nghi thì ko muốn như vậy chút nào.

- Thôi, ăn xong chưa, Nghi tính tiền rồi về?

- Uh, cũng chiều rồi, mình về thôi.

Nói xong hai đứa kéo ghế đứng dậy đi về phía cửa.

- Linh có nghe tụi nó nói gì ko vậy?

Một đứa con gái ngồi bàn kế bên lên tiếng.

- Nghe.

Một giọng nói khô khốc vang lên sau câu hỏi đó.

- Hình như người tụi nó nói là thầy Nhật thì phải?

Lại là giọng của đứa con gái lúc ban đầu và sau đó là mấy cái gật đầu của những đứa khác:

- Đúng rồi, chứ còn ai nữa.

Cô bé tên Linh nghe thấy thế nét mặt liền sa sầm lại, nghiến răng trèo trẹo.

- Mẹ nó, cái con đó mới vô trường đã làm nổi, chị đây chưa nói gì. Nay lại còn dám tia cả thầy Nhật là người mà chị thích. Nó muốn chết tới nơi rồi đây.

- Đúng đó Linh, Ngọc thấy con đó mới vô trường mình mà đã giở thói, dụ khị cả khối con trai trường mình. Nay lại còn muốn vớt luôn thầy Nhật. Phải cho nó một trận để nó biết thân biết phận chứ.

Lại giọng nói của cô bé ban đầu

- Nó học chung lớp với Ngọc phải ko?

- Uh.

- Con đó trong lớp thế nào?

- Chảnh lắm, ko chơi với ai cả ngoài cái con Nghi lúc nãy đi chung với nó. Ah mà Ngọc còn nghe nói con Nghi đó là đồng tính nữa đó.

Ngọc bỉu môi nói xấu Khanh và Nghi một cách trắng trợn. Cô nàng học cùng lớp vơi Khanh, nhưng ko nằm trong những kẻ hâm mộ mà ngược lại, nằm trong những kẻ ganh tị. Ganh tị vì Khanh học giỏi, xinh đẹp và được cả cậu bạn hot nhất lớp để ý.

- Thế thì phải dạy nó một bài học cho chừa cái tật chảnh.

Linh khẽ nhếch môi cười đểu giả.

- Uh, hay tụi mình đập một trận cho bỏ ghét! - Ngọc khí thế chen vào.

- Bị điên hả? - Linh gắt làm Ngọc xụi lơ - Đầu năm vô là bọn con gái đã chuyền tay nhau cái thước phim con đó nó vật một thằng bự con nằm thẳng cẳng, muốn chết hay sao mà đi đánh lộn với nó.

- Vậy mình tung hô chuyện nó với thầy Nhật lên đi, nó bị đuổi học là cái chắc!

Ngọc lại hứng chí đề xuất ý kiến nhưng lại bị Linh tạt nguyên một xô nước muối vào mặt.

- Đồ ngu, như vậy thì thầy Nhật sẽ bị vạ lây.

- Thế mình làm gì bây giờ? - Giọng Ngọc ỉu xìu hỏi lại.

Nhíu mày suy nghĩ một chút bỗng Linh mỉm cười gian manh:

- Nhà Ngọc có mở tiệm chụp hình phải ko!

Nghe Linh hỏi, Ngọc ngơ ngác rồi thầm nghĩ,"Thế thì có liên quan gì đến chuyện trừng trị con Khanh", nhưng sau đó cũng gật đầu:

- Uh, anh Ngọc là chủ, mà chi vậy Linh?

- Thế thì làm theo lời Linh nhé.

Linh nói xong, cả bọn chụm đầu vào bàn tán to nhỏ điều gì ko biết nhưng ra chiều đắc ý lắm.

Sáng hôm sau, Khanh và Nghi vừa mới bước vào trường đã nhận được hàng đống những ánh mắt nghi hoặc, những lời xì xầm nghe mà chói cả tai. Biết có điều lạ, nhưng lại ko ngờ mình là nhân vật chính, Khanh cứ bình thản bước đi như ko có chuyện gì. Khi đi ngang qua bảng thông báo, Khanh và Nghi để ý thấy có rất đông người đang đứng cũng như người đang cố gắng chen chân vào xem. Nhưng khi Khanh bước đến, mọi người liền đổ dồn ánh mắt về phía Khanh, e ngại có, khỉnh bỉ có, buồn bả có và điều đó làm cho Khanh cảm thấy bực bội vô cùng. Ko kiềm được, Khanh và Nghi bước đến bảng thông báo để xem thực ra là chuyện gì. Hai cô nàng đi tới đâu, mọi người dạt ra tới đó, "Cứ làm như người ta bị bệnh hủi ko bằng", Khanh thầm nghĩ. Cái đầu tiên đập vào mắt Khanh trên bảng thông báo là hình ảnh Khanh đi cùng và âu yếm với những lão già đáng tuổi ông tuổi cha Khanh, có luôn cảnh Khanh nhận tiền và đi vào khách sạn mấy lão đó nữa. Khanh đứng sững người, Nghi thì liếc mắt xem thái độ và đợi chờ phản ứng của Khanh. Bỗng Khanh đưa tay gỡ lấy một bức hình, xăm soi kĩ lưỡng rồi chặt lưỡi:

- Hình......... ghép xấu quá.

Cả đám đông ngạc nhiên nhìn Khanh và xì xào về lời nói mà họ mới nghe. Nghi cũng thoáng chút sững sờ về thái độ bình tĩnh đến mức ko bình thường của Khanh, nhưng rồi sau đó cũng chỉ cười và thốt lên rằng:

- Uh, xấu thiệt.

- Thôi, mình lên lớp đi Nghi!

Vừa nói Khanh vừa dán lại tấm hình lên bảng thông báo rồi quay bước về lớp. Còn Nghi trước khi đi, đã đặc biệt gửi lại lời nhắn kèm theo một nụ cười ngọt ngào nhất của mình:

- Ai làm chuyện này thì tự người đó biết, nhưng nói trước, đụng vào người của Triệu Mẫn Nghi này thì ko xong với tôi đâu.

Câu nói của Nghi được cất lên bằng giọng thật nhẹ nhàng, nhưng ko hiểu sao mọi người đều cảm thấy ở đâu đó sự lạnh lẽo đến gai người cứ đang len lõi trong từng tế bào của mình.

Đầu giờ học, lớp Khanh như một cái chợ, hay nói đúng hơn là cái hội nghị quốc tế công khai mà đề tài chính ko gì khác đó là Khanh. Trong lớp, những đứa yêu thích hay ít nhất là ko ghét Khanh thì chẳng nói gì, thỉnh thoảng chỉ bắn cho Khanh vài cái nhìn e ngại là cùng. Nhưng còn những đứa ganh ghét Khanh thì khác, tụi nó mỉa mai ra mặt.

- Tụi bây thấy chưa, đẹp cũng là cái lợi. Như vậy chúng mới bao chứ.

Giọng nói chanh chua của một đứa con gái vang lên.

- Uh, nhưng chắc qua tay nhiều thằng rồi cho nên mới mất giá mà đi với các cụ chứ.

Lần này thì là giọng của Ngọc và sau đó là một tràng cười đê tiện vang lên sau câu nói ác nghiệt đó. Ko chịu nổi, Nghi đánh bàn cái rầm, liếc đôi mắt sắc lẽm về phía những cái lưỡi ko xương biến dạng:

- Im dùm cái đi, mới sáng đẽ lảm nhảm, có đẹp mà bị bệnh dại thì cũng khó lấy chồng lắm đấy mấy you.

Nghe thế, đám con gái lập tức nhoi lên, vừa tức giận, vừa xấu hổ Ngọc lên tiếng:

- Nói gì thế hở con kia?

- Oh, ko nghe à! Tội nghiệp đã dại mà còn điếc.

Nghe thế, Ngọc giận tím mặt tính sấn tới nhưng mấy đứa con gái đứng kế bên đã kịp thời kéo lại và thì thầm vào tai Ngọc "Kệ, nhịn đi, coi tụi nó tính làm gì mà bây giờ còn láo!". Nói xong, đám của Ngọc quay trở về bàn mình, ko quên để lại cho Khanh và Nghi những cái liếc xéo sắc như dao.

- Sao ko phản ứng gì vậy Khanh? Nghi thấy Khanh nhịn vậy là đủ lắm rồi đó!

Nghi bực bội quay về phía Khanh lúc này đang nhắm mắt dựa đầu vào tường. Khanh mở mắt, khẽ nhìn sang Nghi mỉm cười.

- Nhịn ko phải là nhục, nhịn là làm nhục đối phương!

- Ai nói vậy? - Nghi lườm mắt hỏi lại

- Tina Nguyen - Khanh trả lời

- Ko biết nhỏ đó, nhưng câu đó là rác rưỡi trong trường hợp này, rõ ràng Khanh ko làm gì đúng ko !

- Uh, Khanh ko làm - vừa nói Khanh vừa đút tay vô túi váy rồi lại nhắm mắt dựa đâu vào tường.

- Thế sao.......

Chưa kịp nói hết câu thì bỗng có tiếng thông báo từ loa:"Thông báo, mời em Phạm Thái Khanh lên phòng hiệu trưởng ngay bây giờ. Xin nhắc lại......"

- Nghi đi với Khanh nhé.

Nghi nói trong khi Khanh đang đứng dậy bước ra khỏi bàn của mình.

- Uh, nếu Nghi muốn.

Khanh vừa nói vừa mỉm cười dịu dàng như ko có chuyện gì xảy ra. Được sự đồng ý, Nghi cũng đứng dậy nối bước Khanh. Còn ở phía đằng sau, Ngọc đang nhìn theo Khanh và Nghi vừa nở một nụ cười đắc thắng.

Lên tới phòng hiệu trưởng, Khanh đẩy cửa bước vào, Nghi thì đứng ngoài của chờ. Ngạc nhiên vô cùng khi thấy ba mẹ mình ngồi đó với đôi mắt lo lắng đang nhìn mình. Nhưng rồi cũng lấy được bình tĩnh, Khanh lên tiếng:

- Em chào thầy, con chào ba mẹ.

- Tới đây đi! - Thầy hiệu trưởng vừa nói vừa nghiêm mặt nhìn Khanh.

- Bởi vì đây là một chuyện có thể sẽ ảnh hưởng rất lớn đối với bản thân em và nhà trường nên tôi buộc lòng phải mời trược tiếp ba mẹ của em. Chắc em cũng biết là chuyện gì rồi chứ?

- Dạ, em biết - Khanh trả lời.

Nói rồi thầy hiệu trưởng mở ngăn kéo, lấy vài tấm hình rồi đặt trên bàn

- Rất đơn giản, hãy cho tôi một lời giải thích!

Nhìn những tấm hình trên bàn, Khanh im lặng một thoáng, nhìn sang ba mẹ rồi lại nhìn thẳng vào thầy hiệu trưởng nói với đôi mắt cương nghị:

- Thưa thầy, em ko có gì để giải thích!

Cả thầy hiệu trưởng và ba mẹ Khanh đều sững sốt trước câu trả lời đó của Khanh. Mẹ Khanh như ko kiềm được nữa, thốt lên:

- Khanh à!

- Vậy có nghĩa là em thừa nhận những tấm ảnh này là sự thật.

Thầy hiệu trưởng nghiêm giọng, mắt nhìn Khanh trừng trừng.

- Em chưa nói hết thưa thầy - Khanh bình tĩnh nói tiếp - em ko thể cho thầy lời giải thích là bởi vì em chưa và sẽ ko bao giờ làm những việc như thế. Cho nên nếu thầy hỏi em về nguồn gốc của những thứ này thì em xin lỗi, câu trả lời của em là em ko biết.

Khanh làm mọi người đi từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Câu trả lời của cô bé rõ ràng đến mức ko thể hỏi thêm được gì. Thầy hiểu trưởng đành thở dài nói:

- Nếu em đã nói vậy thì tôi ko hỏi thêm gì nữa, nhưng em biết đấy, điều này ảnh hưởng rất lớn đối với danh dự nhà trường và cả tâm lí của các em học sinh khác nữa. Nên tôi nghĩ, em nên nghĩ học vài ngày để lấy lại cân bằng.

Lời đề nghị của thầy hiệu trưởng khiến mẹ Khanh thật sự giận dữ, bà như muốn chồm lên hét vào mặt ông thầy.

- Thầy nói vậy là sao, con bé đã nói là nó ko làm, cớ gì thầy bắt nó nghỉ học. Như vậy chẳng khác nào nó nhận tội.

Thấy mẹ Khanh bức xúc, bố Khanh vội ngăn lại. Lúc nào cũng thế, ông luôn là người bình tĩnh nhất.

- Em, đừng nóng, có gì từ từ mình nói!

- Phải đó - thầy hiệu trưởng trưởng nói thêm vào - bà bình tĩnh.

- Nhưng vợ tôi nói cũng đúng thưa thầy - lần này thì bố Khanh ra mặt - Khanh ko làm những điều đó, lấy tư cách một người cha tôi khẳng định như vậy. Còn về những tấm ảnh này, tôi ko biết từ đâu, nhưng tôi nghĩ đằng sau ắc có uẩn khúc. Tôi cũng ko đồng ý việc cho Khanh nghỉ học, vì cũng như mẹ con bé nói, thế chẳng khác nào là nó nhận tội và lảnh kỉ luật. Nên trước khi mọi việc được điều tra rõ ràng, tôi thiết nghĩ là ko nên có hình phạt tạm thời nào ở đây cả. Tôi nói như thế có được ko thưa thầy.

Nói rồi ba Khanh nhìn thẳng vào mắt thầy hiệu trưởng bằng đôi mắt sáng cương nghị đang cố gắng bảo vệ đứa con yêu thương của mình. Sau một thoáng im lặng, thầy hiệu trưởng đành thở dài chấp nhận ý kiến của ba mẹ Khanh là Khanh vẫn sẽ được đi học bình thường. Khanh và ba mẹ mình bước ra khỏi phòng sau một buổi nói chuyện căng thẳng. Vừa ra khỏi phòng mẹ Khanh đã ôm chầm lấy Khanh mà khóc:

- Tôi nghiệp con gái, ko sao đâu con, con ko có làm thì đừng sợ, có mẹ đây rồi.

Khanh nghe mẹ nói mà thấy cổ họng mình nghẹn làn, vòng tay ôm lấy mẹ Khanh khẽ nói:

- Con ko sao mà mẹ!

- Uh, vậy nha con chứ đừng buồn, mẹ ko muốn có chuyện gì xảy ra cho con đâu, nếu ko thì mẹ chết mất Khanh à!

Mẹ Khanh vừa nói, vừa khóc thút thít như một đứa trẻ. Ba Khanh phải chạy tới gỡ tay mẹ Khanh ra:

- Em à! Cứ như vậy sẽ làm con lo lắng thêm đấy, buông con ra cho nó về lớp nào!

Nghe ba Khanh nói thế mẹ Khanh mới chịu buông ra. xong, ông lại quay sang Khanh cười hiền.

- Ráng lên nha con, ba mẹ vẫn thương con lắm .

Nói rồi hai ông bà quay người bước đi, để lại Khanh đứng đó với tâm trạng nặng nề.

- Về lớp thôi Khanh!

