• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Những sự thật không tin nổi ở BV Hà Tĩnh

quyenxo84

Vẫn đang phục hồi nhân phẩm
Staff member
#1
(Tin tuc) - Không ai có thể tin được dù đó là sự thật, một sự thật đáng buồn ở Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh, khi hàng trăm bệnh nhân đến khám và điều trị vừa phải chịu cảnh thiếu thuốc men, vừa gặp nạn đạo chích đêm đêm. Cực nhất là rác rưởi và mùi xú uế bốc vào tận giường nằm.







Họ trăm sự nhờ vào đội ngũ thầy thuốc, nhưng biết nói sao cho tỏ khi không ít y - bác sĩ ở đây đang thiếu tình thương... người bệnh và cũng thiếu luôn cả về tay nghề giỏi.
Bệnh nhân sống chung với… bẩn
Tôi bước vào khoa Sản Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh, bỗng thấy ngạt đi không thở được vì mùi xú uế bốc lên nồng nặc. Thật không tưởng tượng nổi căn nhà đón những niềm hạnh phúc nhất của người mẹ lại tồi tệ đến mức như vậy. Bức tường ẩm mốc loang lổ dường như chưa bao giờ có ông thợ quét vôi đặt chân tới để chỉnh trang.
Một góc bẩn ở khoa Sản bệnh viện
Tôi hỏi một số bác sĩ trong bệnh viện, thì họ bảo chuẩn bị “xây bệnh viện sản to đẹp” nên không cần sửa chữa nữa. Và cứ như thế bao nhiêu sản phụ đã gần 2 năm trôi qua lại phải hành xác cả mẹ lẫn con vì bẩn. Phòng sản những bà mẹ sau khi sinh, kẻ đứng người nằm chen chúc nhau, nhiều sản phụ còn bận nguyên cả bộ đồ còn rơm rớm máu, khiến ai nhìn vào cũng sởn gai ốc. Chiếu giường đầy bụi bám đến cả chiếc cọc cột dây màn cũng không sắm nổi, trách gì khoa Sản không đủ áo cho bệnh nhân thay là điều dễ hiểu...
“Ở đây muỗi nhiều lắm, chú ạ. Muỗi đốt bà, đốt mẹ còn chịu được chứ trẻ sơ sinh bị muỗi đốt thì thương cho chúng nó quá” - một cụ già quê ở huyện Kỳ Anh ra chăm sóc con, vừa đưa cái vợt bẫy muỗi nổ lách tách vừa “tố khổ” với tôi. Dạo qua các phòng, dường như cửa sổ phòng sản nào cũng đóng kín không phải vì sợ gió mà sợ uế khí. Phía ngoài khoa Sản đủ thứ rác rưởi từ tàn thuốc lá, túi nilông, vỏ trái cây, bao sữa đến cả bông băng vệ sinh cá nhân... ở trên đất, ẩn trong cỏ và nằm chềnh ềnh ngay trên nền ximăng.
Dưới chân tường, một số loại rác lưu cữu được “hấp sấy” bằng nước mưa cùng với bao nhiêu tạp chất khác tạo thành màu đen kỳ quái với mùi tanh lợm. Khi tôi bước chân tới gần cuối dãy chợt thấy một người phụ nữ đang mở cánh cửa nhà vệ sinh thì tiếng một người đàn ông từ phòng bên gọi giật giọng: “Nhờ chị đóng ngay cửa, không thì bọn tôi chết ngạt mất”. Tưởng là người đàn ông đó đùa, ai ngờ mình cũng là “nạn nhân” bị hớp sâu mùi hôi nồng nặc. Tôi bước lên tầng hai khoa Nhi, nạn ô nhiễm môi trường cũng không kém gì khoa Sản. Thật tội nghiệp cho hai cháu bé sinh đôi nhỏ xíu Võ Sĩ Cu và Võ Sĩ Tèo đang nằm điều trị viêm phổi cấp tại căn phòng vừa ngột ngạt, vừa hôi hám.
Chị Lê Thị Hoa - mẹ của hai đứa bé (quê xã Kỳ Trinh - Kỳ Anh) - cho biết: “Đây là chỗ được bệnh viện cho thuê theo dịch vụ tự nguyện, mỗi ngày gia đình bệnh nhân phải trả 70 ngàn đồng, nhưng đụng thứ gì cũng thiếu. Khổ nhất là chỗ tắm giặt và phơi phóng quần áo. Khoa không có phòng tắm riêng, ai muốn tắm cứ đóng cửa nhà vệ sinh tắm. Nhiều người thấy nước bẩn và nhà vệ sinh cũng bẩn nên phải mất thêm 10 ngàn đồng đi thuê tắm ở các dịch vụ tư ngoài cổng bệnh viện”.
