• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Hạnh phúc giản đơn...

#1
Hạnh phúc ư?...Chợt một ngày nó nhận ra nó đã và đang hạnh phúc mà bấy lâu nó ko biết! Hạnh phúc là khi gọi đt về nhà, đầu dây bên kia con nghe giọng cha: " ăn chưa con? đi làm về ko?", nó biết rằng ở nơi quê xa ấy, cha mẹ vẫn khỏe, vẫn bình yên...Hạnh phúc là khi nghe đứa em gọi ĐT khoe: " em vừa có học bổng nhé!", nó hiểu chị em nó đã ko phụ lòng cha mẹ...Hạnh phúc là khi nó nghe bà nội mắng yêu: "Lớn rồi đó chị cả, lấy chồng đi cho bà nhờ", nó biết bên nó luôn có gia đình và những người nó thương yêu...Hạnh phúc là khi đứa bạn gục đầu lên vai ta khóc và chia sẻ bao muộn phiền, ta hiểu ta ko chỉ là cây tầm gửi, mà có lúc ta có thể trở thành chỗ dựa cho một ai đó...Có lẽ đó chỉ là những điều nhỏ nhặt, bình thường nếu như ko có một ngày nó mất đi tất cả những điều...giản đơn đó...và nó chợt nhận ra hạnh phúc vừa đi bên nó mà nó ko hề hay...Có lẽ khi ta mất đi một điều gì đó, ta mới hiểu, mới biết quý trọng! :-s:-s
Ta chỉ muốn nói với bạn của ta rằng đừng muộn phiền nữa bạn nhé. có thể giờ bạn chưa có gì trong tay, có thể bạn đang rất buồn và bạn tuyệt vọng...bạn nghĩ chẳng có may mắn, hạnh phúc nào dành cho bạn...Bạn thử dừng lại một phút và nhớ lại xem...Có phải mỗi ngày, cha mẹ bạn vẫn ăn cơm cùng bạn? Đó có thể là điều bình thường với bạn, nhưng với ta_ đứa con xa nhà hàng nghìn cây số thì đó là niềm hạnh phúc! Có phải hàng ngày trong máy bạn luôn có hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dù đã gần một tháng nay bạn ko nghe máy?...Vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến bạn...Đó chính là HẠNH PHÚC đó bạn ạ. Ta chỉ mong bạn nhận ra, và đừng để phải tiếc nuối...
 

futureprecedor

Đánh thức nhân tài Việt
#3
Mình post thêm câu chuyện này chia sẻ với cả nhà, hoi dài chút đó

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: “Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?”

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: “Thế gian cái gì quý giá nhất?”

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: “Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!”. Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: “Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?”

Nhện nói: “Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là “không có được” và “đã mất đi” ạ!”

Phật bảo: “Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi.”

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: “Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?”

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: “Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi.”

Phật nói: “Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!”

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: “Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?”

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: “Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?”. Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: “Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi.” Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: “Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?”

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: “Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

Câu chuyện đến đây là hết, bạn có hiểu câu cuối cùng mà nàng Châu Nhi nói không?

“Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!”

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có “duyên” là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Tình yêu như sợi dây, hai người cùng kéo hai đầu, chỉ cần một người kéo căng hoặc bỏ lơi, tình yêu ấy sẽ căng thẳng hoặc chùng xuống.

Vậy khi bạn đi kiếm người ở đầu kia dây, hãy cân nhắc. Hoặc bạn có quá nhiều sợi dây tình cảm, hoặc bạn cứ liên tục tìm cái mới, hoặc khi dây đã đứt, bạn không còn can đảm hay lòng tin, tình yêu để đi tìm một tình yêu mới nữa.

Bất kể thế nào, khi sợi dây đó đứt, bạn chỉ mất đi một người không yêu bạn, nhưng người đó đã mất đi một người yêu họ.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

Có muốn nghe tôi kể câu chuyện ấy lần nữa không, ngày xưa, trước miếu Quan Âm…

Sưu tầm
 
#4
hạnh phúc thật giản dị... nó là khi ta trở về yêu thương nơi ta và sống trọn vẹn cho hiện tại...
 