Nghi nãy giờ đứng nơi cửa phòng giờ mới lên tiếng. Khanh đứng bất động một hồi sau câu nói của Nghi rồi nói.

- Nghi à!

- Gì?

- Khanh ôm Nghi có được ko?

Hơi bất ngờ về lời đề nghị đó nhưng rồi Nghi cũng gật đầu để cho Khanh ôm. Gục đầu lên vai Nghi, Khanh nức nở:

- Khanh ko muốn đâu Nghi à! Ai làm gì Khanh cũng được, Khanh ko quan tâm. Nhưng Khanh ko muốn để cho ba mẹ phải lo lắng hay thất vọng về Khanh như thế. Ba mẹ thương Khanh như thế, vậy mà Khanh lại làm khổ ba mẹ. Khanh tệ hại lắm phải ko Nghi, Khanh phải làm sao bây giờ hả Nghi?

Nghe Khanh nói mà Nghi nghẹn ngào, vòng hai tay qua vai Khanh, Nghi nhẹ nhàng nói.

- Khanh ko tệ hại, vì Khanh chẳng làm gì cả. Ba mẹ Khanh ko thất vọng về Khanh, họ chỉ yêu thương và lo lắng cho Khanh thôi. Khanh hỏi Nghi Khanh phải làm gì, thế thì Nghi trả lời: Khanh chẳng cần làm gì cả, mọi sự cứ để cho Nghi. Ghét nhất là ai dám làm Khanh khóc, Nghi sẽ bắt nó trả giá ko rẻ đâu.

Khi nói ra câu cuối cùng, đôi lông mày của Nghi chợt se lại. Ko còn là Nghi dịu dàng như mấy giây trước nữa, mà có một cái gì đó đáng sợ hơn nhiều..........

Trong tiết học Toán, Khanh hơi hụt hẫng vì Nhật chẳng thèm liếc nhìn Khanh dù chỉ một lần. Khanh buồn lắm, trong đầu cứa lỡn vỡn hoài cái suy nghĩ Nhật đang giận mình về mấy tấm hình. Cứ thế, Khanh ngồi thơ thẩn suốt cả buổi học. Tới cuối tiết, Nhật kêu Khanh lên phát bài kiểm tra, đang phát thì Khanh bỗng giật mình khi kẹp giữa xấp bài là một tờ giấy nhỏ, mở ra xem, tim Khanh đập thình thịch "Đến phòng anh sau giờ học".

Chuông báo hiệu giờ tan học vang lên, Khanh vội vàng cất tập vở

- Nghi, Khanh đi trước nha, tới phòng thầy - Khanh nói nhỏ vào tai Nghi.

Nghi mỉm cười gật đầu rồi nhìn theo dáng Khanh vội vã khuất dần. Xong, Nghi lúc tìm lấy ra con điện thoại trong túi.

- Hello,

-...............

- Anh biết những tấm hình sáng nay rồi chứ gì? Nội trong ngay hôm nay, giúp tôi tìm ra cái studio nào đã rửa chúng và dán bảng thông báo tạm nghỉ dài hạn cho nó. Nhớ, phải tìm cho ra dù có lục tung cả cái thành phố này lên, nghe rõ chưa.


Tại phòng Nhật lúc này có hai con người đang ngồi đó. Người con gái xinh đẹp đang thấp thỏm lo lắng ngồi nhìn người con trai đang gác chân lên bàn, tay mân mê li trà.

- Nói gì với em đi! - Khanh sốt ruột lên tiếng - Nảy giờ cứ ngồi như vậy rồi!

Nhật dời đôi mắt nhìn Khanh, vẫn chẳng nói gì.

- Anh kêu em lên đây là tại mấy tấm hình phải ko?

Ko chịu nổi nữa, Khanh vào thẳng vấn đề, giọng nói có pha lẫn chút giận dỗi.

- Em ko có làm mấy chuyện đó.

Đến giờ này Nhật mới chịu lên tiếng, giọng đều đều:

- Thế tại sao những hình ảnh đó lại được dán khắp nơi trong trường.

Lúc này thì Khanh đã nổi dóa thật sự, cô nàng nói như hét vào mặt Nhật:

- Cả anh mà cũng nghĩ em như thế hả? Nếu vậy thì nói yêu em để làm gì, anh có thật sự hiểu gì về em đâu!

Khanh nói mà mắt đã ngân ngấn nước. Nói xong, cô nàng đầy ghế bước ra. Bất chợt, Nhật đứng dậy kéo Khanh vào lòng.

- Ko phải anh ko tin em, nhưng thật sự cả trong suy nghĩ anh còn ko muốn em xuất hiện bên cạnh thằng đàn ông khác chứ đừng nói là những tấm hình dán nhan nhãn trước mắt như thế.

Khanh ngẫn ngơ trước lời nói và hành động của Nhật đến nỗi ko nói được lời nào.

- Cho nên làm ơn đi nha Khanh, anh ko chịu nỗi đâu. Làm ơn đừng bao giờ dọa anh như thế, đừng bao giờ để cho anh nghĩ rằng anh phải chia sẻ hay mất em. Anh sẽ điên lên mất.

- Thì bây giờ anh đã điên mất rồi đấy thôi! Điên vì ghen?

Khanh nói sau một thoáng bàng hoàng rồi cười hì hì.

- Uh, có thể giờ anh đã điên rồi - ông thầy nói tiếp, tay siết chặt lấy bờ vai của Khanh hơn - cho nên em đừng bao giờ mong thoát khỏi tên điên này. Vì em đã làm cho anh phải điên lên, nên em phải chịu trách nhiệm. Em thuộc về anh, là của anh, hiểu ko?

Khanh phì cười trước thái độ trẻ con của ông thầy. Vì lúc này trông ông thầy cứ như một tên nhóc gàn dở đang cố gắng giật lấy và giữ khư khư món đồ chơi ưa thích của mình. Vòng tay ra sau lưng ông thầy, Khanh mỉm cười thỏ thẻ.

- Uh, em là của anh tên điên ngốc xít ạ!

Sáng hôm sau, ko biết Nghi đã làm gì mà Ngọc lết vào lớp với tấm thân tàn tạ. Ko còn là Ngọc của ngày hôm qua nữa, Ngọc hôm nay xuất hiện với mài tóc cắt tém như con trai, nhiều chỗ còn bị lỗm chỗm đôi chút, mặt bị bầm tím mặc dù đã được lớp phấn nền che đi nhiều, tay chân thì trầy xước, bầm dập, nói chung là.......thấy ghê toàn diện. Thế mà vừa bước vào lớp, Ngọc đã bắn cho Nghi một tia nhìn sắc như dao cạo. Nghi vờ như ko thấy điều đó, Nhưng Khanh thì lại khác, cô nàng lập tức nhận ra luồng sát khí ghê sợ ấy ngay lập tức.

- Có chuyện gì mà Ngọc nhìn Nghi ghê vậy? - Khanh lo lắng hỏi.

- Có gì đâu, thì người ta thích thì nhìn thôi. - Nghi mỉm cười đáp lại.

- Nhưng mà Khanh thấy lạ lắm, Ngọc nhìn như muốn giết Nghi vậy đó.

- Nghi đã bảo là ko sao, à mà hôm nay Khanh về trước đi nha, Nghi phải ở lại sân bóng tập một tí. Và thứ hai tới chắc chắn sẽ có chuyện vui cho Khanh.

- Là sao?

- Thì thứ hai rồi biết, hỏi chi nhiều.

Nghi vừa nói vừa quay mặt đi chổ khác, vừa lúc chuông báo hiệu giờ học reo vang. Bỏ lại Khanh ngồi đó với nổi thắc mắc đang xâm chiếm, "Nghi định làm gì vậy ta".

Kết thúc giờ tự học, cũng là tiết cuối cùng trong ngày hôm nay. Nghi ngồi lại một mình trong lớp, có vẻ như là đang chờ ai. Đang ngồi thì bỗng Nghi lên tiếng:

- Tới rồi à?

Quả nhiên từ đàng sau Nghi xuất hiện một đám con gái khoảng 10 đứa. Dẫn đầu là Linh, đi theo sau đó là Ngọc đang phùng mang trợn má nhìn Nghi.

- Con khốn, dám kêu người đánh tao!

Ngọc vừa thấy Nghi là đã hét lên rồi sấn tới, nhưng Linh đã nhanh tay cản Ngọc lại.

- Mày đánh con Ngọc phải ko? - Linh nghiến răng hỏi.

-Haha - câu hỏi của Linh khiến Nghi bật cười - Nghi này mà phải đưa tay đánh cái thứ bẩn thỉu đó à?

- Mày.............

Ngọc tức trào màu mắt mà ko nói được gì.

- Ăn nói khá lắm - Linh nhếch mép cười - Đánh con Ngọc rồi còn dám gởi lại địa chỉ cho chị mày, nhưng mà dù sao, đụng tới tụi tao thì coi như hôm nay là ngày tàn của mày.

Linh vừa nói, vừa rút con dao rọc giấy từ trong túi ra, liền sau đó, mấy đứa con gái khác liền dàn trận bao quanh Nghi. Thấy thế, Nghi ko những ko tỏ ra sợ hãi mà còn mỉm cười bình tĩnh.

- Dữ thế, Nghi này có chạy đi đâu đâu! Ah mà trước khi vô chuyện, cho tôi làm rõ cái này một chút được ko!

- Nói đi - Linh hất hàm.

- Vụ của Khanh là do mấy cô làm phải ko?

Linh và Ngọc nhìn nhau hơi e dè.

- Sao,làm rồi sợ ko dám nhận hả.

- Haha - Linh bật cười đểu giả - sợ một đứa như mày á, uh, tụi tao làm đó, thì sao. Mẹ, cái con nhỏ vừa chảnh choẹ vừa mê trai, lại còn dám mê hoặc cả thầy Nhật, tao ko kêu nó là con điếm là may lắm rồi đó.

Sau câu nói đó, một tràng cười đê tiện vang lên. Nghi đứng đó, ko tỏ ra một chút tức giận hay bức xúc nào, chỉ mỉm cười. Nụ cười dịu dàng nhưng khiến người ta sợ, nụ cười của Satan. Thoắt một cái sau nụ cười bí hiểm ấy, Nghi lách mình tiến sát đến chỗ Linh. Bẻ tay cô nàng, Nghi chụp lấy con dao, tay còn lại, Nghi chụp lấy cổ cô nàng ép sát vào tấm bảng phía sau. Vung con dao lên, Nghi nhắm thẳng vào mặt Linh mà cắm xuống. Linh hét lên kinh hoàng, mấy đứa đứng xung quanh thì thì dường như bất đông vì sợ, nhắm tịt mắt lại ko dám nhìn cảnh tượng kinh hãi sắp xảy ra. "Phập", tiếng lưỡi dao bén ngót cắm ngập vào tấm bảng nghe ngọt xớt. Một dòng máu đỏ chảy dài xuống mặt Linh. Chỉ là một vết xướt mà sao Linh có cảm giác như vừa chết đi sống lại. Linh từ từ mở mắt ra, một nổi sợ bao trùm khắp cơ thể, đầu óc Linh tê cứng, vẫn là khuôn mặt và nụ cười dịu dàng ấy của Nghi mà sao Linh thấy còn đáng sợ hơn bất cứ thứ ma quái nào.

- Chậc, thế thì ko được rồi - Nghi ghé sát gương mặt mình vào mặt Linh thì thầm - như tôi đã nói, tôi sẽ ko để yên cho kẻ nào dám đụng vào người của tôi đâu.

- Mày... thế....mày muốn gì?

Linh nói, giọng run run đến phát tội nghiệp.

- Ah, để coi - Nghi nhướng đôi mắt lên ra chiều suy nghĩ - đây chưa phải là địa bàn của mình, nên tốt nhất ko nên xé to chuyện này ra nữa.

- Cho nên - Nghi lại mỉm cười - nếu muốn chết tốt một tí thì ngày mai cô nên đi gom hết những tấm hình đó rồi lên phòng hiệu trưởng giải thích đi.

- Thế thì tụi này sẽ bị đuổi học mất.

Linh nói, giọng sợ như sắp khóc.

- Haha - Nghi bật cười - Vậy thì cô sẽ có thêm một và chỉ một sự lựa chọn nữa đó là xuống mồ. Tôi nghĩ là nó sẽ thích hợp nếu như cô ko thích xài kem chống nắng.

Câu nói của Nghi khiến cả bọn lạnh người. Cả đám ko thể nào ngờ người đang đứng trước mặt mình lại đáng sợ đến như vậy hay nói chính xác hơn là có thể làm họ sợ đến như vậy. Một nỗi sợ ghê gớm có sức bộc phát mãnh liệt từ bên trong. Đến lúc này, biết nỗi sợ hãi mà mình đem đến đã đánh gục đối phương, Nghi mới dần dần buông lỏng cổ Linh ra.

- Vậy đi nhá - Nghi nói bằng giọng sắc lạnh, cái chất giọng đâm xuyên qua từng tế bào của người đối diện - ngày thứ hai đúng bảy giờ, tôi ko muốn phải nhìn thấy bất cứ tấm ảnh nào của Khanh trong trường, và chuyện này phải được đính chính rõ ràng trong giờ chào cờ. Nếu ko......... thì chẳng phải chỉ là một vết sẹo hay tí huyết như hôm nay đâu.

- Ra đi!

Vừa nói, Nghi vừa quay mặt đi. Ngay lập tức, một đám khoảng mười mấy người xuất hiện sau đó. Mà đám người này theo như nhận định của đám tụi Linh thì toàn là những nhân vật nỗi cộm mang đầy thành tích gương mẫu của trường. Điều này càng khiến bọn Linh sợ vãi ra quần nhất là khi họ biết đây toàn là tay chân của Nghi

- Dọn sạch sẽ chỗ này đi - Nghi nói lớn - Thay ngay cho tôi cái bảng mới, kiểm tra luôn túi xách và phone tay của mấy cô nàng này giùm, tôi ko muốn giọng của tôi lại xuất hiện trong trò bẩn thỉu tiếp theo của họ đâu.

Nói xong, Nghi quay gót bước đi, để lại hiện trường là những đôi mắt ngạc nhiên và những khuôn mặt vẫn chưa cất hết nỗi kinh hoàng.
 

langhoi

-℥...Mục Đồng...℥+
#22
i rờ mờ lờ, hí hí you are my love, yêu rồi mà lị, kaka ;)) lêu lêu
 

conan

Say..........Coffee:|
#23
Part 12

Sáng thứ Hai đầu tuần luôn là ngày mà Khanh ghét nhất, vì đó là ngày bắt đầu một chuỗi dài những mệt mỏi. Nhưng hôm nay đó lại là một ngày tuyệt vời đối với Khanh. Thầy hiệu trưởng gọi Khanh lên phòng để làm rõ mọi chuyện về mấy tấm hình, thì ra là do Ngọc và Linh - chị hai khối 10 chủ mưu. Và chuyện này còn được đính chính trước toàn thể học sinh và giáo viên trong giờ chào cờ nữa, điều này thật khiến Khanh ko khỏi mát lòng mát dạ. Khanh ko ngạc nhiên khi biết kẻ hại mình, nhưng có một khúc mắt khiến Khanh mãi phân vân ko biết vì sao mà Nghi có thể làm cho Ngọc và Linh chịu ra nhận tôi. Sở dĩ Khanh chắc rằng Nghi có nhúng tay vào chuyện này là vì cô nàng đã báo trước cho Khanh biết sự việc của ngày hôm nay như một tin mừng dành cho Khanh. Rồi còn cái chuyện Ngọc mặt mày bấm tím nhìn Nghi bằng đôi mắt sắt lẽm hôm thứ Sáu tuần rồi nhưng hôm nay thấy Nghi lại cúi mặt lầm lũi bước đi ko dám nhìn lên nữa huống chi là liếc mắt. Mọi chuyện lạ lùng cứ xảy ra nhanh như là khi fast một thước phim mà người bấm nút ko ai khác chính là Nghi. Mù mờ và khó nắm bắt, đó là cái mà Khanh nghĩ về Nghi và điều đó làm cho Khanh cảm thấy khó chịu khi mà giờ đây Khanh ko chỉ coi Nghi như một người bạn mà còn là chỗ dựa vững chắc của mình.