Hôi tới mức tôi thấy cả y tá và bác sĩ khoa Nhi khi đi qua hành lang cũng rất vội vàng để tránh thứ “mùi đặc biệt” đang toả rộng. Khi tôi bước tới phòng khám bệnh viện, cửa phòng khám đóng kín. Chắc đúng lịch vào ngày chủ nhật nên vắng như chùa Bà Đanh. Khoảng chục người tới khám bệnh không thấy nhân viên họ lặng lẽ ra về. Thật không tin ở mắt mình nữa, một chiếc bơm kim tiêm còn dính máu nằm im như con rắn độc dưới chiếc bàn gỗ tại phòng khám bàn số 5. Hành lang phòng khám dường như lâu ngày không được một nhát chổi nên ngó vào chỗ nào cũng đặc sệt bụi. Phía cuối phòng khám nền gạch vỡ tung ra 6 viên gạch hoa lại tiếp tục xuất hiện bơm kim tiêm.
Một căn phòng bên góc đóng kín lổm ngổm hồ sơ, tài liệu, chuột được dịp gặm nhấm và nhện thoả sức giăng tơ. Khu nhà mới của bệnh nhân bề ngoài tường vôi bóng loáng, trang nhã tưởng đây là “chốn thiên đường” của người bệnh ở, ai ngờ “mầm bẩn” cũng đã bắt đầu xuất hiện. Không ít những bệnh nhân đang điều trị phàn nàn do thiếu nước nên nhà vệ sinh nào cũng sặc sụa mùi hôi.
Cực vì thiếu thuốc, lại bị họa cả lúc khám
Khi tôi tiếp tục đến thăm các bệnh nhân đang điều trị nội trú ở đây, thì hầu như bệnh nhân nào cũng kêu thiếu thuốc tiêm, thuốc uống. Thuốc bệnh viện “đại hạn” nghiêm trọng, nên bệnh nhân nào khám xong cần thuốc chữa trị cũng được bác sĩ nhiệt tình kê đơn và không quên căn dặn chịu khó ra các quầy đại lý dược dọc đường Hải Thượng Lãn Ông để mua thuốc về dùng đúng theo phác đồ điều trị. Khi đường dây làm ăn giữa nhân viên bán thuốc và bác sĩ “kê toa” càng hi hữu bao nhiêu thì bệnh nhân càng bị họ “chém đẹp” bấy nhiêu.
Rác chất đống không ai thèm dọn
Trong đau ốm suy sụp về sức khoẻ, dầu giá thuốc dâng lên chót vót họ cũng phải “ngậm bồ hòn làm ngọt”. Ai nghèo không đủ tiền mua cứ việc “hãy đợi đấy”, chờ thuốc của bệnh viện cấp. Nhưng chờ mãi không có rồi cũng phải ra viện mang theo căn bệnh âm ỉ trong người. Tôi vào phòng 307 khoa Ngoại, bác Trương Chân (62 tuổi, quê Cẩm Lộc, Cẩm Xuyên) không giấu được nỗi bức xúc nói: “Tui vào đây đã 5 ngày rồi mà thấy họ chỉ cấp cho tôi 6 viên thuốc tetracycline, nên bệnh tình chẳng thấy thuyên giảm.
Tui bị ngã khi leo lên thang sửa nhà dột nên bị bầm giập niệu đạo. Đợt trước ra đây mổ, họ cho ra viện rồi nhưng về đau vẫn hoàn đau. Cực chẳng đã tui là dân đi biển, năm nay xăng dầu đắt đành phải ở nhà nuôi lợn, làm vườn để kiếm tiền mua gạo. Tui được xóm xếp cho “hộ cận nghèo”, được làm thẻ bảo hiểm y tế, nhưng hôm đi nhận thẻ của bà con về ông xóm trưởng lại đánh rơi mất. Hoàn cảnh như tui hiện tại đi viện cứ phải liều đi vay tiền người khác rồi tính sau. Vô đây hai ngày đầu tui phải nằm co quắp ngoài hành lang vì khoa không đủ giường cho bệnh nhân. Vô đây cứ mỗi ngày mất 50 ngàn đồng tiền viện phí, tui đã nộp thêm 1 triệu đồng rồi, nhưng chẳng biết khi nào mình được chữa lành”.
