• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

lẩn thẩn

#1
cứ để đấy

Cứ để đấy


Em về đi giữa hoàng hôn nắng đổ
Ta hoang mang khúc nhạc dạo bến chiều
cứ để đấy thời gian nhiều loang lổ
Sẽ có ngày lấp cạn mốc đau-yêu

Em về đi chẳng còn lời mật ngọt
Thú yêu thương đã đổ xuống chân đồi
Cứ để đấy ta chăm mình giũa gọt
Cũng có ngày hạnh phúc lại lên ngôi

Em về đi ta trắng tay tay trắng
Những hoang mang chẳng đủ để sang giàu
Cứ để đấy cho ta quen vị đắng
Đêm độc hành - chân sẽ bước thêm mau


Em về đi chớ ngại chi ta giận
Khi mong manh cố níu cũng đứt lìa
Cứ để đấy nếu ta tròn điểm nhấn
Bước vọt dài cho những phép nhân -chia


Em về đi tan truờng ngày xưa cũ
Viên phấn màu đã nát nhủ bảng đen
cứ để đấy giọt mực nằm ủ rủ
Giấy bùng lên khi thơ đã sáng đèn

Em về đi
Cứ để lại những kỉ niệm trong ta
 
#2
Tàn thu

Kìa em
Thu đã úa tàn
Lá rơi ngõ vắng
Em hoang mang gì
Chút mơ thoáng nhẹ
Phai đi
Tay cầm tay níu
Đợi khi nao về ?
Kìa em
Đông tỉnh cơn mê
Bụi hồng phai dấu
Lời thề cỏ gai
Huơng xưa
Toả nhịp trang đài
Tình ru gãy vụn
Mệt nhoài
Tình ru
 

McSECURITY

Active Member
#3
cứ để đấy

Cứ để đấy


Em về đi giữa hoàng hôn nắng đổ
Ta hoang mang khúc nhạc dạo bến chiều
cứ để đấy thời gian nhiều loang lổ
Sẽ có ngày lấp cạn mốc đau-yêu

Em về đi chẳng còn lời mật ngọt
Thú yêu thương đã đổ xuống chân đồi
Cứ để đấy ta chăm mình giũa gọt
Cũng có ngày hạnh phúc lại lên ngôi

Em về đi ta trắng tay tay trắng
Những hoang mang chẳng đủ để sang giàu
Cứ để đấy cho ta quen vị đắng
Đêm độc hành - chân sẽ bước thêm mau


Em về đi chớ ngại chi ta giận
Khi mong manh cố níu cũng đứt lìa
Cứ để đấy nếu ta tròn điểm nhấn
Bước vọt dài cho những phép nhân -chia


Em về đi tan truờng ngày xưa cũ
Viên phấn màu đã nát nhủ bảng đen
cứ để đấy giọt mực nằm ủ rủ
Giấy bùng lên khi thơ đã sáng đèn

Em về đi
Cứ để lại những kỉ niệm trong ta

Nếu để đấy
Làm sao em về được
Khi yêu thương níu kéo khuất sau đồi
Bóng hoàng hôn ly biệt cháy lên môi
Ai nỡ để chập choạng vùi đêm tối.

Nếu em về...
Con tim em hối lỗi
Sao bỏ quên trời nhớ ở sau lưng
Anh đuổi xua, hay anh cố kiếm tìm
Phút yêu thương trong đớn đau ly biệt.

Khung bảng đen chờ phấn kia rên xiết
Trang giấy trắng cũng nhuốm vẻ tang thương
Em về ư...
Nếu lỡ cách đôi đường
Phép nhân - chia bao giờ ra kết quả.

Lời nói anh liệu có gì dối trá
Ẩn đằng sau im lìm...
Có bão giông..?
Em về ư...?
Như vậy..
Phải em không...
Lời trên môi...
Anh vừa thảng thốt...!
 