- Nghi đã làm gì phải ko, chuyện của Khanh đó?

Khanh hỏi khi hai đứa đang ngồi trong phòng Nghi. Đưa mắt nhìn Khanh, Nghi mỉm cười, và luôn luôn là nụ cười dịu dàng ấy.

- Uh,... thì đã sao... tốt cho Khanh mà!

- Thì tốt - Khanh chậc lưỡi - Nhưng làm sao Nghi có thể bắt hai đứa đó ra nhận tội vậy, tụi nó là sừng sỏ của khối 10 mà.

- Có tí tiền thì điều tra ra thôi mà Khanh.

- Ko tin đâu, nhìn tụi nó có vẻ sợ Nghi lắm!

- Chứ Khanh muốn Nghi nói gì bây giờ? - Nghi nhíu mày nhìn Nghi.

-........... - Khanh im lặng vì ko biết nói gì hơn, đoạn lại thở dài.

- Nghi thật là khó hiểu quá đi. Nghi làm cho Khanh phải khó chịu khi chẳng biết gì về Nghi cả. Như vậy là ko công bằng, Nghi là bạn của Khanh mà.

Khanh nói, ra vẻ giận dỗi. Nghi ngồi đó, im lặng nhìn Khanh với đôi mắt thoáng buồn. Chợt Nghi vòng tay ôm lấy Khanh.

- Uh, Nghi là bạn Khanh. Cám ơn Khanh đã nói như vậy, nhưng xin Khanh đừng hỏi thêm bất cứ điều gì về Nghi, vì có thể câu trả lời sẽ khiến Khanh ko còn nói được rằng Nghi là bạn của Khanh nữa. Nên làm ơn Khanh cứ hãy như vậy, đừng hỏi, chỉ cần biết rằng Nghi yêu quí Khanh lắm lắm và sẽ ko để bất cứ thứ gì làm tổn hại đến Khanh đâu.

Nghe Nghi nói mà lòng Khanh chợt se lại. Đây có phải thực sự là Nghi mà Khanh biết thường ngày hay ko? Là Nghi mà lúc nào cũng che chở, bảo vệ và ở bên cạnh Khanh ấy. Nhưng hình như là ko phải, bởi vì giờ đây bên cạnh Khanh chỉ là một đứa trẻ cô đơn đang cố níu kéo tình yêu thương từ Khanh mà thôi. Khanh ko biết điều gì có thể làm cho Nghi trở nên như vậy càng ko biết Nghi thật sự là con người như thế nào. Khanh chỉ biết rằng ngay lúc này đây Khanh thấy thương Nghi quá, thương cái tâm hồn thật lẻ loi và cô độc.

- Vậy thì Khanh ko hỏi nữa nếu Nghi ko muốn. Nhưng dù sao thì Khanh vẫn sẽ luôn ở cạnh Nghi như thế này và mãi mãi ko có có bất cứ cái lí do ngớ ngẫn nào có thể thay đổi được điều đó cả!

- Cám ơn!

Nghi rưng rưng nước mắt khi thốt ra hai từ đó. Bởi lẽ đã từ rất lâu rồi Nghi ko có được cái thứ cảm giác nay, cái cảm giác khi có được một người bạn thật lòng. Nhẹ nhàng và dễ chịu biết bao.

---------oO0Oo------------

- Cô gì đó ơi, cho tôi hỏi một chút!

Tiếng một người đàn ông đeo kính đen, râu tóc bờm xờm vang lên từ chiếc xe hơi bóng láng đang đổ xịt trước mặt Khanh khi Khanh đang đi bộ trên một đoạn đường vắng để đến trường. Khanh đã có ý đề phòng, bản năng của một kẻ học võ cũng như một người con gái ko cho phép Khanh lơ là đối với bất cứ chuyện gì. Nhưng câu hỏi của người đàn ông đã khiến Khanh đánh mất phần nào đó sự cảnh giác của mình.

- Tôi có bạn làm giáo viên ở ngôi trường đằng trước. Nhìn em chắc cũng là học sinh của trường đó, xin hỏi em có biết giáo viên Toán nào tên Nhật dạy ở đó ko?

- Ơ... - Khanh hơi lúng túng khi nghe đến tên Nhật nhưng sau đó cũng gật đầu xác nhận.

- Hay quá - người đàn ông tỏ vẻ mừng rỡ ra mặt - thế em có thể đưa tôi đến chỗ thầy Nhật được ko?

Hơi phân vân trước lời đề nghị nhưng rồi Khanh cũng đồng ý, lòng thầm nghĩ " Bạn anh Nhật thì mình cũng nên tử tế một chút". Khanh nhận lời dẫn đường nhưng ko đồng ý lên xe vì sợ ko tiện, nhưng ko ngờ, vừa quay mặt đi Khanh đã bị một chiếc khăn bịt chặt miệng lại từ phía sau. Khanh cố gắng vùng vẫy nhưng vô ích, cơ thể Khanh đã ko còn nghe theo lí trí, Khanh lịm dần.

- Em ơi!

Nghi quay lại khi nghe tiếng gọi vì hôm nay chỉ có mình Nghi là đang lững thững ngoài cổng trường vào giờ này vì đi trễ.

- Có gì ko chú?

Nghi trả lời ko mầy thân thiện với người đàn ông mang kính đen, râu tóc bờm xờm (lại ổng) đang bước ra từ chiếc xe hơi láng cón.

- Tôi nhờ em chuyển cái này cho thầy Nhật, giáo viên dạy môn toán trong trường này giúp tôi được ko?

Vừa nói, ông kính đen vừa chìa một cái gói màu vàng ra. Đưa mắt nhìn cái gói, Nghi chẳng muốn nhận chút nào, nhất là khi Nghi phải chuyển nó cho ông thầy đáng ghét đó nữa. Nhưng cuối cùng Nghi cũng chịu cầm lấy cái gói.

- Cám ơn cô!

Người đàn ông mỉm cười rồi lên xe dọt thẳng. Cầm cái gói trong tay, Nghi ko khỏi thắc mắc. Ko phải Nghi có tính tò mò, bởi lẽ nếu chỉ là một cái gói bình thường thì Nghi chỉ việc đem xuống đưa cho ông thầy là xong. Nhưng cái gói này rất đặc biệt, nó có một mùi thật sự là rất quen thuộc đối với Nghi. Chợt đôi mắt Nghi se lại. Mùi........... của Khanh.

- Đây là của thầy - Nghi lạnh lùng chìa cái gói ra trước mặt ông thầy - một người đàn ông đã nhờ em chuyển nó này cho thầy.

Thoáng ngạc nhiên, ông thầy cầm lấy rồi mỉm cười

- Cám ơn em, giờ em có thể đi được rồi, mau lên kẻo trễ lớp học.

- Ko cần, em muốn xem có gì bên trong cái gói này, thầy mở ra luôn đi.

Nghi nói, giọng đều đều, mặt ko chút biến sắc cứ như thể việc Nghi biết được thứ gì bên trong cái gói là điều hiển nhiên vậy.

- Có quá đáng lắm ko khi đây là thứ riêng tư của tôi?

Nhật hỏi, gọng nhẹ nhàng.

- Sẽ ko có gì là quá đáng cho đến khi em biết chắc nó ko hề liên quan gì đến người của em.

- Người của em? - Nhật nheo mắt, khuôn mặt ra chiều nghiêm túc.

- Là Khanh - Nghi trả lời, đôi mắt như nhìn xoáy vào Nhật.

Một khoảng lặng dài sau câu trả lời của Nghi. Nhật ko hiểu ý của cô bé. "Tại sao lại có Khanh dính vào chuyện này", anh thầm nghĩ, trong lòng bỗng cảm thấy bồn chồn ko yên. Xé vội cái phong bì, Nhật lôi ra một mảnh giấy, bất giác anh nhíu mày khi đọc những dòng chữ được viết trên ấy. Đánh rớt lá thư, anh vồ lấy cái phong bì như con thú vồ mồi. Nhặt lá thư lên, Nghi nhìn vào nó như săm soi từng chữ, nét mặt trong phút chốc đanh lại ngước nhìn Nhật đang thất thần cầm trong tay một nhúm tóc có mùi hương quen thuộc đó.

- Cường à! - Nghi nhếch mép cười gằng - cái tên mà thầy đã tống vào tù 6 năm trước phải ko?

Quay sang nhìn Nghi bằng đôi mắt ngạc nhiên tột độ, ông thầy lắp bắp:

- Nghi, tại sao em....

- Đừng hỏi ngờ ngẫn như vậy - Nghi cắt lời ông thầy - tôi biết tất cả những gì thuộc về thầy.

Lại một khoảng lặng dài.

- Tại sao vậy - Nghi nói tiếp - tại sao thầy cứ phải làm cho những người con gái ở bên thầy phải đau khổ vậy? Và tại sao những người phải đau khổ vì thầy lại là những người mà tôi yêu quý chứ.

-............

- Thầy trả lời đi chứ! Tại sao? Nói! - Nghi thét lên.

Nhật nhìn Nghi, đôi mắt đăm chiêu suy nghĩ mà ko nói được lời nào. Bỗng Nhật hạ giọng:

- Tôi xin lỗi!

Khẽ nhíu mày nhìn ông thầy, Nghi lấy lại bình tĩnh và lên tiếng bằng đúng cái chất giọng đều đều nhưng đáng sợ của mình.

- Tụi nó bảo thầy đến đó... một mình. Hãy làm theo và nhớ rằng.. nếu Khanh có tí mất mác gì dù chỉ là một ít phấn trên mặt thì tôi cũng sẽ ko để thầy sống tiếp cuộc đời tươi đẹp này đâu.

Câu nói của Nghi như thấu vào tâm can Nhật. Sững người nhìn Nghi một thoáng, Nhật vớ lấy cái áo khoác rồi vội vã chạy ra ngoài. Nghi vẫn đứng yên tại chỗ. Đôi mắt đáng sợ nhìn xoáy vào hư vô.

- Có đáng ko Khanh - Nghi thốt lên cay đắng - có đáng ko khi phải trả giá quá lớn để có được thứ tình yêu vớ vẫn này,.. và cả chị nữa......... Quỳnh Như à! Cả chị cũng như thế nữa.


----------oO0Oo-------------


Điểm hẹn là một cái nhà kho cũ nằm ở ngoại thành thành phố. Vừa mới bước vào nhà kho, Nhật đã thấy có khoảng mười mấy đứa đang tiếp đón mình.

- Tới rồi hả?

Một giọng nói khoái trá cất lên, chủ nhân của nó ko ai khác - ông kính đen râu tóc bờm xờm.

- Người của tao đâu?

Nhật lạnh lùng hỏi

- Hô hô, lâu ko gặp, mày vẫn như thế, thẳng thắng hết sức.

- Đừng để tao hỏi lại! Mày muốn gì ở tao?

Ông kính đen khẽ nhíu mày, mặt đanh lại.

- Mày định giá bao nhiêu cho sáu năm ngồi tù gỡ lịch?

-.......................

- Ko biết à, thế thì tao nói cho biết nhá. Là mày và cả con bồ của mày nữa.

- Ko có cô ấy trong đó, thả cổ ra nếu ko muốn tao đập nát mấy cái xương rỗng của mày.

Nhật quát vào mặt Cường ( ông kính đen râu tóc bờm xờm )

- Hố hố, đừng trả giá với tao, cũng đừng dọa tao khi mày đang là cá nằm trên thớt.

- Thôi được rồi - ông thầy xuống giọng - muốn làm gì tao cũng được, nhưng thả cổ ra.

- Ko có chuyện đó đâu, hớ hớ - Cường cất giọng cười đê tiện - nhất là khi con bồ của mày lại đẹp như vậy.

Nói xong, Cường kéo tấm màn phía sau hắn. Đập vào mắt Nhật là Khanh đang bị trói gô lại với miếng băng keo dán trên miệng, đầu tóc rũ rượi, quần áo rách bươm. Vừa thấy Nhật, hai hàng nước mắt lăn dài trên má Khanh, Khanh muốn kêu tên anh, muốn chạy đến sà vào lòng anh nhưng đành bất lực. Còn về phần Nhật, vừa nhìn thấy người yêu với bộ dạng tơi tả, lòng anh đau như có ai đó lấy dao cứa vào. Nhật nghiến răng tức giận kẻ đã làm người anh yêu phải đau khổ, anh chồm người tính lao vào kẻ thù nhưng vì mất cảnh giác, Nhật lãnh trọn cái ghế từ phía sau của tên đàn em gã. Khanh như muốn thét lên khi nhìn thấy cảnh tượng đó, tiếng nấc như bị bóp nghẹt trong cổ họng nhưng lại chẳng thể làm gì, chỉ biết ngồi nhìn...đau đớn rã rời.

- Khốn nạn.

Nhật thì thào khi đang cố gắng đứng, đầu bị rách toạt và máu thì đang chảy dài trên mặt.

- Khốn nạn à! - Cường cười gằng - nhưng vẫn chưa là gì đâu!

Nói rồi Cường nhào tới chỗ Khanh, móc con dao trong túi quần ra rồi kê sát cổ cô nàng.

- Đứng yên và ko được đánh trả nếu ko muốn tao cứa cái cổ nõn nà này.

Vừa nói Cường vừa đưa lưỡi liếm láp cổ Khanh. Nhật nhìn thấy tất cả, tức giận và xót xa nhưng anh chẳng thể làm gì nên chỉ đứng yên chịu trận. Mấy tên đàn em của Cường từng đứa từng đứa một dùng gậy đánh vào đầu, vào người khiến Nhật đau ê ẩm, khắp người bầm dập, mặt mày sưng húp, quần áo thì bê bết máu. Nhưng anh vẫn cố cắn răng chịu đựng, mặc dù biết rằng xương cốt mình chắc đã nát vụn. Quá phấn khích trước cảnh đổ máu của Nhật, Cường hò hét và cười sằng sặc như một tên điên vì thế nên vô tình cứa nhẹ vào cổ Khanh, một dòng máu đỏ tươi chảy dài ở đó. Ko ai chú ý tới điều đó kể cả Khanh bởi lẽ nỗi đau tinh thần của cô giờ đây là lớn hơn tất cả. Nhưng có hai người đã nhìn thấy điều đó, một là Nhật, hai là người mà ko nói thì ai cũng biết...........