Chuyện bác Nguyễn Văn Vinh (73 tuổi - xã Thạch Kênh - Thạch Hà tiết lộ còn buồn hơn: “11h30 ngày 31-7-2011, bác sĩ Lê Quang Hoà - một trong bác sĩ già “có kinh nghiệm” khám bệnh cho tôi bằng phương pháp nội soi. Không hiểu vì lý do gì khi dùng bơm hơi bụng tôi phình căng hơn trống làng. Mồ hôi tôi vã ra, đau quằn quại và tôi ngất xỉu. Cả phòng tá hoả đưa đi chụp phim mới thấy hậu quả cuộc nội soi đặc biệt bác sĩ Hoà đã làm thủng luôn cả đại tràng của tôi. May mà tôi được mổ kịp thời”.
Nơm nớp vì đạo chích
Cách đây không lâu, khi tới thăm anh Phố (quê ở Phù Việt) mổ ápxe gan tại khoa Ngoại, vợ chồng tôi vừa bước tới giường bệnh đã thấy chị Xanh (vợ anh) khóc mếu máo: “Chú và mự ơi, chị mất sạch tiền rồi. Mấy ngày vào viện đi lại liên tục để chờ mổ nên chị thức trắng, đêm qua anh Phố vừa mổ xong, chị thấy phần nào đỡ lo và chợp mắt một chút, ai ngờ cái ví đựng tiền đã cất cẩn thận dưới gối bọn trộm vẫn bới được, thế là 5 triệu đồng đi tong. Bọn trộm chỉ lấy tiền thôi chứ giấy tờ chúng vứt ở ngoài hành lang, người khác nhặt được đưa lại cho chị. May mà giấy đăng ký xe máy và chứng minh thư chưa mất”.
Chuyện chị Xanh mất tiền kể ra cho bà con ở quê nghe ai cũng thấy lạ, nhưng đối với Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh lại “cũ hơn trái đất” bởi nạn trộm cắp tiền và hành lý bệnh nhân ở khu điều trị này đã diễn ra từ lâu. Không chỉ bệnh nhân, chúng còn cạy tung cửa khoá của bệnh viện để chôm luôn cả giàn vi tính xịn. Trước đây, bệnh viện có một cánh cổng lại có tổ bảo vệ cơ quan gác khá nghiêm, nên bọn đạo chích vào ra còn dè dặt. Bây giờ cải tạo lại, hàng rào xé tung ra xây thêm cổng mới hoành tráng hơn, tạo thêm “môi trường thông thoáng” cho đạo chích hoạt động.
Những đạo chích này hầu hết là các con nghiện nên cả bác sĩ, y tá nhiều khi thấy từng tốp đứng lồ lộ ngoài hành lang vẫn nhắm mắt làm ngơ vì sợ bọn chúng trả thù. Cứ nửa đêm về sáng khi mọi người đang yên giấc ngủ ngon, bọn này bắt đầu xuất hiện. Từng tốp đi trinh sát các buồng bệnh, nhất là buồng có người nhà đang túc trực bệnh nhân vừa mổ xong. Buồng nào không đóng cửa hoặc đóng không chốt khoá cẩn thận, bọn chúng vào lấy tiền, điện thoại di động, đường sữa...
Năm ngoái, một gã nghiện ma tuý đóng vai “bác sĩ” đến thăm và khám sức khoẻ cho bệnh nhân. “Bác sĩ” này thường khám vào lúc nửa đêm và chỗ nào có “bác sĩ” quan tâm là ở đó xảy ra chuyện không hay. Sau 3 ngày theo dõi, lực lượng công an đã tóm gọn được “bác sĩ” rởm, đó là con nghiện Nguyễn Thanh Tùng (25 tuổi, trú thị trấn Phố Châu, Hương Sơn, Hà Tĩnh). Sau vụ việc này, các con nghiện tạm ngừng hoạt động được vài tuần lễ, sau đó lại “ngựa quen đường cũ”...
Có lẽ những sự việc tôi nêu ra đây dường như đã quá cũ đối với người trong cuộc, “biết rồi... khổ lắm... nói mãi”. Chính vì vậy, Bệnh viện Đa khoa Hà Tĩnh cần có một cuộc cách mạng lớn trong việc điều hành mới hy vọng bệnh viện xanh - sạch - đẹp, mới hy vọng là nơi chăm sóc sức khoẻ tốt cho nhân dân Hà Tĩnh.
 