#4
có em à


Có em à tuổi hồn ta trống vắng

Tay mi ngoan đâu níu nổi mặt người

Mắt môi thầm hay của tuổi đôi mươi

Lằng lặng thế nụ cười em chẳng thế



Có em à của cái nhìn mặc kệ

Điệu buồn tênh hay câu chữ hớ hênh

Nếu nhanh nữa mưa bào mòn sỏi đá

Phất yên cuơng với những thứ tung hoành



Có em à ngoài kia trời lành lạnh

Ta chẻ khô đốt củi sưởi tóc người

Khi vô hồn mồ hôi rơi đặc sánh

Đừng vịn vào nhan sắc chẳng còn tươi



Có em à ta vẫn còn nhỏ bé

Ước mơ xưa chưa đổ ước mơ nay

Ngày nóng chảy thân thể còn chưa gãy

Vẫn cái hàm hồ chứa đựng lắm điều cay



Có em à ta giận mình vỡ lẽ

Lời nói suông chẳng ích, nợ nhanh nhàu

Khi trắng tay với cái hờn lí lẽ

Cái ngậm ngùi mới biết gọt niềm đau



Có em à những thứ vừa chớp nhoáng

Xóa đôi tai bằng lả lướt kiêu kì

Khi cái tôi bước đi trong chập choạng

Một cái gầm trả nợ cái khinh khi



Có em à ta vẫn còn tất cả

Những cái nhói tim những thứ xoáy đều

Với những thứ vụn nhặt trong hối hả

Ghép khuôn hình cho lũ sói vờn bêu



Có em ạ ta quay đời rất thật

Hỡi chim muông ta muốn thở thật đều

Hỡi ong bướm hãy cùng ta cạn mật

Ta xanh màu cho lá phủ rong rêu
 
#5
BÀI HỌA " MẮT ÁO ĐỜI "


Anh níu kéo ngày trong vô hạn
Sợi trinh nguyên đổ cả ái tình
Em mắt biếc hạt mơ giăng kín
Mưa qua đời xé toạc tuổi xinh


Tay ngoan kia níu chiều nắng đổ
Cõi bi hoan cổ hận lên trời
mây ngàn bay cuốn nhau lạc lối
Nghe mùa về bước nhịp chơi vơi


Thu gieo mình vàng xưa phố cũ
Em theo thu rót mật mĩ miều
Gió qua lá ấp vào lòng ngủ
Mua mảnh đời qua đoạn phì nhiêu


Ôi gai góc trái tim oằn cuộn
Khuất cõi riêng dư vị ngọt ngào
Em bỏ lại tháng ngày phong kín
Anh mưu ma vào tận chiêm bao

Ngày mở mắt thấy tình nhỏ máu
Bài thơ xưa rêu phủ áo đời


mượn ý thơ của LÊ MIÊN CA
 
#6
khách

ta vẽ lại tháng năm dài huyễn hoặc
thứ chim muôn hổ báo đã xa bầy
ta nặng gánh vác lên mình thân " giặc"
khách bộ hành ngạo nghễ bước trên mây

ôi gai góc đã thêm nhiều cánh mỏng
thân phù du tiều tụy chốn vô thường
người ta cầm trên thói đời máu nóng
ngã vật mình lê lết những tai uơng

ta vẽ lại nhiều mơ hồ mộng ảo
của cao siêu kẻ sĩ đã lấp đầy
ta lặng thầm dẫm lên bùn nhẹt nhão
phết lên mùa hào nhoáng đã đắp xây

ta còm cõi bên tiếng cười vô nghĩa
ban tri ân cho phước của thiên tài
lượt đi về dựa lưng trần ngắm nghía
chén phiêu bồng gặm nhấm chút lai rai

ta cô lập giữa một. rừng thi vị
lũ lêu la kháng thuốc chẳng tật nguyền
loài cộng sinh tụng xưng nhau hoan hỉ
tắt duyên



ta vẽ lại cho ta cho bằng hữu
chút nghêu ngao dính bụi giữa trần đời
cho những chuyến dọc ngang khêu cán bút
cho những lần rong chơi
 
#7
Nếu để đấy
Làm sao em về được
Khi yêu thương níu kéo khuất sau đồi
Bóng hoàng hôn ly biệt cháy lên môi
Ai nỡ để chập choạng vùi đêm tối.

Nếu em về...
Con tim em hối lỗi
Sao bỏ quên trời nhớ ở sau lưng
Anh đuổi xua, hay anh cố kiếm tìm
Phút yêu thương trong đớn đau ly biệt.

Khung bảng đen chờ phấn kia rên xiết
Trang giấy trắng cũng nhuốm vẻ tang thương
Em về ư...
Nếu lỡ cách đôi đường
Phép nhân - chia bao giờ ra kết quả.