"RẦM", một tiếng động lớn vang lên khiến cho đám đàn em giật mình quay đầu lại. Cánh cửa nhà kho giờ đây đã đổ sầm xuống, thay vào đó là khoảng mười mấy hai chục người với gậy sắt và mã tấu trên tay đang hùng hổ xông vào. Và chỉ trong vòng 2 phút, đám đàn em hung hăng lúc nãy trở thành những cọng bún thiu mềm nhũng nằm giữa tô nước sốt cà. Bàng hoàng trước cảnh tượng đang xảy ra, Cường chỉ kịp thốt lên rẳng "Cái quái gì thế này". Cũng vừa lúc ấy, hắn chợt phát hiện ra rằng cổ tay của mình đã bị vấn chặt bởi một sợi thép mảnh, chưa kịp phản ứng, sợi théo đã kéo mạnh khiến tay hắn bật máu, hất tung con dao ra khỏi tay. Cố gắng định thần lại, hắn toan đứng lên nhưng đã quá muộn. Sợi thép sắt lạnh ấy ko để hắn thoát. Nó lại tiếp tục quấn quanh cổ hắn rồi lôi hắn xềnh xệch về phía sau. Hắn bất lực, chỉ biết rằng sau đó hắn bị nhấc bỗng lên ko trung, tay chân hắn chới với, đầu óc hắn bấn loạn, trước mặt hắn bây giờ là một cô gái, một cô gái với khuôn mặt lạnh như thép nguội. Cô ta cất tiếng hỏi hắn, cái giọng nói đều đều nhưng khiến hắn cảm thấy sợ hãi tột độ.

- Có ai nói với thứ ngu ngốc như mày là ko được đụng vào người của người khác chưa, nhất là khi đó lại người của Triệu Mẫn Nghi này.

Triệu Mẫn Nghi, hắn ko nghe nhầm chứ. Cái tên đó ko quá nổi tiếng trong giới giang hồ ở Sài Thành, nhưng đối với những kẻ đã từng lui tới các sòng bạc lớn ở Thượng Hải như hắn thì ko thể ko biết. Triệu Mẫn Nghi - con gái rượu của ông trùm sòng bạc bến Thượng Hải - Triệu Hoàng Vũ. Thoáng thấy sự sợ hãi tột độ trong đôi mắt của Cường và cũng biết chắc rằng hắn ko còn sức để mà chịu đựng thêm nữa, Nghi thả lỏng tay để hắn rơi phịch xuống sàn nhà. Bước tới gần Khanh, Nghi cởi bỏ dây trói và miếng băng keo trên miệng, sau đó đỡ Khanh lên và kéo Khanh ra ngoài. Ko còn sức để phản kháng, Khanh chỉ biết dựa vào người Nghi nhưng mắt vẫn ko rời khỏi Nhật đang nằm đó giữa vũng máu và miệng thều thào.

- Nghi ơi! Còn anh Nhật nữa.

Tỉnh dậy giữa một màu trắng xóa và mùi thuốc sát trùng đặc trưng, khỏi hỏi Khanh cũng biết mình đang ở đâu. Nhưng điều đó chẳng là gì trong lúc này, cái quan trọng nhất đối với Khanh bây giờ là Nhật. Thế nên vừa mở mắt, Khanh đã bật dậy như cái lò xo và hỏi Nghi tới tấp.

- Nghi ơi! Anh Nhật đâu, anh Nhật đâu rồi hả Nghi?

Bực mình vì suốt đêm qua Khanh hôn mê, còn Nghi thì cứ ngồi đây lo lắng suốt, thế mà vừa mới mở mắt ra là Khanh chỉ biết đến thằng cha ấy cho nên Nghi lạnh lùng đáp lại.

- Chết rồi.

Khanh choáng ván khi nghe Nghi nói như thế, mặt cô bỗng trở nên trắng bệch rồi bật khóc thổn thức.

- Chết.. ko đâu, Nghi gạt Khanh phải ko, chỉ là gạt Khanh thôi mà phải ko Nghi!

Nhìn thầy Khanh như vậy mà sao Nghi xót xa quá. Tại sao Khanh cứ phải đau khổ chỉ vì một người? Tại sao Khanh cứ phải khóc để mà yêu? Và tại sao Nghi ko thể xóa đi cái hình ảnh của ông thầy chết tiệt ấy trong Khanh cũng như Nghi ko thể làm với người ấy? Rất nhiều cái tại sao nhưng Nghi lại ko thể trả lời được, bởi vốn dĩ, Nghi ko hiểu hết được tình yêu là cái thứ chi mà khiến cho con người ta phải mệt mỏi đến như vậy.

- Nghi đùa thôi, hắn nằm ở kế bên đấy, nhưng hình như chưa tỉnh lại được.

Nhìn Nghi với một thoáng sững sờ, Khanh bật dậy, ko nói tiếng nào rồi nhảy phóc xuống giường chạy thẳng ra ngoài. Nghi ngồi đó, nhìn theo Khanh mà chỉ biết thở dài ngao ngán.

Mở cửa phòng kế bên, Khanh nhận ra ngay là Nhật đang nằm trên giường với đôi mắt nhắm nghiền mặc dù đầu và cơ thể anh đã bị băng lại trắng xóa. Bước đến gần anh, đưa tay sờ vào vết thương trên đầu anh, nơi mà máu đã thấm đẫm cả miếng gạc, tim Khanh ko khỏi thắt lại nhói đau. Hai hàng nước mắt lã chã rơi trên gương mặt xanh xao, Khanh thổn thức:

- Nhật à! Tỉnh dậy nói gì với em đi! Nói gì cũng được, thậm chí mắng em là con ngốc đã làm anh ra như thế này cũng được. Nhưng em xin anh đó, đừng có như vậy được ko, đừng có bỏ mặt em như vậy có được ko hả Nhật!

Mãi gục đầu lên vai anh mà khóc, Khanh ko để ý rằng Nhật đang từ từ mở mắt cho đến khi giọng nói của anh vang lên kéo cô vè thực tại.

- Cô nương à, đừng thế chứ, nước mắt của em sẽ làm ướt hết áo anh đấy.

Ngước đôi mắt to tròn mọng nước lên nhìn Nhật, Khanh ko nói được một tiếng nào. Thấy thế Nhật mỉm cười nói tiếp:

- Em hư lắm, sao lại nằm đè lên người bệnh mà khóc chứ, lỡ anh ngạc thở chết đi thì đừng có mà tiếc nhá.

Đến lúc này đây, Khanh mới dám tin chắc rằng những gì đang diễn ra là sự thật. Nhật của cô đang mở mắt nói chuyện với cô, anh thật sự đã ko bỏ rơi cô. Khanh như vỡ òa lên trong tiếng nấc. Cô muốn nói với Nhật rằng cô yêu anh lắm và cứ sợ anh sẽ biến mất khỏi cuộc đời cô. Nhưng cuối cùng cô chỉ có thể nghẹn ngào trong tiếng nấc rằng:

- Em xin lỗi!

Nhìn Khanh bằng đôi mắt trìu mến yêu thương, Nhật nhẹ nhàng kéo Khanh xuống và ôm chặt cô vào lòng.

- Hôm nay sao thế, xin lỗi anh nữa cơ đấy!

- Tại.. tại em đã làm anh ra thế này, em là con ngốc mà.

Nhật phì cười.

- Uh, em ngốc quá! Khóc cứ như con nít ấy.

Khanh bật dậy thoát khỏi tay Nhật, nhướng mắt lên nhìn anh và hỏi.

- Thế ko giận em à?

- Oh, giận chứ!

Nghe thế, Khanh xịu mặt xuống.

- Nhưng nếu có người chịu bù đắp thì anh sẽ thôi ko giận nữa, ok? - Nhật tinh quái.

- Thế anh muốn gì - Khanh hỏi, mặt xịu xuống, hai má phồng ra- nhìn mặt anh em thấy nghi lắm, cứ gian gian làm sao ấy!

- Hahaha, có gì đâu - Nhật bật cười - chỉ là anh muốn...

Chưa đợi nói hết câu, Nhật lại một lần nữa kéo Khanh ngã vào lòng anh và đặt lên môi cô nàng một nụ hôn ngọt ngào.

-... Chỉ là anh muốn hôn em thôi, ngốc ạ!

Khanh bất giác đỏ mặt, chỉ biết cúi khuôn mặt đỏ lừ của mình xuống nhìn anh xấu hổ. Nhưng mà trời thường phụ lòng người, đang tới khúc tình yêu thăng hoa thì bỗng, "Cộc, cộc, cộc", tiếng gõ cửa chợt vang lên khiến Khanh giật bắn mình quay lại.

- Hết phim rồi! Khanh, về phòng đi, y tá đang chờ để đưa Khanh đi khám tổng quát đó.

Câu nói của Nghi làm mặt Khanh đã đỏ nay lại càng đỏ hơn vì đều đó chứng tỏ nãy giờ Nghi đã nhìn thấy tất cả.

- Vậy em đi nha! - Khanh quay sang Nhật.

- Uh, em đi đi! - Nhật đáp lại.

Nói rồi Khanh cắm cúi đi ra khỏi phòng.

- Sắp chết chưa?

Nghi tiến vào phòng, ngồi vào cái ghế đối diện Nhật.

- Ko, còn khoẻ! Cám ơn em vì đã đến kịp lúc.

- Định để cho anh bị gảy thêm vài cái xương nữa, nhưng lại thôi vì nghĩ chắc Khanh sẽ khóc đến chết mất.

Vừa nói, Nghi vừa đưa mắt nhìn ra phía cửa sổ, biểu hiện chẳng chút nào là nghiêm túc nhưng cũng ko hề bỡn cợt.

- Cô ấy.... vẫn khoẻ chứ?

Nhật lên tiếng hỏi sau một thoáng im lặng. Lúc này thì Nghi mới chịu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng chua chát:

- Chỉ chưa chết thôi, chứ khoẻ thì ko đâu!

- Cô ấy... có ai chưa, ko ý tôi là cô ấy có còn như ngày trước.......

- Chuyện đó ko đến lượt anh lo! - Nghi ngắt lời Nhật, xong cô nàng lại nói tiếp.

- Điều đáng lưu tâm nhất của anh bây giờ là Khanh. Tôi ko quan tâm anh nghĩ gì hay bị gì, nhưng tôi nói trước, nếu anh đã nói rằng anh yêu Khanh thì ráng cố gắng mà thực hiện lời nói đó. Tôi ko muốn quá khứ lập lại lần thứ hai cũng ko muốn người mà tôi yêu thương phải đau khổ. Dù đó là Khanh hay là.. Quỳnh Như.

- Tôi biết.

- Vậy thì nhớ đấy!

Nói xong, Nghi kéo ghế dứng dậy bước ra khỏi phòng để lại Nhật ngồi đó, chìm đắm trong trong quá khứ lẫn hiện tại giữa ánh hoàng hôn đang dần dần vụt tắt.
 
#24
Quỳnh ơi hay lắm
nhưng dài quá
chị đọc mà mỏi hết cả mắt em nà
 
#25
Truyện này trên HHT mà .... hix ghi nguồn vào chứ bạn
 

conan

Say..........Coffee:|
#27

conan

Say..........Coffee:|
#29
Part 13

Một tháng kể từ sau ngay Khanh bị bắt cóc, mọi chuyện vẫn diễn ra bình thường. Nghi và Khanh cũng đã hoàn thành xong bài thì học kì, mới đó mà nhanh thiệt, hai tuần nữa là đến hè rồi.

- Dạo này Khanh với thầy Nhật sao rồi?

Nghi hỏi trong khi hai đứa đang ngồi trên bãi cỏ vườn trường.

- Bình thường thôi Nghi, vẫn yêu Khanh như ngày nào!

Khanh tinh nghịch đáp lại.

- Nhảm vừa thôi cô nương.

Câu nói của Nghi khiến Khanh bật cười ha hả.

- Giỡn tí cho vui ấy mà!

- Khanh có thấy hạnh phúc ko? - Nghi bỗng nghiêm mặt hỏi.

- Có chứ Nghi! - Khanh hồn nhiên trả lời!

- Vậy thì được, nhưng nến có chuyện gì thì phải nói với Nghi nhé, ko được giấu đâu.

- Biết rồi mà! - Khanh cười hì hì.

- Khanh à, Nghi hỏi cái này nha!

- Uh!

- Nếu..lỡ trong lòng thầy Nhật đã từng có hình bóng của ai đó mà ko thể quên được, ko.. ý Nghi là vì đó là mối tình đầu nên khó quên, thì Khanh sẽ làm gì - Nghi nhìn vào mắt Khanh

Ngỡ ngàng nhìn Khanh một thoáng, Khanh cúi mặt.

- Khanh ko biết....chắc là sẽ buồn, nhưng dù sao thì cũng là chuyện đã qua rồi. Mà sao Nghi hỏi vậy.

- Ko, tiện miệng thôi, đừng đề ý!

Ngồi được một lúc thì hai đứa đứng dậy đi về, mỗi đứa mang một tâm trạng khác nhau.

- Về rồi à!

Giọng nói quen thuộc của một người con gái vang ra từ phòng khách khiến Nghi giật bắn người. Chạy vội vào trong, hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của người đó, nhưng sau một thoáng, Nghi lấy lại được bình tĩnh.

- Chị về hồi nào.

- Mới xuống máy bay được vài tiếng thôi.

Vừa nói, cô gái vừa tiến tới và vòng tay ôm choàng lấy Nghi.

- Về đây làm gì? - Nghi lạnh lùng hỏi.

- Công việc - cô gái buông Nghi ra rồi nhìn Nghi mỉm cười - chú muốn mở rộng khu vực làm ăn sang đây nên bảo chị về chuẩn bị. Mà chú nhớ em lắm đấy.

- Ổng lừa người chắc! Mà chị sẽ ở đây à?

- Uh, nhưng vài ngày thôi, chị đang sắp xếp chỗ ở gần nơi làm việc.

- Uh!

- Thôi, em lên phòng tắm rửa đi rồi xuống ăn cơm, lâu rồi chị ko được ăn cùng em đó nha!

Nghi lên phòng, ngồi xuống cái giường King side của mình mà đâu óc cứ suy nghĩ mông lung. Bât giác, Nghi khẽ thì thầm.

- Chị về đây vì công việc hay vì còn luyến tiếc hả, Quỳnh Như.

Tinanguyen

----------------------------------------------------------------------------------------------------------

Post tạm một đoạn của part này, chủ yếu là để xin lỗi vì đã lừa bà con

sau nữa là muốn để trí tưởng tượng của mấy bạn bay cao,

thoe mấy you, điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?


Hôm nay là một ngày nắng đẹp, đẹp như chính cái tên của nó - Sunday. Diện bộ cánh tâm đắc nhất mới tia đuợc từ cửa hàng của mẹ, Khanh xúng xính đứng truớc cửa nhà chờ đợi. Chiếc Ferrari màu vàng nhạt đổ xịt truớc cửa, Khanh hớn hở mở cửa buớc lên.

- Chờ anh lâu ko? Sao nắng thế mà ko vào nhà đứng!