Hoa Trong Bão

Người Buôn Chữ
#5
Hạnh phúc ư?...
Ta chỉ muốn nói với bạn của ta rằng đừng muộn phiền nữa bạn nhé. có thể giờ bạn chưa có gì trong tay, có thể bạn đang rất buồn và bạn tuyệt vọng...bạn nghĩ chẳng có may mắn, hạnh phúc nào dành cho bạn...Bạn thử dừng lại một phút và nhớ lại xem...Có phải mỗi ngày, cha mẹ bạn vẫn ăn cơm cùng bạn? Đó có thể là điều bình thường với bạn, nhưng với ta_ đứa con xa nhà hàng nghìn cây số thì đó là niềm hạnh phúc! Có phải hàng ngày trong máy bạn luôn có hàng chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn dù đã gần một tháng nay bạn ko nghe máy?...Vẫn còn rất nhiều người quan tâm đến bạn...Đó chính là HẠNH PHÚC đó bạn ạ. Ta chỉ mong bạn nhận ra, và đừng để phải tiếc nuối...

hạnh phúc thật là giản đơn,
 
#6
Cả một ngày bận rộn...9h sáng lồm cồm bò dậy...ăn sáng xong ngồi vào bàn thi hành nhiệm vụ đc một hồi, chuông đt reo...
- A lô? chi rứa mi?
- Hỏi cấy nì?
- Chi rứa?
- Mà tau hỏi mi đừng chửi nhá?
- Thì nói đi!
-...Ừm...u...khăn ko?
%-(%-(
Tức xì khói mà chỉ biết...cười vì đứa bạn quỷ quái!:D:D.
11h đi nấu và ăn trưa, lại ngủ...chiều dậy lại ăn...lại ngủ...Lịch của mình kín từ đầu đến đuôi...:-j:-j:)):)), rứa là hết 1 ngày mệt mỏi...:D
 
#7
Chỉ còn ngày mai nựa là ta sẽ thực hiện kế hoạch đó...Giây phút hồi hộp, mong chờ bấy lâu của ta sắp đến...có lẽ đêm nay, đêm mai ta sẽ mất ngủ...Nhưng có lẽ ta đang hạnh phúc! Ừ...hình như là vậy...Ta hạnh phúc khi có Người ở bên, ta cám ơn bố mẹ, cám ơn đời và cám ơn Người...
 
#8
chúc chị hạnh phúc và thật tươi trong những tấm hình
 
#9
Ta tức mi mà ta chẳng biết làm gì...Mi làm ta đau, làm ta bực, làm ta mệt mỏi...Mi có hiểu ko mi? Ta ước ta có thể gạt phăng mi ra khỏi cuộc sống của ta mà ko cần do dự...Ta ước chi ta đừng có mi bên đời...Tại sao mi ko chịu hiểu cho ta chứ? Ta mất ăn mất ngủ, ta khóc vì mi, còn mi thì sao? Nếu đã muốn ở bên ta thì hãy dứt khoát, sao cứ lấp ló mãi ở đó để ta phải chịu đau? chịu buồn bực?...hỡi cái răng khun quái quỷ???:JFBQ00186070405A:
 

changmi

New Member
#10
Với em hạnh phúc là khi thấy nụ cười trên gương mặt mẹ, là khi mỗi người thân xug quanh em luôn cảm thấy là họ hạnh phúc thật sự.......!!!1
 
#11
Sáng đi làm về, lại đau. Mua gói cháo về pha ăn...cầm hơi mà lại thèm cơm! Đau mà chẳng biết làm sao, lại sợ đi khám, sợ ko khí của bệnh viện, sợ mùi cồn sát trùng nên cứ nằm lỳ ở nhà. Đến chiều đau quá, thôi thì trời ko chịu đất thì đất phải chịu trời, lủi thủi một mình vào bệnh viện đi khám. Từ lúc ra trường, xa nhà đi làm, bịch thc luôn là vật bất ly thân bên mình, đau ốm triền miên...nhất là lại xa nhà, cảnh phòng trọ lại làm một người hay tủi thân như nó lại sướt mướt...Lại uống thuốc, đã uống thc rồi còn phải mổ nữa! Nghe mà nản. Ngán ngẩm nhất là đến bữa ăn, mấy đứa em xì xào ăn uống, mình lại một mình một góc với tô cháo gói ko hơn ko kém. Một người hay ăn hay uống như mình mà cụng có lúc chán ăn, đến bữa ăn lại sợ nổi da gà...
Hôm nay là ngày của mẹ...Những năm còn đi học, năm nào mình cụng mua quà cho mẹ, dù là món quà nhỏ đc mua bằng tiền để dành...Vậy mà cụng nhanh thật đó, đi làm đc 2 năm, năm nay mình lại ko có quà cho mẹ...mẹ lại đang ốm! Biết nói gì đây...Có rất nhiều điều, nhiều lời mình muốn nói, phải nói, nên nói...Nhưng gọi ĐT về chẳng nói đc gì, chỉ biết chọc cha mẹ rồi lại cúp máy nhanh để cố gắng ko cho cha mẹ biết giọng con gái đang dần nghẹn lại...Ừ, thì cố gắng...ko có gì ngoài sự cố gắng...Ngày lễ cầu chúc cho mẹ, bà, những người phụ nữ trên thế gian này đều hp, vui vẻ...Con nhớ mẹ...nhớ bà...
 