Tận Trong Hư Vô

El Cant del Barça
#2
Thuốc bệnh viện “đại hạn” nghiêm trọng, nên bệnh nhân nào khám xong cần thuốc chữa trị cũng được bác sĩ nhiệt tình kê đơn và không quên căn dặn chịu khó ra các quầy đại lý dược dọc đường Hải Thượng Lãn Ông để mua thuốc về dùng đúng theo phác đồ điều trị. Khi đường dây làm ăn giữa nhân viên bán thuốc và bác sĩ “kê toa” càng hi hữu bao nhiêu thì bệnh nhân càng bị họ “chém đẹp” bấy nhiêu.



Làm nghề nào " ăn " nghề nấy !
 
#3
Hôm nọ vào thấy cũng bình thường mà.
Rác thì nhắm bãi rác mà chụp, nhà thì chọn nơi cũ nhít để chụp, răng không chụp mấy cấy nhà mới xây đó i. Chắc thằng nhà báo bị chặt chém gì đây nên mới viết rứa. Có viết thì cụng viết cho sát tí đi
 

Sơn_cx

“You’ll Never Walk Alone”
#4
nói chung hà tịnh còn nhiều cái để nói...........
 

TrườngĐậu

♥♥╙Đậu Trường╙♥♥
#5
Chuyện ni là chuyện thường thấy mà............quan tâm làm j`:JFBQ00208070428A:
 

meokute

Hien meo!
#6
Thật tồi tệ...BV HT còn nhiều cái phải lên án nữa kìa
hiazza......nản i đc!
 
#7
ôi chị mình tính về quê sinh.... bệnh viện CX không thể vào rồi, BH Hà tịnh ri thì mần răng ? hực hực
 
#8
Đâu phải riêng ở HT mới thế đâu, ngay ở cả những bv trung ương tại HN cũng không khá hơn bao nhiêu. Đi chăm người nhà, ai không khỏe thì rất dễ ốm vì mùi thuốc, mùi javen, mùi rác....ở bệnh viện. Chỉ tội nghiệp người dân còn nghèo, không có nhiều tiền để có nhiều lựa chọn. Nhưng ở các bv tư nhân thì người ta lại thấy một khung cảnh khác hoàn toàn.
Còn nghèo là còn khổ!!! Cố gắng làm giàu mới mong thoát cảnh này.
 
#9
các đồng chí cự hỏi lão Cường là biết :D
Bựa đi thăm lạo mà nghe lạo kể cũng mường tượng ra đc rồi
ôi HT :(
 

Huyền Thương

<br><font color=green><B><center><marquee directio
#10
Bệnh viện mô mà nỏ rứa, khoa cấp cứu, khoa chấn thương, khoa sản, bẩn là điều đương nhiên, bệnh nhân đông, nhân viên thì thiếu dọn có kịp mô nhủ, dọn đàng ni thì nhớp đàng tê :(. Với lại một số người nhà bệnh nhân cụng thiếu ý thức về việc bảo vệ môi trường tê, cứ bạ mô quăng đó không bẩn mới lại. Như bệnh viện nơi mềnh làm việc, ai đến tham quan cụng khen là sạch sẽ kể cả khoa sản, chơ mà mùi thuốc với hóa chất tẩy rửa cụng khó chịu đến muốn ói rùi nói chi là một bệnh viện lớn như bệnh viện đa khoa tỉnh.
 

WANTED

Đức Sư Phụ :))
#11
Nếu các bạn nhà không có điều kiện và nhà bạn ko quen biết rộng... nếu có chuyện cần phải vô Bệnh Viện Hà Tịnh=> trước tiên bạn sẽ... vô đó rồi biết :-" :-j
 

Tận Trong Hư Vô

El Cant del Barça
#12
Ôi zào, người ta học 7 năm mới được cái bằng ( và thậm chí phải học hơn mới có bằng chuyên khoa ) thì người ta phải đòi hỏi quyền lợi hơn người học 4,5 năm là có bằng ĐH chớ. Điểm đầu vào cào, học lâu ( mất gần hết tuổi thanh niên ) thì lúc ra trường người ta cũng phải nghĩ cách " bù đắp " chớ, hớ hớ :yociexp21:
 