Nhật hôn nhẹ lên trán Khanh, vờ mắng yêu.

- Vừa đủ mỏi thôi anh! - Khanh trả lời tinh nghịch rồi cuời khì.

Chiếc xe từ từ lăn bánh rồi lăn ra đuờng lớn. Khanh và Nhật ngồi trên xe trao cho nhau những mẫu đối thoại vu vơ mà những cặp tình nhân thuờng có. Đại loại như:" Hôm qua em ngủ có ngon ko" hay " Trời lạnh thế này mà anh mặc mỗi cái áo sơ mi thôi à". Đèn bật ánh đỏ, Nhật ngừng xe chờ. Đưa mắt đảo quanh một vòng đuờng phố trong khi Khanh đang hí hửng với việc lựa chọn địa điểm ăn sáng. Bất chợt ánh mắt anh dừng lại ở chiếc Lexus đen bóng đậu ngay bên cạnh. Khẽ chặc luỡi, anh nghi thầm," Phải ráng cày để mua chiếc này mới đuợc" ( dân đại gia chơi xe thứ thiệt ). Anh lia mắt ra phía sau để thấy đuợc toàn bộ khung xe. Bỗng một hình ảnh quen thuộc đập vào mắt anh. Hình ảnh đã ám ảnh anh suốt tám năm nay ngay cả trong giấc ngủ. Đèn chuyển xanh, con Lexus phóng đi truớc khi anh kịp định thần. Một thoáng ngẫn ngơ, anh quyết định trong vô thức - đuổi theo hình bóng ấy. Anh vội vả đạp ga phóng đi khiến Khanh ngã mạnh nguời về phía sau theo quán tính.

- Chuyện gì vậy anh - Khanh hỏi trong một phút choáng váng.

Ko trả lời, Nhật cứ cho xe lao đi đuổi theo mục tiêu đa định. Điều này khiến Khanh càng thêm lo lằng.

- Anh à! Chuyện gì vậy?

Khanh lập lại câu hỏi một lần nữa, khuôn mặt giờ đây tràn ngập lo lắng. Nói rồi cô đua mắt nhìn về phía truớc.

- Đen đỏ!

Khanh hốt hoảng hét lên khiến Nhật giật mình phanh xe lại gấp.

- Anh làm sao vậy, mém chút nữa là chết rồi!

Đến lúc này Nhật mới lấy lại đuợc bình tinh, hớp vội lấy ngụm ko khí, anh quay mặt sang trấn an Khanh.

- Ko, tại anh mãi đuổi theo chiếc xe phía truớc nên ko để ý. Chiếc xe đẹp quá em.

- Trời, vậy mà anh làm em hết hồn! - khanh giận dỗi.

- Thôi đừng giận, anh xin lỗi, giờ mình đi ăn nha!

Nói rồi Nhật đạp ga chạy đi. Suốt buổi sáng hôm đó, anh ngồi bên Khanh mà đầu óc cứ nghi đâu đâu. Khanh nhận thấy điều đó, nhưng lại nghĩ nếu nói ra sẽ làm cho cả hai mất vui nên cô thôi ko truy cứu nữa.

---------o0O0o------------

- Hẹn hò vui vẻ chứ?

Nghi hỏi sau khi đặt cốc nuớc xuống.

- Uh, thì cung vui. Nhưng hôm nay anh Nhật sao sao đó.

- Sao là sao?

- Thì....

Chua kịp nói hết câu thì Quỳnh Nhu đa mở cửa buớc vào.

- Nghi ơi, cái phone tay của chị có để trong phòng em ko vậy?

Bốn mắt nhìn nhau, cả Khanh và Quỳnh Như đều ngạc nhiên khi thấy đối phương còn Nghi vừa cầm li nuớc vừa nhìn sang huớng khác như chẳng có chuyện gì xảy ra.

- Ah, em chào chị!

Khanh ấp úng mở lời.

- Chào em! Em là...

- Là Khanh, bạn của em - Nghi chen vào truớc khi Quỳnh Như kết thúc câu hỏi rồi lại quay sang Khanh - Còn đây là Quỳnh Như, chị của Nghi, mới từ bên Trung Quốc sang.
 

conan

Say..........Coffee:|
#30
Nghe Nghi giới thiệu, cả hai củng ồ lên rồi gật đầu ra vẻ đã hiểu. Phần Quỳnh Như, cô tươi hẳn nét mặt lên rồi vui vẻ:

- Thế hôm nay em ở lại ăn cơm với tụi chị nha, lâu rồi con bé Nghi nó ko đưa đứa bạn nào về nhà chơi cả.

Định nói thêm gì đó nhưng rồi Khanh cũng mỉm cười gật đầu đồng ý. Và thế là suốt bữa ăn, Khanh và Quỳnh Như cứ tíu tít nói chuyện với nhau. Nghi ngồi đấy, lặng lẽ ăn, lặng lẽ quan sát mà ko nói một lời trừ những lúc được hỏi. Bởi thật sự, cô nàng ko hề nghĩ lại có một cuộc hội ngộ sớm sủa và đầy bất ngờ như thế này.

- Chị Quỳnh Như đẹp ghê, vui vẻ, lại nói chuyện có duyên nữa. Vậy mà đó giờ Nghi giấu Khanh nha.

Khanh thích thú nhận xét khi hai đứa đang đi bộ ra đường lớn đón taxi.

- Giấu hồi nào, tại Khanh ko hỏi thôi.

- Có biết đâu mà hỏi, Nghi đâu có kể nhiều!

Khanh quay sang Nghi vặn lại, nhìn Nghi bằng đôi mắt "có chị đẹp thì phải tự động khoe chứ". Thấy nét mặt Khanh như thế, Nghi phì cười:

- Thế nói rõ hơn một chút đi! Chị Quỳnh Như theo Khanh thấy là người như thế nào?

- Aaaaaa, nói sao ta? - Khanh ngước mặt lên trờ ra vẻ suy nghĩ - Chỉ đẹp, ko sắc sảo như mấy cô gái bây giờ, nhưng dịu dàng và nhẹ nhàng, vô cùng nữ tính và rất cuốn hút. Cách nói chuyện cũng rất hấp dẫn người nghe, vui vẻ, hòa nhã, đặc biệt là rất có chiều sâu. Nói túm lại, hoàn hảo về mọi mặt, thật là phước đức cho người nào lấy được chỉ làm vợ.

- Mới gặp mà đã nhận xét người ta nhiều như vậy, liệu có quá vội vàng ko? Lỡ bị hớ thì sao?

Nghe Nghi hỏi, Khanh nhướn mày nhìn Nghi, bật cười.

- Hahaha, Nghi này buồn cười quá đi mất. Thì Nghi bảo Khanh nhận xét, mà nhận xét thì thấy sao nói vậy, với lại Khanh nghĩ là Khanh đúng, Quỳnh Như luôn mang đến cho Khanh cảm giác về những điều tốt đẹp.

Nghi khẽ mỉm cười sau khi nghe Khanh giải thích. Thôi kệ, chuyện cứ đi tới đâu thì đi, Nghi cũng chẳng muốn can thiệp sâu thêm nữa làm gì.

- Thôi taxi tới rồi, Khanh lên xe đi!

Vừa nói, Nghi vừa mở cửa chiếc xe taxi vừa tấp vào. Khanh vui vẻ bước lên xe, ko quên chào tạm biệt bằng nụ cười tươi rói và lời cám ơn về bữa tối thú vị. Nghi nhìn theo cho đến khi bóng chiếc xe khuất dần, đoạn cô nàng lắc đầu thở dài.

- Quá khứ ko phải là quá khắc nghiệt, nhưng liệu Khanh có thể chấp nhận được nó hay ko?


...


- Tí nữa mình đi xem phim nha anh, em muốn xem The Notebook. Nghe nói hay lắm mà em vẫn chưa được xem. Xong rồi em muốn đi shopping mua vài thứ, sẵn tiện ghé vào Lee Lee ăn kem luôn, lâu lắm rồi em ko ăn kem ở đó, bla..bla..

Cứ thế, Khanh vô tư liệt kê tất tần tật những thứ trong kế hoạch hẹn hò của mình mà ko biết hiện giờ đầu óc Nhật cứ đang để trên mây. Mãi một lúc sau, quay sang nhìn Nhật mà ko thấy anh có phản ứng gì cô mới gọi giật.

- Anh Nhật, anh Nhật... - vừa nói, cô vừa đưa tay quơ quơ trước mặt anh chàng.

- Uh, hả? Em muốn nói gì?

- Nãy giờ anh nghĩ gì ko vậy, đâu có nghe em nói, toàn nhìn ra đường thôi à! - Khanh hơi nhăn nét mặt.

- Uh, anh xin lỗi! - Nhật cười trừ.

- Anh dạo này sao vậy, cứ lơ lơ là là, ko giống anh như trước nữa. Có chuyện gì giấu em phải ko?

- Đâu có gì, chỉ là tự dưng anh...

Đang nói giữa chừng thì Nhật khựng lại, một luồng điện chạy dọc sống lưng anh. Bật dậy như bản năng, anh lao nhanh ra phía cửa. Thấy thế, Khanh vội vàng chạy theo, trong lòng không khỏi lo lắng và thắc mắc ko biết chuyện gì đang xảy ra.

- Nhật, anh chạy đi đâu vậy!

Ko buồn trả lời Khanh hay nói đúng hơn là giờ đây anh gần như ko còn nghe thấy gì nữa cả. Đã ở rất gần rồi, người ám ảnh cuộc đời anh suốt tám năm nay đã ở rất gần rồi, anh ko muốn và cũng ko thể bỏ qua giây phút này được. Là cô ấy, chính là cô ấy chứ ko thể là ai khác. Anh vội vã đưa tay ra bắt lấy người con gái quen thuộc đó. Cô gái vội quay người lại, bất ngờ vì bốn mắt chạm nhau. Chính là em.

Một thoáng sừng sờ, nhưng rồi cô gái chợt mỉm cười trước đôi mắt bàng hòang của Nhật.

- Lâu quá ko gặp, xem ra anh vẫn khoẻ đấy chứ nhỉ?

-......................

- Ủa, chị Quỳnh Như.

Cả Nhật và cô gái đều ngạc nhiên quay người lại bởi giọng nói ấy. Là Khanh.
 

conan

Say..........Coffee:|
#31
Khanh cũng ăn sáng ở đây à? - Quỳnh Như thay vẻ mặt ngạc nhiên bằng một nụ cười hiền.

- Dạ, em đi với bạn trai.

- Thế cậu ấy đâu?

- Người đang "bắt giữ" chị đấy ạ! - Khanh cười toe.


...


Cả ba người ngồi cùng nhau sau một tá ngạc nhiên bự chảng. Giờ đây Nhật cũng đã phần nào hiểu được lí do tại sao Khanh biết Quỳnh Như qua lời giải thích ngắn gọn của cô nàng.

- Thế chị và anh Nhật biết nhau à? Vậy mà đó giờ em ko biết, hoá ra là người quen cả!

Hơi ngập ngừng trước câu hỏi của Khanh nhưng rồi Quỳnh Như cũng mỉm cười trả lời.

- Uh, tụi chị biết nhau hồi học trung học.

- Em tưởng là chị học ở Trung Quốc chứ? - Khanh ngạc nhiên.

- Uh, nhưng cho tới khi lên trung học thì chị muốn về đây, dù sao thì cũng là quê cha đất tổ, biết thêm một chút về nguồn gốc của mình cũng là việc nên làm.

- Thế anh chị học cùng nhau ạ! - Khanh tiếp tục đưa thêm những câu hỏi một cách vô tư.

Khẽ liếc nhìn Nhật một thoáng, Quỳnh Như lại mỉm cười, mặc dù anh đang ngồi với khuôn mặt trầm tư và chẳng có vẻ gì là muốn rời mắt khỏi tách cafe để nói chuyện.

- Ko, anh Nhật học trên chị 2 lớp, năm chị học lớp 10 thì ảnh học 12.

- Thế mà biết nhau cơ đấy, hihi.

Cả hai chị em cứ ngồi vui vẻ bàn tán chuyện trên trời dưới đất suốt một buổi sáng. Đâu ai hay rằng, kế bên cạnh đó là một sự im lặng đến đáng sợ... trừ một người.


...


- Chị Quỳnh Như xinh anh nhỉ!

- Uh!

- Nói chuyện cũng dễ thương nữa!

- Uh!

- Và rất giỏi nữa đó, nghe nói chị ấy về đây là để điều hành cả một hệ thống làm ăn lớn.

- Uh!

- Sao anh cứ "uh" hoài vậy? Ko chán à?

Khanh ko chịu nổi nữa nên gắt lên.

- Vậy thì anh nói thêm được gì nữa bây giờ? Tất cả những gì em nói đều đúng mà!

Nhật bình thản trả lời bằng khuôn mặt lạnh lùng, cái vẻ lạnh lùng của những ngày đầu. Cái vẻ lạnh lùng mà Khanh nghĩ anh sẽ ko bao giờ tỏ ra với Khanh thêm lần nữa. Nhưng giờ đây có cái gì đó hơi khác lạ từ Nhật mà Khanh đang lờ mờ nhận ra. Anh hời hợt đối với Khanh hơn lúc trước, hay nói đúng hơn là trong anh đang tồn tại một cái gì đó rất mạnh mẽ đã khiến anh thay đổi mà Khanh ko thể nào biết được. Một cảm giác sợ hãi thoáng len lõi trong người Khanh. Khanh sợ cái vỏ bọc vô hình đang dần dần hình thành quanh anh, Khanh sợ nó vì nó khiến Khanh có cảm giác rằng mình ko thể nào chạm vào anh được nữa. Nhưng trong vòng một khắc, Khanh gạt bỏ ngay ý nghĩ ấy ra khỏi đầu. Chẳng phải anh vẫn còn ngay bên cạnh cô sao, chẳng phải anh vẫn nói cười, vẫn dịu dàng với cô hay sao. Chỉ cần như thế thôi là đủ rồi. Chỉ cần cô nhận thức được rằng anh vẫn còn đang hiện diện bên cạnh cô thôi là đủ rồi.

- Chiều nay em sang nhà anh nha?

- Sao tự nhiên lại muốn sang nhà anh?

- Tại vì từ trước tới giờ em chưa sang, nên giờ muốn sang, xem thử cho biết "túp lều" của anh trông như thế nào! - Khanh pha trò.

- Uh, tùy em - Nhật phì cười - nhưng khi nào thì sang để anh đón.

- Aaaaaaaa, chắc khoảng 4h chiều đi, lúc đó em rỗi.

- Uh, vậy 4h anh sang.

Nói xong Nhật quay sang hôn lên trán Khanh. Cô vui vẻ bước xuống xe và ko quên chào tạm biệt anh bằng một nụ cười thật tươi. Đợi xe Nhật khuất bóng Khanh mới quay vào nhà, nhưng nụ cười tươi rói khi nãy giờ lại được thay bằng nỗi lo lắng vô hình đang chiếm ngự lòng cô.