Lời nói anh liệu có gì dối trá
Ẩn đằng sau im lìm...
Có bão giông..?
Em về ư...?
Như vậy..
Phải em không...
Lời trên môi...
Anh vừa thảng thốt...!
cứ đi mặc những ân tình
để anh gánh cả một mình vậy thôi
ngày xưa mưa phủ mây trôi
một thời cũng đã xa xôi chuyện đời

tim anh về chuyến xa khơi
tim em trên những buông lơi tâm hồn
cứ đi mặc những môi hôn
mình anh giữ để vùi chôn u sầu

thì thôi cạn mối tình đầu
niềm tin đã nhuốm những màu thuơng đau
để em đến với tình sau
gặp nhau chẳng bối rối nhau cũng đành

chào em nhé những ngày xanh
tay anh lạnh bởi dỗ dành thu phong
 
#8
MẮT BUỒN

mắt buồn
em cứ buồn đi
trời cho em thế
có gì đắn đo

mắt buồn
đôi mắt tròn vo
trời cho em thế
đắn đo làm gì

chỉ là ...
cũng chỉ đôi khi ...
mắt em lấy cả
những gì anh mơ

chỉ là ...
cũng chỉ là thơ
mắt em chứa cả
những ngơ ngẩn nào

mắt buồn
buồn có là bao ?
ta đem rải hết
những lao xao lòng

mắt em là môt dòng sông *
để ta đi lạc những dòng tuơng tư
 
#9
bế tắc

ta là chú ngựa hoang
vẫy vùng trên thảo nguyên đầy cỏ
ta là chú chim nhỏ
vuơn cánh giữa bầu trời bao la
ta là con sóc già
trốn chân vào góc cây cổ thụ
...
ngoài kia bao kẻ đang vờ ngái ngủ
để lộ bộ mặt hiền lành và tâm chất của sói hoang
run rẩy sợ ánh bình minh từ phía địa đàng
làm thoái vị sự ngây thơ trong trắng
bệnh tật vào thì miệng nào chả đắng
cũng tầm thường như nắng lại về mưa
cái lắt léo cho cặp mặt đong đưa
dư xỉ diện cho cái vừa lả lướt
cánh chim hoang bị mũi tên bắn trượt
đủ rùng mình cho những chuyến bay sau
những tán cây theo cội cũng nhạt màu
con sóc nhỏ phải tìm nơi ở mới
chú ngựa hoang tiếp tục bước đi hay đứng đợi
khi cỏ cháy khô và hoang mạc đang về

người nhìn ta với cạp mắt ngô nghê
hay nói rõ hơn là quá ư khờ khạo
ta bước dài kiêu ngạo
chẳng thấy những tính toan của dáng điệu hiền từ
hình như và hình như
có quá nhiều thứ để hình như
có quá nhiều thứ để mường tượng
có quá nhiều thứ để thả trôi
hình như và hình như
bế tắc
 
#10
rồi sẽ có một ngày

và sẽ có một ngày em sẽ yêu tôi
không phải của ngày hôm nay mà ngày sau ngày sau nữa
em sẽ biết buồn khi nhìn bên song cửa
đợi mưa
và một ngày em sẽ tự hỏi tôi biết nhớ chưa
đang nhớ em hay là về người con gái khác
em bối rối phải chăng trái tim này đi lạc
vu vơ
và một ngày em sẽ biết làm ngơ
khi thấy tôi với cái liếc mắt chẳng khiến ai để ý
sẽ có những dấu hỏi thật dài trong những dòng suy nghĩ
phải chăng tôi đang nhìn em ?
và một ngày giữa cuộc trò chuyện giữa tôi và em
em chợt biết giận và rồi biết khyoc1
em sẽ tự nhận mình là cô bé ngốc
em sẽ mong lời nói của tôi hơn bất cứ một món quà nào
rồi một ngày em sẽ biết làm cao
cũng giống như là ngơ nhưng lại ở một giai đoạn khác

đôi mắt em bằng bạc
tráng guơng cả tâm hồn

rồi một ngày em sẽ chờ đợi một môi hôn
hay một cái nắm tay nếu em ngượng ngùng hơn thế
em sợ tôi đến trễ
trong những cuộc hẹn hò
để em biết âu lo
để em còn hờn giận
để cái nhìn bất cẩn
chẳng dính về phía tôi
để đôi mắt bồi hồi
chặn đi vài giọt lệ
để biết nhiều hơn thế
khi tôi nhìn về em

và nếu có một ngày em sẽ yêu tôi
sao không yêu ngay bây giờ đi nhỉ
để bớt đi những điều anh vừa suy nghĩ
phá cách của tình yêu
 

Lóc bóc

Bôốc nhút
#11
vác tông phệt chết con gà
mân mê điếu thuốc hít hà phàm phu
Lâu rồi vác điếu chạy mô
Làng quên xóm nhớ ô hô gọi Phàm