mixu_ie^u

CỐ LÊN NÀO MIXU
#13
Mình cũng bức xúc chuyện này, hôm mình bị tai nạn xe Phú Quý, được chuyển vào điều trị tại bệnh bệnh đa khoa tỉnh. Lần chụp X-Quang đầu tiên, mình ở bàn chân nhưng bsi chỉ chụp cổ chân, sau đó kết luận:bong gân, không sao cả, 2 ngày sau mình đau quá, nhờ chụp lại thì có kết luận:gãy 3 xương bàn chân và 1 xương lệch, nhưng lại không được bó bột luôn mà được hẹn sáng ngày mai bó. Sáng hôm sau mẹ mình gặp bsi xin bó cho mình thì bsi kêu quá nhiều bệnh nhận nên chuyện bó bột để sau. Cực chẳng đã bạn mình đành gọi cho phó GĐ bệnh viện, sau đó 5p mình được chuyển đi bó bột, và điều đáng ngạc nhiên là phòng bó bột chả có bệnh nhân mà có đên 4 bsi đang đứng buôn chuyện. Chân mình lệch 1 xương nhưng nắn 2 lần không được và nhận được kết luận:không sao đâu, lệch 1 tý sau này chỉ bị lồi lên thôi chứ không ảnh hưởng!!!
 
#14
Theo báo tuổi trẻ:"....Trước đó chiều 22-7, chúng tôi lên một xe du lịch từ Quảng Bình đi Hà Tĩnh. Đến km528 quốc lộ 1A, thị trấn Cẩm Xuyên (Hà Tĩnh), xe chúng tôi bị tổ xử lý vi phạm tốc độ chặn lại. Trung úy Nguyễn Văn Nam thông báo lỗi quá tốc độ 56/50. Một người tên Tiến nói: “Tôi lập biên bản giữ giấy tờ ông nhé”.

Tài xế xin giải quyết nhanh. Ông Tiến ra giá “300”. Tài xế xin bớt, ông Tiến “thôi, hai trăm”. Tài xế móc bóp lấy 200.000 đồng đưa cho ông Tiến. Tiếp đó chiều 31-7, cũng tại địa điểm này, viên đại úy CSGT không đeo bảng tên chặn một xe tải vượt sai quy định. Tài xế nói không để ý biển báo. CSGT ra giá: “Làm 300. Lỗi này đúng ra phạt từ 600-800 cơ”. Tài xế năn nỉ cho làm 200, CSGT chiếu cố “làm nhanh rồi đi”.
Vậy là CSGT ở cẩm xuyên mình củng đâu thua...?
 

Người Hà Tĩnh
Staff member
#15
Trộm cắp thôi rồi luôn.
Mình ở trong mấy ngày ni, toàn nghiện đi trong viện, gặp gì trộm nấy.
Thậm chí còn cướp trắng trợn luôn.
Mình để máy đầu giường, ngủ trưa, chưa đc 30p đã mất.
Sáng hôm sau bắt đc mà cũng k làm chi đc hắn. Mà mình ở chỗ sáng, hấn ở chỗ tối, mình còn ở đó thì còn thiệt.
 

Alone™

<b><font color = "red"><marquee direction=right>Số
#16
ghê gớm rứa à =)) mình ngủ mấy đêm mà nghe mùi ko chịu đc =))
Nhưng mà có bọn thực tập xinh hì hôi hồi =))
 

Người Hà Tĩnh
Staff member
#17
Chết oan vì bác sỹ bỏ trực.

Theo người nhà nạn nhân, khoảng 16h20 ngày 28-8, chị Nguyễn Thị Thúy (SN1982) và mẹ chồng đưa chồng là anh Nguyễn Công Thành (SN 1979), trú tại xóm 5 xã Thạch Bàn, huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh đến phòng khám Đa khoa Thạch Khê (thuộc bệnh viện đa khoa Thạch Hà) để cấp cứu trong tình trạng nguy kịch, khó thở.

Tại phòng khám Đa khoa Thạch Khê, anh Thành mỗi lúc một nguy kịch và khó thở hơn, bệnh nhân và gia đình chờ mãi nhưng không hề thấy y, bác sỹ nào trực trong thời gian đó.

Trong buổi chiều định mệnh ấy, tại phòng khám này không riêng gì chồng chị Thủy mà có cả mấy bệnh nhân khác đến đây cấp cứu. Có 2 bệnh nhân ngồi ở cầu thang, một phụ nữ sắp sinh đang lên cơn đau, nhưng bác sỹ không thấy đâu.

Bệnh viện không có người trực, chồng thì càng lúc càng khó thở hơn nên gia đình đành nhờ taxi chở lên bệnh viện đa Khoa Thạch Hà để cấp cứu. Đi được nửa đường đến cầu Thạch Đồng (thuộc địa phận TP. Hà Tĩnh) thì anh Thành qua đời.