Chiều hôm sau, Nhật sang đón Khanh theo đúng giờ hẹn. Anh dừng xe lại trước một căn biệt thự nhỏ màu trắng. Bước xuống xe và nhìn tổng quát ngôi nhà, Khanh ko khỏi mỉm cười thích thú. Bởi từ lâu, Khanh luôn có ấn tượng đối với những ngôi nhà sơn trắng và mang phong cách của Mỹ. Bước vào bên trong, Khanh có cảm giác nơi đây dường như rất khác biệt với ko gian bên ngoài. Ngôi nhà thật rộng và cao, sàn nhà được xếp thảm ở phòng khách và cầu thang nhưng lại lót gỗ ở nhà bếp, ngôi nhà nhìn bề giống như một căn nhà trệt vời mái nghiêng, nhưng bên trong lại được thiết kế với căn gác lững. Riêng khoảng ko gian bên trên phòng khách thì trống. Thay vào đó là những của sổ nhỏ phía trên, và rèm được phủ dài từ trần nhà xuống tới mặt đất. Ngôi nhà trông thật rộng và cao, đơn giản, ko nhiều vật dụng nhưng mọi thứ dường như trở nên sáng rực dưới vẻ đẹp của nắng. Bất giác Khanh thốt lên khe khẽ rồi quay sang liếc Nhật.

- Ai nói làm giáo viên là nghèo, có được cái cơ ngơi như anh thì ai cũng liều chết để được làm giáo viên đó chứ.

Nghe giọng điệu tinh nghịch, móc khoé của Khanh, Nhật phì cười.

- Ai nói em đây là nhà anh, nhà mẹ anh đấy chứ, bà để lại cho đứa con trai yêu quý thì có gì sai à?

- Ohh, thế mà em tưởng là tài sản mà anh "tạo dựng" lên cơ đấy. Thế mẹ anh đâu, nãy giờ vào đây mà em chưa gặp bác.

- Mẹ anh mất rồi, bà mất được hai năm, vì... ung thư xương.

-...

- Em xin lỗi, khi ko khơi lại chuyện buồn của anh!

- Có làm sao - Nhật cười hiền - đây là sự thật mà, rồi thì anh cũng sẽ nói cho em biết thôi.

Nghe thế, Khanh mỉm cười nhẹ nhỏm nhìn Nhật. Anh vẫn như thế, vẫn dịu dàng và hiền từ với cô như thế, vẫn làm con tim cô bồi hồi và rung dộng như thế. Vẫn là anh. Là người mà trái tim cô thuộc về.

Thế em lên phòng anh chơi nhé, em muốn biết trông nó như thế nào!

Nói xong, Nhật khẽ gật đầu, chỉ chỗ cho Khanh rồi quay ra nhà bếp, Khanh hí hửng bước lên căn gác nhỏ. Đẩy cửa bước vào, Khanh ngạc nhiên khi thấy căn phòng đơn giản nhiều hơn so với khi cô nghĩ. Để xem, một chiếc giường thấp, một cái tủ quần áo được đặt âm vào tường, một chiếc bàn kiểu Nhật, vài miếng nệm mỏng la liệt dưới sàn, và một cái laptop, chấm hết. Thật tệ, đến cả TV và một cái ghế cũng ko có. Quay qua, quay lại, thấy cũng chẳng có thứ gì hơn được nữa, Khanh thở dài. Bất chợt, cô nhìn thấy hai cái khung hình trên kệ giường. Tò mò cầm lên xem, một khung là hình một người đang tươi cười phúc hậu, trông bà chắc chừng hơn 40 tuổi. "Chắc là mẹ anh Nhật", Khanh nghĩ thầm. Liếc sang tấm hình thứ hai, hơi lạ lùng, Khanh chắc mẫm đây là hình của một cô gái, một cô gái đang ngồi giữa thảm cỏ xanh rì và bên trên cô là bầu trời xanh ko gợn chút mây. "Một tấm hình thật đẹp", Khanh lầm bầm. Nhưng, tệ thật, tấm hình chụp phía sau của cô gái, Khanh ko tài nào thấy được mặt, nhưng Khanh nghĩ là... ờ, nói sao nhỉ, dáng người trong ảnh thật sự Khanh cảm thất rất quen. Cứ như là Khanh đã gặp ở đâu rồi thì phải. Đang đăm chiêu suy nghĩ thì Nhật bước vào. Khuôn mặt vui vẻ của anh bỗng trở nên nghiêm túc khi thấy cô đang cầm khung hình trên tay. Anh vội chạy tới chỗ Khanh, đưa tay lấy lại khung hình rồi úp mạnh nó xuống kệ giường.

- Em ko nên tự tiện chạm vào đồ của người khác như thế, Khanh à!

Giọng Nhật bỗng trở nên thật lạnh lùng.
- Khanh ngước mắt lên nhìn Nhật. Thái độ ngạc nhiên pha lẫn sững sốt, ko ngờ rằng anh khẩn trương như thế chỉ bởi vì Khanh xem tấm hình. Mà có phải Khanh lục lọi rồi lấy nó ra đâu chứ, rõ ràng là nó nằm trên kệ giường, cái chỗ mà ai cũng có thể nhìn thấy mà. Nghĩ thế, nhưng cuối cùng vì ko muốn mất hòa khí nên Khanh xuống giọng.

- Xin lỗi, em chỉ xem thôi, nhưng mà... - Khanh ko nén nổi tò mò - người con gái đó là ai thế, người con gái trong ảnh...

- Chẳng là ai cả, em đừng quan tâm làm gì!

- Nhưng mà...

- Anh đã nói em đừng quan tâm mà! - Nhật gắt lên, giọng đục ngầu.

Khanh sững người nhìn Nhật, sao anh lại có thể như thế? Ko còn là Nhật điềm tỉnh như mọi ngày. Vì sao thế chứ, ko lẽ chỉ bởi vì tấm ảnh đó - tấm ảnh của một người con gái mà Khanh ko được quyền nhắc tới. Mắt Khanh ngấn nước, cô ko nói được gì nữa ngoài sự nghẹn ngào đang chờ chực tuôn ra. Nhìn thấy Khanh như thế, Nhật chợt chạnh lòng, anh sai thật rồi. Khanh có làm gì đâu chứ, sao anh lại có thể cư xử như thế với cô, sao anh có thể lại làm cô khóc, rõ ràng là anh điên mất rồi. Hớp một ngụm ko khí, Nhật kéo Khanh vào lòng.

- Anh xin lỗi, Khanh à! Anh ko nên gắt lên với em như thế, là anh sai, cho anh xin lỗi!

Vừa nói, Nhật vừa hôn lên trán, lên vai, rồi ghì chặt Khanh vào lòng. Nép vào vòng tay Nhật, lòng Khanh thấy bớt chút hoang mang. Nhưng cô ko thể nào hiểu được là tại sao anh lại trở nên như vậy, dù chỉ là trong phút chốc. Phải chăng là vì một điều gì đó sâu xa mà Khanh ko thể nào đoán biết được. Nỗi lo lắng trong lòng cô giờ đấy cứ lớn dần, lớn dần. Cô sợ rồi đây mình sẽ ko thể nào kiểm soát nó được nữa, cô sợ một ngày nào đó cô sẽ mất Nhật. Đang nghĩ miên man, chợt Nhật đẩy nhẹ Khanh ra, anh nhìn vào mắt Khanh rồi cười dịu dàng.

- Đang nghĩ gì đấy, anh có thứ này muốn cho em đây!

- Gì vậy anh? - Khanh mỉm cười, cố giấu đi sự gượng gạo và lo lắng.

Ko trả lời câu hỏi của cô, Nhật nhẹ nhàng lấy trong túi quần ra chùm chìa khóa nhà rồi đặt vào tay cô.

- Đây là chìa khóa nhà anh, từ nay em muốn đến lúc nào cũng được. Nếu ko có anh ở nhà thì em cũng có thể mở cửa vào.

Khanh lại một lần nữa mở to đôi mắt nhìn Nhật. Anh đang làm gì, tại sao lại đưa chìa khóa nhà cho cô, đây là nhà của anh cơ mà, có phải mà của cô đâu chứ? Bao nhêu câu hỏi cứ thi nhau đặt ra trong cái đâu nhỏ bé của cô. Bỗng, Nhật phì cười, có lẽ tại vì khuôn mặt ngố tàu của cô cứ thộn ra, hết nhìn anh rồi lại nhìn chùm chìa khóa trên tay.

- Sao lại cười! cô hỏi, có vẻ hơi ngượng.

- Nhìn em ngố quá! Hahaha - Nhật cười to - Có gì ngạc nhiên dữ vậy, bộ quên em đang là bạn gái của anh sao?

Khanh thoáng đỏ mặt vì câu hỏi của Nhật. Bạn gái, thật sự anh coi cô là bạn gái của anh, lại còn giao cả chìa khóa nhà cho cô nữa. Bao nhiêu cảm giác khác lạ ùa ào khiến Khanh ko thể nào xác định rõ ràng tâm trạng của mình lúc này. Bẽn lẽn cúi đầu, Khanh đưa tay mân mê chùm chìa khóa mà ko biết nói gì hơn. Nhật mỉm cười rồi lại kéo cô vào lòng. Trong lòng cả hai bỗng dâng lên một cảm xúc khó tả. Thật ngọt nào và dịu dàng biết bao.


...


- Khanh, xuống đây mẹ nói cái này!

Giọng mẹ to đến nỗi làm cái headphone rớt khỏi tai Khanh.

- Gì vậy mẹ? - Khanh hỏi khi đang bước xuống mấy bậc thang cuối cùng.

- Mẹ có việc muốn nhờ con chút.

Khanh khẽ nhíu đôi mày, rồi bắn đôi mắt tinh quái sang mẹ.

- Lại nhờ con vẽ đồng phục chứ gì! Con biết ý mẹ quá mà.

- Hớ hớ hớ, con mẹ giỏi ghê, chưa nói đã biết, thông minh thế chứ lị.

- Thôi, mẹ đừng đánh trống lãng, mỗi lần mẹ kêu "nhờ con chút" là con biết rồi.

- Uh thì, con làm được mẹ mới nhờ, chúng mày trẻ, đầu óc tất phải nhanh nhạy về hơi hướm thời trang hơn mẹ rồi.

- "Xu hướng thới trang" chứ ko phải là "hơi hướm thời trang". Mẹ làm như thời trang nó "bốc mùi" ko bằng.

Khẽ bặm môi, Khanh ngồi xuống sofa, tiện tay vớ lấy trái táo trên bàn đưa vào miệng.

- Lần này mẹ muốn con thiết kế đồng phục học sinh hay là gì?

- Hơi đặc biệt một tí.. là đồng phục của nhân viên sòng bài.

Sặc miếng táo, Khanh bật dậy.

- Con đã ko biết là mẹ có quan hệ rộng đến như vậy, mẹ quen với cả chủ sòng bạc cơ đấy. Thường thì mẹ toàn thiết kế đồng phục cho khách làm ăn quen.

- Uh, thì thường là vậy, nhưng lần này mẹ được giời thiệu, nể mặt nên mẹ mới nhận lời.

Nghĩ ngợi một chút, Khanh lên tiếng.

- Thôi cũng được, nhưng con nhớ thì thành phố mình làm gì có sòng bài!

Sắp có rồi con, nghe đâu vài tháng nữa sẽ khai trương, nên mẹ con mình phải làm gấp, chiều con qua bên người ta nha!

- Chiều nay - Khanh nhướng mày lên ra vẻ sắp phản đối - cũng được!

- Mày chỉ được mỗi cái là hù mẹ.

Mẹ Khanh mắng yêu rồi đưa tay lên, khẽ gõ nhẹ vào đầu cô nàng.


...


Chiều hôm đó, Khanh khăn gói lên đường. Mất hết nửa tiếng đồng hồ đi taxi Khanh mới đến được chỗ hẹn. Nơi sắp sửa trở thành sòng bài thì ra là cái tầng thứ 14 của tòa nhà Diamond Stone. Cái nhà bự thiệt bự nằm trong khu mua sắm lớn nhất thành phố Camel Plaza, đúng là nơi lí tưởng. Bước vào thang máy, Khanh thầm nghĩ, "Có được một vị trí thiên thời, địa lợi thế này, hẳn chủ cái sòng bài này phải máu mặt lắm đây!".

Sau hai tiếng đồng hồ làm việc với người phụ trách, Khanh hoàn thành xong bản chi tiết về trang phục. "Thế là xong, bây giờ chỉ còn về nhà phác thảo, điều chỉnh và hoàn thành mẫu vẽ", Khanh vui vẻ với cái ý nghĩ đó trong đầu. Cửa thang máy bật mở, Khanh bước vào, chọn tầng trệt làm đích đến, rồi sau đó ngó mông lung ra ko gian bên ngoài thang máy. Chợt, đôi mắt Khanh dừng lại trước một khung cảnh mà Khanh ko thể nào tưởng tượng ra được. Là Nhật. Là Nhật của Khanh... nhưng trong vòng tay anh là một cô gái khác chứ ko phải là cô. Anh đang ôm ghì lấy cô gái ấy như đã từng ôm ghì lấy Khanh. Khoan đã, còn có cái gì ko bình thường ở đây nữa. Chẳng phải đó chính là người con gái ấy sao? Chính là đôi vai gầy mảnh khảnh ấy,... người con gái trong bức ảnh và hình như cũng là... Mắt Khanh căng ra, rát buốt, đôi chân Khanh khụy xuống. Khanh muốn hét lên, muốn gào lên, nhưng cổ họng nghẹn cứng. Cửa thang máy dần dần khép lại.
 

conan

Say..........Coffee:|
#32
Cố lê những bước chân lạc lõng ra khỏi khu nhà Diamond Stone, đôi mắt Khanh vô hồn tìm về nơi công viên cũ. Nơi mà đã từng một lần Khanh ngồi gặm nhấm nỗi đau của sự phản bội. Đung đưa trên chiếc xích đu quen thuộc, Khanh đảo mắt nhìn không gian xung quanh. Nắng vẫn đẹp là thế, gió vẫn dịu dàng là thế, nhưng sao trái tim Khanh lại lạnh lẽo và đau buốt thế này. "Lại là lỗi tại em nữa hay sao? Lỗi tại vì em đã yêu anh", Khanh tự hỏi mình, trên môi điểm một nụ cười cay đắng. Ngước lên nhìn bầu trời xanh thẩm, Khanh ước gì mình có thể bị thiêu cháy bởi vầng mặt trời kia hoặc ít nhất có thể bị che lấp đi bởi thứ ánh sáng chói lòa gay gắt đó. Khanh cứ mãi ngồi đó, ngồi cho đến khi cô phát hiện ra rằng trời đã không còn xanh như lúc nãy nữa, và nắng cũng dần bị mây đen cản khuất. Cô cảm nhận được sự mát lạnh rơi trên khuôn mặt mình. Trời nổi cơn mưa rào bất chợt, sự kết tụ của đất trời lấy đi cái nhiệt trong người cô, nhưng sao... nỗi đau vẫn còn đó. Khanh chẳng buồn đứng lên, mặc cho mưa quất mạnh vào người, mặc cho gió làm tay cô buốt rét, kệ, mưa cũng có cái hay, ít nhất thì người ta sẽ ko biết rằng... cô đang khóc..

- Khanh!

Khanh hờ hững quay đầu về phía giọng nói quen thuộc. Nghi vội vã bước ra từ chiếc taxi, khuôn mặt lo lắng hướng về phía cô.

- Sao lại ngồi đây! Giữa trời mưa như thế này!

Khẽ mỉm cười, Khanh trả lời yếu ớt như thể chỉ trong một khắc gió có thể làm cô gục ngã.

- Tự dưng Khanh thích mưa thôi.

- Khùng quá đi, về nhà với Nghi!

- Không! Khanh muốn về nhà mình!

- Sao cũng được, đứng lên!

Vừa nói, Nghi vừa kéo xốc Khanh lên. Chẳng buồn phản đối, cũng chẳng có một động tác dư thừa, Khanh nương vào người Nghi bước đi như một con búp bê vô hồn trong tay chủ.

...

- Sẽ bệnh cho mà coi!

Nghi đặt tay lên trán Khanh sau khi cô nàng đã nằm trong đống chăn dày cộm.

- Khanh không sao đâu! - Khanh nở nụ cười mệt mỏi nhìn Nghi.

- Sao nhà không có ai thế.

- Chắc ba mẹ đi ăn tiệc rồi.

- Thế mai Nghi qua nhé!

- Đừng đến, Khanh muốn ở một mình thôi, ko sao mà! Khi nào khỏi Khanh sẽ đến tìm Nghi.

Không trả lời, chỉ khẽ miễn cưỡng gật đầu đồng ý. Nghi quyết định nấu cho Khanh nồi cháo, ép cô nàng ăn được một chén, sau đó đưa thuốc cho uống rồi mới chịu ra về. Ngồi trên taxi mà lòng Nghi cứ bức bối ko yên. Ko lí nào mà Khanh lại có một hành động ngớ ngẫn như vậy được. Khắc phải có lí do nào làm Khanh suy sụy và mệt mỏi thế. Và rồi như nghĩ ra được điều gì, đôi mày Nghi chợt se lại.

...

- Em về rồi! - Quỳnh Như đón Nghi ở cửa.

- Dạ.

- Sao ướt nhẹp thế, mắc mưa à!

- Một chút thôi chị! À mà Như à, em hỏi chị một chút.

- Ừ.

- Chị... có gặp lại Nhật chưa?

Tròn mắt ngạc nhiên vì câu hỏi của Nghi nhưng cuối cùng Quỳnh Như cũng trả lời.

- Hồi chiều ảnh có tới tìm chị.

- Thế à! - Nghi cố tình tỏ ra hờ hững.

- Chỉ là tới thăm thôi, dù sao thì tám năm rồi chị mới về lại.

- Chị... đã hết rồi phải ko? - Nghi hỏi, cố tránh ánh mắt của Quỳnh Như.

- Nghi à! - Quỳnh Như nghiêm giọng - Em biết là tụi chị không thể mà, tám năm trước cũng vậy mà bây giờ cũng vậy, điều đó là không thể, mãi mãi không thể.

- Em biết, Như à, em biết! Nhưng còn...

- Khanh phải ko?

- Tại sao chị biết? - Nghi ngạc nhiên.

- Chị gặp cô bé đi với anh Nhật.

-....

- Đó là một cô bé ngoan, Nghi à! Và chị sẽ ko bao giờ muốn làm cô bé ấy bị tổn thương dù chỉ là trong suy nghĩ.

Kết thúc câu nói của Quỳnh Như là một khoảng lặng dài. Bát giác, Nghi tiến đến, ôm chầm lấy Quỳnh Như thổn thức.

- Và cả chị nữa, Như à! Đừng tự làm tổn thương chính mình nữa, có được ko?

- Chị biết, Nghi à! - Quỳnh Như cũng đưa tay ôm lấy Nghi - Chị biết là mọi chuyện đã qua cả rồi, và chị từ lâu đã không còn cảm thấy nuối tiếc hay đớn đau gì nữa, tất cả đã qua hết rồi.


...


- Alo!

- Alo Khanh à! Em sao thế, tắt máy suốt mấy ngày nay, anh đến nhà cũng ko thấy ai mở cửa!

- Em.. ko sao! - Giọng Khanh hơi nghẹn lại.

- Em bệnh à!

- Cảm một chút thôi anh!

- Chết thật! Thế có khó chịu lắm ko?

- Ko sao đâu anh!

- Anh sang em nhé, ngay bây giờ!

- Thôi anh, em cũng còn mệt, đợi hết bệnh, em sẽ sang tìm anh!

- Nhưng...

- Nghe em đi mà!

- Thôi được, nhưng đừng tắt máy đó, anh sẽ gọi lại.

- Dạ!

Tút....tút.....

Dập điện thoại, lòng Khanh xốn xang như có ai xát muối. Vẫn là anh của ngày nào, nhưng sao Khanh cảm thấy chua chát quá. Phải chăng cảm giác yêu thương đã bị thay thế bằng nỗi đau phản bội. Nước mắt khẽ lăn dài trên đôi gò má xanh xao, Khanh thổn thức như chính con tim cô đang rỉ máu. Đã có nhiều lúc cô ko muốn tin đó là sự thật, rằng Nhật đã phản bội cô, nhưng mỗi lần cô nghĩ đến giả thiết đó thì y như rằng hình ảnh ngày hôm ấy lại tràn ngập tâm trí cô. Và điều quan trọng hơn cả chính là... "Không! Tại sao lại là chị hả, Quỳnh Như?", thâm tâm cô gào thét.

- Không!

Khanh bật dậy, lòng thầm nghĩ chắc đã có sự hiểu làm gì đó ở đây. Không lí nào Quỳnh Như và Nhật lại cò thể đối xử với Khanh như vậy. Lao ra khỏi giường, thay vội bộ quần áo, vớ lấy cái túi xách trên bàn, Khanh phóng ra cửa.

cộc.. cộc

Bực thật, Khanh đã gõ cửa nhiều lần rồi mà vẫn không thấy ai ra mở, xe của Nhật vẫn còn đậu trước ga-ra mà. Sực nhớ tới chùm chìa khóa mà Nhật đã đưa cho mình tuần trước, Khanh lục túi lấy ra rồi tra vào ổ. Chẳng có ai ở nhà dưới. Thiết nghĩ chắc Nhật đang ở trên phòng nên không nghe được tiếng gõ cửa, Khanh đánh bạo lên phòng. Cửa phòng Nhật khép hờ chứ không đóng hẳn, nhờ đó mà Khanh có thể thấy được Nhật đang đứng bên trong. Định đẩy cửa bước vào thì Khanh bị giật lại bởi giọng nói của anh vang lên. Dường như anh đang nghe hay gọi điện cho ai đó.

- Alo, Như à!

Khanh chết sững khi nghe thấy cái tên ấy được thốt lên từ miệng anh. Cố giữ bình tĩnh và yên lặng, Khanh quyết định đứng bên ngoài để nghe cuộc đối thoại.

- À! Không có gì, chiều nay anh muốn hẹn em đến một nơi. - Giọng của Nhật.

-...

- Mộ của mẹ. Em biết mà Như.

-....

- Vậy chiều nay anh sẽ đón em ở công ty, ok!

-...

- Bye em.

Nhật dập máy, rồi đi thẳng vào phòng tắm. Đó cũng là lúc mà đầu óc Khanh như tê dại. "Là sự thật", câu nói đó cứ lập đi lập lại trong đầu Khanh. Nhật sẽ đưa Quỳnh Như tới mộ của mẹ anh ấy, một việc làm mà anh chưa bao giờ đề cập với Khanh. Đã quá rõ ràng, giữa họ đã có một mối quan hệ khắng khít mà bấy lâu nay Khanh không hề biết. "Nhưng.. tại sao hả Nhật, chẳng lẽ tình yêu của em ko đáng là gì đối với anh sao", Khanh nhủ thầm trong vô vọng rồi bước ra khỏi nhà trong sự im lặng và nỗi đau rát buốt.
 
#33
post tiếp đi conan oai .... truyện này hay nhưng mình chưa đọc xong
 

conan

Say..........Coffee:|
#34
Ngồi trên tầng thượng của một quán cafe đối diện Diamond Stone, Khanh thấy rõ mồn một bóng dáng chiếc xe của Nhật đang trờ tới gần cổng chính của tòa nhà. 5' nữa là đến giớ tan sở, chặn vội chiếc li lên tờ 100,000 , Khanh lao như bay ra khỏi quán, bắt một chiếc taxi, Khanh vừa leo lên thì cũng là lúc Quỳnh Như bước ra.

Khoảng 20' sau, Nhật dừng xe trước cổng một nghĩa trang lớn, Khanh kêu taxi dừng lại, cô quyết định theo hai người vào nghĩa trang và luôn cố giữ một khoảng cách an toàn. Họ dừng lại trước ngôi mộ của một người phụ nữ, và mặc dù đứng nép trong một góc, Khanh vẫn có thể nhận ra đó là người phụ nữ trong tấm hình đặt trên kệ giường của Nhật. Quỳnh Như đặt trước mộ một bó Lay-ơn đỏ thắm, rồi cô cúi đầu, nét buồn hiện rõ trên gương mặt.

- Em vẫn còn nhớ loài hoa mà mẹ yêu thích sao?

"Giọng của Nhật, vậy là họ đang trò chuyện", Khanh thầm nghĩ.

- Em nhớ, ngày đầu tiên đến thăm bà, em cũng mang theo một bó Lay-ơn đỏ thắm để tặng bà..

Quỳnh Như cười buồn, và rồi nước mắt bắt đầu rơi trên khuôn mặt kiều diễm của cô.

- Đừng khóc, anh sẽ đau đấy!

- Số phận thật nghiệt ngã, tại sao ngày đó chúng ta lại yêu nhau cơ chứ, tại sao lại là em và anh chứ không phải là người khác.

- Đừng như thế, Như à!

- Em không muốn oán trách, không muốn tiếc nuối, cũng ko muốn làm bất cứ ai thêm đau buồn. Nhưng đôi khi vô tình nhìn lại quá khứ, em cảm thấy mình là người mang tội nhiều nhất anh biết ko!

- Đừng nói như vậy mà Như.

Nhật xót xa ôm Quỳnh Như vào lòng, để mặc cho cô nức nở trong vòng tay anh. Cả hai người, ai cũng mang trong lòng cùng một nỗi đau về người đã khuất, nhưng đâu ai biết rằng, ở đâu đấy cũng có một trái tim đang vỡ ra thành ngàn mảnh vụn. Đi thật nhanh ra khỏi nghĩa trang, Khanhh ko muốn chứng kiến thêm một giây một phút nào nữa. Vậy là họ đã từng yêu nhau, đã từng chia tay, và rồi giờ đây mối tình ấy lại được bắt đầu. Thế Khanh là gì, chẳng phải chỉ là kẻ thứ ba đến sau thôi sao. Đến sau và thua cuộc.

Lang thang trên con đường mưa, cơ thể Khanh run lên bần bật theo từng cơn gió giật, cái lạnh tê tái như cứa vào da thịt cô. Nhưng sao.... cô vẫn cảm thấy đau quá. Đau nhiều hơn lạnh. Và chẳng biết vô tình hay hữu ý, bước chân cô dừng lại trước cổng nhà Nhật. Khẽ nhếch mép cười, Khanh tra chìa vào ổ.

"Mưa to thật", Nhật lầm bầm rồi mở cửa vào nhà. Anh giật mình sững sốt khi thấy Khanh đang ngồi trên giường mình với bộ dạng ướt sũng.

- Chúa ơi, Khanh, em sao thế này, sao lại ướt thế này?

Gạt tay Nhật ra khỏi người, Khanh ngước lên nhìn Nhật, cười.

- Em chẳng sao cả!

Hơi ngạc nhiên vì thái độ đó của Khanh, Nhật khẽ nhíu mày.

- Thế chẳng phải em đang bệnh à, sao lại ra ngoài vào lúc mưa gió thế này, lại còn ướt như chuột thế kia?

Lại mỉm cười, Khanh không trả lời câu hỏi của Nhật, cô hỏi lại.

- Anh vừa mới đi đâu về đấy?

Hơi lúng túng, nhưng Nhật cũng trả lời.

- À! Anh.. đi thăm mộ mẹ.

- Thế... anh đi với ai?

Mắt Nhật căng ra khi vừa nghe câu hỏi ấy thốt từ miệng Khanh. Anh sững lại, không biết phải nói như thế nào.

- Thôi, anh ko trả lời cũng được, nhưng mà em muốn anh nói cho em biết... - Khanh xoay người, đưa tay đỡ lấy khung hình trên kệ giường - ...cô gái này là ai?

Từng chữ trong câu nói của Khanh như kim châm vào tim Nhật. Vậy là em đã biết rồi sao!

- Sao, anh không dám nói à?

Giọng của Khanh vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhật.

- Khanh à....

- Đừng gọi em, hãy trả lời câu hỏi của em. Cô gái này là ai?

Khanh nhấn mạnh từng chữ một.

-...

- Đến bây giờ anh vẫn còn muốn giấu em sao Nhật.

- Anh ko muốn giấu em, nhưng thật sự đó chỉ là quá khứ. Anh.. và cô ấy là không thể.

Nhật nhìn thẳng vào mắt Khanh bằng đôi mắt luôn làm cô cảm thấy yếu đuối. Vội quay sang hướng khác để tránh cái nhìn tận tâm can đó, Khanh nói tiếp.

- Tại sao lại không thể, chị ấy đã trở về, và hai người lại có thể bắt đầu trở lại.

Nhật nhìn Khanh bằng đôi mắt long lanh như có nước, lần đầu tiên Khanh thấy anh như vậy.

- Em không tin anh sao Khanh?

- Tin anh - Khanh cười cay đắng - em tim anh để rồi em phải đau như thế này đây sao? Em tin anh để anh tiếp tục phản bội em hay sao?

Im lặng. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm khắp căn phòng. Khanh không nói thêm gì nữa ngoài những giọt nước mắt lã chã. Nhật âm thầm gánh chịu nỗi đau không nói thành lời.

- Nếu em tin anh Khanh à! - Nhật lên tiếng - Anh đã từng nói là anh yêu em rất nhiều đúng không? Yêu đến phát điên và sẽ yêu đến chết...


Trái tim Khanh thổn thức khi nghe Nhật nói điều đó. Nhưng giờ nó có ý nghĩa gì, anh đã không còn là của cô.

-... Anh sẽ không giải thích cho những gì đã thuộc về quá khứ. Bởi vì dù có nói gì đi nữa thì đối với em đó cũng chỉ là những lời thừa. Em nghĩ anh là tên phản bội, là kẻ lừa tình, anh ko oán than gì cả. Hãy làm theo nhưng gì em muốn nếu em cảm thấy điều đó tốt cho em. Nhưng... xin em hãy nhớ, anh vẫn rất yêu em, yêu đến phát điên và sẽ yêu cho đến chết.

Không gian giờ đây đã nhuộm một màu nước mắt. Chẳng còn gì cả ngoài nỗi đau khổ tột cùng. Thế là hết.

- Chúng ta chia tay, anh nhé!

Khanh cố gằng đè nén cảm xúc để thốt lên được lời đề nghị đớn đau đó. Và rồi không đợi Nhật trả lời, cô đứng dậy rồi lặng lẽ bước đi. Nhật đứng đó, tựa như nỗi đau quá lớn đã khiến con người anh chết đi lần nữa. Một lần là tám năm về trước và một lần nữa là khi Khanh bước ra khỏi vòng tay anh.