Mẹ nạn nhân năm nay 73 tuổi buồn rầu: “Giá hôm ấy bác sỹ không bỏ trực thì con tôi chưa chết đâu, có bác sỹ thì có thể cứu vãn được…”

Chị Thủy - vợ nạn nhân thì ngậm ngùi: “Nếu hôm ấy có người trực ở phòng khám đa khoa thì anh chưa thể chết vì lúc vào phòng khám anh còn nói được. Chồng tôi bị bệnh lâu năm thì đã đành, nhưng những người bị bệnh đột ngột trong ngày mà chờ được bác sỹ trực thì còn nhiều nhiều trường hợp phải chết oan".

Chị Thủy còn cho biết thêm: Sau khi anh Thành mất và có báo đến làm việc thì thấy một người đàn ông xưng là phụ trách phòng khám Thạch Khê có đến thắp hương và hỏi gia đình đã viết đơn kiện đâu chưa? Chị trả lời không làm đơn và ông ta ra về mà không có một lời nào nữa.

Gia đình anh Nguyễn Công Thành nay chỉ còn mẹ góa con côi. Con trai anh - cháu Nguyễn Công Quốc năm nay 10 tuổi bị bại não nằm một chỗ rất thương tâm. Cả nhà chỉ trông chờ vào chị Thủy.



Mẹ già và đứa cháu nhỏ bị bại não - con anh Thành​

Trách nhiệm của bệnh viện ở đâu?


Sau 2 lần đăng ký làm việc với cán bộ quản lý bệnh viện bị hủy bỏ, sáng ngày 5-9, chúng tôi mới tiếp xúc được với ông Hoàng Thanh Lực – GĐ bệnh viện đa khoa huyện Thạch Hà để xác minh sự việc đau lòng trên.

Tại buổi làm việc này, ông Lực, khẳng định chắc chắn: Phòng khám Thạch Khê là chi nhánh của Bệnh viện Đa khoa huyện Thạch Hà. Phòng khám được phân công 1 bác sỹ, 1 điều dưỡng và các cán bộ, nhân viên y tế khác, đồng thời được kiểm tra giám sát chặt chẽ, nhân viên túc trực 24/24h và luôn tuân thủ quy tắc làm việc, ít xảy ra sai sót. “Tôi sẽ kiểm tra và xem xét lại, nếu thực sự có trường hợp nhân viên bỏ trực ngày 28-8, sẽ xử lý theo đúng quy định” – ông Lực cho biết.

Trước đó, vào chiều ngày 29-8, một ngày ngay sau khi xảy ra sự việc đau lòng, tiếp nhận và thẩm định thông tin qua người nhà của nạn nhân, chúng tôi đã liên lạc trực tiếp với ông Lực, thông báo toàn bộ nội dung của sự việc này, đồng thời đề nghị ông Lực nhanh chóng rà soát kiểm tra và sớm có câu trả lời xác đáng. Trong cuộc điện thoại, ông Lực hứa chắc chắn: “Tôi sẽ kiểm tra xem xét trả lời sau”.

Một tuần trôi qua, chúng tôi đến làm việc thì câu trả lời của ông lại hết sức bất ngờ: “Sự việc này tôi có nghe đâu đó và mong các nhà báo phối hợp giúp đỡ, hẹn buổi làm việc sáng hôm sau”.

Và cho đến sáng ngày 5-9, danh sách y, bác sỹ trực tại phòng khám Thạch Khê ngày 28-8 ông vẫn chưa nắm rõ, nói gì đến việc xử lý sai phạm.
 

Phòng Chat Hà Tĩnh

Đang ở trên non
#18
Nói chung mấy thằng học tại chức với...trường y vớ va vớ vẩn về HT thì chỉ có hại dân chứ chả làm được chi cho đời mô
 
#19
Bác sĩ đa khoa ha tĩnh đều bất tài cả, có ai giỏi giang chi đâu, ở BV đó chứa chấp những kẻ bất tài, không biết bao giờ mới có nổi một bác sĩ giỏi ở đó nhỉ, lúc nào có bác sí giỏi thì mình mới dám đến BV khám, còn không thì đành mất tiền đi HN khám chữa bệnh thôi..buồn thật
 
#20
Bình tĩnh ...

Căng thẳng làm chi?
Nóng giận được gì?

Làm được gì thì làm đi ;))

Nhẫn --> Phúc, Lộc, Thọ, An, Khang, Ninh :D