...

Hai con người, hai nỗi đau. Họ đến với nhau, nện gót giày cồm cộp lên cuộc đời nhau, và rồi họ ra đi, để lại trên trái tim của mỗi người những vết cứa không bao giờ liền sẹo.
- Khanh uống nước đi!

Nghi đặt cốc nước cam lên bàn rồi ngồi xuống đối diện Khanh.

- Hì, cám ơn! - Khanh mỉm cười rồi hớp một ngụm.

- Làm gì mà bây giờ mới xuất hiện vậy, cả tuần nay rồi, gọi điện cũng không bắt máy!

Nghi nói có vẻ hơi hờn dỗi.

- Hì hì, xin lỗi, tại dạo này Khanh có chút chuyện.

- Chuyện gì nữa đây? - Nghi cười ranh mãnh, hỏi đùa - Hay là chia tay ông Nhật rồi.

Khanh tròn mắt nhìn Nghi ngạc nhiên, nhưng sau đó lại cúi mặt cười buồn, thái độ này làm Nghi không khỏi bất ngờ.

- Ừ, Khanh với anh Nhật chia tay rồi!

-....

- Khanh với ảnh..thôi nhau hồi tuần trước.

- Tại sao...

- Chẳng tại sao cả! - Khanh cướp lời Nghi và quyết định sẽ không cho cô nàng biết nguyên nhân - chỉ là thấy không hợp nữa nên chia tay thôi.

- Thật.. chỉ đơn giản vậy à!

- Ừ!

Khanh cúi mặt, giọng run run như sắp khóc, hai tay bấu chặt li nước cam trên bàn. Bỗng cô nàng đứng phắt dậy:

- Khanh vô nhà vệ sinh một chút! - Nói xong, cô nàng bước nhanh, để lại sau lưng ánh mắt nghi hoặc của Nghi.

Khanh đi một chút thì chuông điện thoại của cô nàng reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nghi về Khanh. Thấy thế, Nghi gọi to.

- Khanh ơi, có điện thoại này!

- Ừ, Khanh ra liền, Nghi nghe dùm Khanh đi! - Tiếng Khanh vọng ra.

Nghi đưa tay, vớ lấy cái túi xách của Khanh, vừa lấy cái điện thoại ra thì nó cũng vừa ngừng reo, 1 miss call, Me, "Thì ra là bác gái", Nghi thầm nghĩ. Bỏ cái điện thoại lại vào túi xách, đôi mắt Nghi vô tình nhìn thấy vật gì đó nằm ở đáy túi. Trông chỉ giống như một cái lọ bình thường, nhưng nó làm Nghi chú ý. Cố lôi cho được cái vật lạ ấy lên, Nghi bàng hoàng khi nhìn thấy cái tên dán trên lọ. Elavil Amitriptylin) , "Đây chẳng phải là thuốc chống trầm cảm sao?", Nghi tự hỏi, lòng hoang mang vô cùng. Bỗng, thấy có tiếng động ở phía sau, Nghi đoán chắc Khanh đang đi vào nên vội nhét lọ thuốc vào chỗ cũ. Khanh bước vào, ngồi lại vào chiếc đệm của mình.

- Hồi nãy bác gái gọi cho Khanh đó!

- Ồ, vậy hả? - Khanh lục tìm chú dế của mình.

Nghi ngồi nhìn Khanh, ánh mắt vừa thương vừa lo, cô hỏi.

- Dạo này Khanh vẫn khoẻ chứ?

Dừng lại một chút, Khanh trả lời.

- Ừ! Khanh vẫn khoẻ!

- Chuyện chia tay... Nghi nghĩ.. đó phải là một cú sốc rất lớn đối với Khanh.

Nghi nói, cố ý nhìn sâu vào đôi mắt Khanh. Nghe thế, Khanh ngừng hẳn công việc của mình, ngước mặt đối diện với Nghi.

- Ừ! - Khanh lại cúi đầu mỉm cười - Đó là cú sốc lớn, nhưng bây giờ thì chẳng còn gì để có thể níu kéo nữa. Khanh không muốn cả hai phải thêm mệt mỏi.

-....

- Mà thôi, mẹ Khanh gọi thì chắc có việc, Khanh phải về đây.

Nói rồi Khanh đứng lên, nhưng bàn tay Nghi đã kịp kéo Khanh lại.

- Khanh nên ở lại thêm một chút, Nghi có chuyện muốn nói với Khanh!

- Chuyện gì thế Nghi? - Khanh ngạc nhiên.

- Chuyện....của Quỳnh Như và......Nhật.


...


Nhật ngồi trong bóng tối, trên tay là chai rượu đang uống dở. Cô đơn. Lạnh lẽo. Chỉ có rượu và rượu. Rượu đắng và chát chứ không ngọt ngào như em như nó giúp ta quên đi cảm giác nhớ em là như thế nào! Mà có thật là thế không nhỉ, quên em hay rốt cuộc lại nhớ em thật nhiều.

Nỗi nhớ mong giờ đây đã xâm chiếm hoàn toàn con người Nhật. Anh lại trở về với anh của ngày xưa, ngày mà Quỳnh Như ra đi và để lại trong anh một lỗ hổng sâu hoắm. Lỗ hổng của sự mất mác, đau thương và cay đắng. Bất giác, những hình ảnh của tám năm về trước lại hiện về trong anh như một thước phim sống động.


....


- Á, xin... xin lỗi.

Cô gái có đôi mắt trong như nước hồ thu bối rối đứng dậy sau khi vấp ngã lên người con trai.

- Khỉ thật, giờ này mà cũng bị ám nữa là sao.

Chàng trai gắt lên, đưa tay vò đầu rồi lồm cồm ngồi dậy.

- Tôi.. xin lỗi - Cô gái lại rối rít.

- Đừng xin lỗi nữa, tôi làm gì có mà cho cô! - Chàng trai lại gắt lên lần nữa, chắc tại bực mình vì bị phá giấc ngủ trưa. - Mà giờ này đang là giờ học sao lại chạy ra đây chứ hả?

- Tôi... tôi... bị lạc. (đỏ mặt)

- Không phải đó chứ - anh chàng giương đôi mắt lên - Cô là học sinh mới à!

Gật gật.

- Lớp 10 à!

Gật gật.

- Thế thì ở dãy bên kia.

Vừa nói chàng trai vừa đưa tay chỉ về khu nhà phía Đông. Cô gái nhìn theo hướng được chỉ, vội vàng cảm ơn rối rít rồi quay người chạy vù đi, để lại chàng trai lạ với nụ cười nữa miệng.

- Học sinh mới à, xinh đấy.

Ngày hôm sau.

- Quỳnh Như!

Tiếng gọi thất thanh khiến chủ nhân của cái tên không khỏi giật mình.

- Gì vậy!

- Đào... Đào Minh Nhật của lớp 12A xuống tìm Như kìa!

- Đào Minh Nhật! - Quỳnh Như nhăn mày tỏ vẻ khó hiểu.

- Trời, thế là Như vẫn không biết à! Hèn chi cứ lạc đường hoài là như vậy. Đào Minh Nhật là đại ca của tất cả các trường trong khu vực này. Hơn nữa lại là hotboy, hotboy cộm nhất của trường mình đó, hiểu chưa, hiểu chưa? - Cô bạn ấy vừa nói, vừa giơ hai tay lên trời, phùng mang trợn má như thể Bush là Chủ Tịch Nước Việt Nam chứ không phải là Tổng thống Mỹ vậy.

- Thế, thế người ta tới đây tìm Như làm gì nhỉ ?

- Đâu biết, thì Như ra đi rồi hay! - Cô bạn vừa nói, vửa đẩy Quỳnh Như ra cửa.

Bị đẩy bất ngờ, Quỳnh Như theo quán tính ngã người về phía trước. Vừa định thần lại thì đã thấy anh chàng hotboy gì đó đứng trước mặt mình.

- Đúng thật là cô nhỏ lúc sáng. - Chàng trai cười ranh mãnh.

- À - Quỳnh Như giật mình vì thấy người cũ, cô lúng túng - chào.. chào anh! Anh tới tìm tôi có.. có chuyện gì vậy!

- À! Cũng không có gì là đặc biệt, chỉ là... em làm bạn gái tôi đi.

Ai cũng há hốc mồm sau câu nói đó, trừ chủ nhân của nó vẫn đang nhoẻn miệng cười cười, và đâu đó nữa là tiếng phản đối của một vài cô gái. Nhưng có một sự thật đã được định rõ, một khi Đào Minh Nhật đã muốn thứ gì thì không ai được quyền phản đối dù chỉ là trong tư tưởng.
...

-Ăn đi! - chàng trai vừa nói vừa gắp thức ăn lia lịa vào đĩa của cô gái đang ngồi im như tượng - Ăn đi, sao thế, hôm nay em bệnh à!

- Không bệnh hoạn gì hết.

- Thế sao không ăn, đã ốm thế này rồi mà còn! - Chàng trai giả vờ nhăn mặt.

- Kệ tôi, mà sao anh cứ ám ảnh tôi cả mấy tháng nay vậy!

- Gì chứ, thế gọi là quan tâm, em là honey của tôi mà. - cười cười.

- Tôi không biết, không biết gì hết, tự anh nói như vậy thôi.

- Chuyện gì đã xảy ra với em thế cưng - chàng trai lại cười cười, đặt khuôn mặt của mình trên cánh tay đang chống trên bàn.

- Cưng, cưng, tôi là cô gái thứ bao nhiêu được anh gọi là cưng vậy, và rồi anh cũng sẽ bỏ rơi tôi như những cô gái đó thôi mà, vậy bây giờ còn đi theo ám tôi làm gì nữa chứ! - Cô gái phụng phịu.

- Àaaa - chàng trai vỡ lẽ - Thế nãy giờ là giận chuyện đó à! Em ghen - Lại cười cười.

- Ghen.. ghen hồi nào! Anh.. đừng vớ vẫn - Cô gái lúng túng.

- Hahaha, đúng là đang ghen mà! Ờ thì, anh không nhớ, chắc em phải thứ... mấy chục hay gì gì đó đại loại là thế. Mà sao, ai đã nói với em như vậy.

- Có mấy đứa con gái chặn tôi lại rồi nói với tôi như thế trong nhà vệ sinh. - Cô gái cúi mặt, nét buồn phảng phất.

- Nhưng em là người cuối cùng.

Giọng chàng trai nhẹ nhàng tựa như cơn gió đang làm tung mái tóc của cô gái, nhưng rõ ràng, vẫn không thể che đi hết sự thẹn thùng và niềm hạnh phúc đang hiện diện trên khuôn mặt cô.

...

- Như!

- Gì vậy anh!

- Hôm nay đến nhà anh nhé, để gặp mẹ anh!

Cô gái đỏ mặt.

- Đừng sợ, mẹ hiền lắm, giống như anh vậy, sẽ thương em thôi mà! - Lại cười cười.
...

- Con không được có quan hệ với con bé!

Người phụ nữ hiền từ với đôi mắt ngấn lệ hét lên đau khổ.

- Tại sao vậy hả mẹ? Tại sao con lại không được có quan hệ vớ cô ấy?

Đứa con trai bàng hoàng.

- Tại vì...

- Tại vì sao hả mẹ?

- Tại vì đó là....

...

- Em gái!

Khanh chồm lên kinh ngạc.

- Dù có hơi khó tin một chút nhưng đó đúng là sự thật.

Nghi gật đầu khẳng định.

- Không thể như thế được! Làm sao có thể chứ, Quỳnh Như rõ ràng là ở Trung Quốc mà!

Khanh đặt tay lên trán như để trấn tỉnh rồi thả phịch mình xuống chiếc đệm nhỏ.

- Phùuu, Nghi nghe mẹ kể khi Quỳnh Như lên hai thì bị ba chị ấy dắt sang Trung Quốc bởi vì ông phát hiện ra rằng Nhật không phải là con đẻ của ông. Vài năm sau thì ông tái giá với mẹ Nghi và Quỳnh Như trở thành trở thành người chị cũng như người bạn thân yêu và duy nhất của Nghi. - Nghi lại thở dài - Đáng lẽ mọi thứ sẽ chỉ là như vậy, sẽ vẫn tiếp diễn một cách yên bình như vậy cho tới một ngày, Quỳnh Như quyết định về Việt Nam học trung học. Và mọi chuyện bắt đầu từ đó.

Im lặng....

- Sau khi biết Quỳnh Như là em gái mình - Nghi tiếo tục - Nhật đã có những hành động cố ý làm cho Quỳnh Như phải rời bỏ mình nhưng không may, chị ấy lại bị tai nạn do quá sốc sau khi nhận được lời chia tay từ Nhật. Nghi có nghe mẹ kể, lần đó nếu Nhật không tiếp máu thì có lẽ Quỳnh Như đã không còn được như ngày hôm nay.

- Thế.. - Khanh ngập ngừng - Chị Quỳnh Như biết sự thật chứ?

Nghi quay đầu sang nhìn Khanh rồi lại thở dài.

- Biết, vì ba của chị ấy đã đến thuyết phục và kể hết sự tình cho chị ấy nghe. Và sau khi biết sự thật thì.... chị ấy đã không còn như xưa nữa. Sau khi về Trung Quốc, chị ấy cứ như một con búp bê không cảm xúc. Lạnh lùng và vô cảm đối cới những bạn khác phái. Chị ấy chỉ mới khá hơn vài năm trở lại đây thôi.

Im lặng...

- Cho nên Khanh à!

- Hả..

- Sau khi hiểu hết mọi... Khanh có muốn quay trở lại với Nhật không?

- Khanh... Khanh cũng không biết nữa.

- Phùuuu, Nghi biết, khi yêu, người ta chỉ muốn sở hữu tuyệt đối. Quỳnh Như và Nhật dù là anh em nhưng dẫu sao họ cũng đã từng là mối tình đầu của nhau. Quả thật rất khó khăn khi phải lựa chọn bởi dù muốn dù không, hình bóng Quỳnh Như vẫn còn đang hiện diện ở một góc nào đó trong tâm khảm Nhật. Nhưng Khanh à! Tình đầu là tình đẹp, nhưng tình sau là bất diệt. Đừng để mình phải hối hận cả đời vì một phút sai lầm, Nghi quả thật không muốn nhìn thấy Khanh phải đau khổ đâu.

Khanh ngân ngấn nước mắt nhìn Nghi rồi ôm chầm lấy cô nàng, bắt đầu thút thít.

- Khanh không biết, thật sự không biết nữa Nghi à! Nhưng, cám ơn Nghi lắm lắm, cám ơn lắm lắm vì đã cho Khanh biết sự thật. Khanh thật sự là tệ quá, chỉ biết đến mình mà không nghĩ đến nỗi đau của người khác. Thật sự là tệ quá mà!
 
#35
Lại đọc nữa,hơi mỏi mắt nhưng đọc xong dễ chịu nên đi ngủ
Chăm phọt y em nha
 

bgirl_captain

Battle nhé anh
#36
Hơ! Đang hay mừ...post tiếp đi bồ ơi...hay là kết thúc mở...?