#12
Đã lâu lắm rồi ko dầm mưa, hôm nay đi làm về, gặp trời mưa, lại lười đem áo mưa...Vậy là ướt như chuột! Bị ướt nhưng cảm giác tắm mưa thật thú vị...Mỗi lần bị căng thẳng, phiền muộn, bực bội điều gì nếu đc đi giữa trời mưa thì dường như tất cả đc cuốn trôi hết! Lòng nó thấy nhẹ nhõm...Hơi mát của những giọt nước mưa cùng với hơi đất xông lên nồng nồng làm cho nó hiểu đc rằng nó đang tồn tại và nó phải cố gắng...Ko biết tự bao giờ dầm mưa đã trở thành thú vui của nó, nhất là những lúc nó buồn hay mệt mỏi...
 

*Kaka*

Manchester United
#13
Đã lâu lắm rồi ko dầm mưa, hôm nay đi làm về, gặp trời mưa, lại lười đem áo mưa...Vậy là ướt như chuột! Bị ướt nhưng cảm giác tắm mưa thật thú vị...Mỗi lần bị căng thẳng, phiền muộn, bực bội điều gì nếu đc đi giữa trời mưa thì dường như tất cả đc cuốn trôi hết! Lòng nó thấy nhẹ nhõm...Hơi mát của những giọt nước mưa cùng với hơi đất xông lên nồng nồng làm cho nó hiểu đc rằng nó đang tồn tại và nó phải cố gắng...Ko biết tự bao giờ dầm mưa đã trở thành thú vui của nó, nhất là những lúc nó buồn hay mệt mỏi...
Hồi còn đi học mẫu giáo bé, anh cũng thích dầm mưa. Cứ canh hễ lúc nào trời mưa rào, anh lại cởi truồng, tồng ngồng như thế chạy quanh xóm. Vui nữa thì rủ thêm mấy thằng đệ quanh nhà cũng nude giống anh đá bóng dưới mưa. Rất lãng mạng và thú vị.
Nhưng kể từ một bận giầm mưa đá bóng xong, anh bị mẹ anh uýnh tét đít và còn bị sốt một trận nên anh bỏ luôn cái thú dầm mưa lãng mạn ấy.
Bây giờ,mỗi khi nhìn trời mưa,anh lại nhớ về ngày xưa. Ko phải anh nhớ cảm giác dầm mưa đá bóng mà anh thèm đc mẹ anh uýnh đòn một lần.

Còn thể loại yêu nhau,rủ nhau tay trong tay đi dưới mưa thì với anh, đó là một dạng biểu hiện của bệnh thần kinh.
 
#15
Cả tuần chạy theo giáo án, thao giảng, dự giờ rồi tc ngày 26-3, mệt bơ phờ...4 ngày nghỉ mà một đống việc chất lên đầu...Hình như đợt ni mình tra thêm mấy tuổi thì phải, nhìn vô gương nỏ nhận ra đứa mô đang đứng trc gương nựa...Xong hết tuần sau nựa là đỡ hơn rồi! Mấy bựa ni lại nghe khó chịu trong cun ngài, hay gây sự, bực bội và nạn nhân là mấy đứa em ở cùng phòng...Biết là mình vô lý nhưng vẫn ko chịu làm lành...Lại cái tính tự ái cao hơn người...Nóng đó, tức đó, giận đó, làm um sùm lên đó...Nhưng 5 phút sau lại xìu xuống như vừa dội vào cả công ten nơ đá lạnh...
 

Khat Vong

Ảo Ảnh
#16
Nhím xù iêu. Đạ hết khó chịu chưa? Răng ko sang bán than cho mình, mai mốt đi Huế mình xả. Nói chung là mình cụng có cấy tính như ung ak, khi nóng thì bồng bột nỏ nghị chi, chỉ muốn nói cho nhẹ nhõm nhưng thực chất trong lòng lại nỏ mún rứa chút mô. Nhưng rồi, nếu người nghe có thể hiểu, thông cảm và bỏ qua thì thật may mắn, nhưng nếu họ ko bỏ qua, họ ko muốn chấp nhận và họ muốn rời xa...khi đó sẽ đau lòng lắm đó. Vậy nên Nhím hãy cố gắng lên nha. Đừng có bước theo chân của Khát Vọng. Sẽ đau khổ đó :D
 
#17
KHÁT: ờm...hình như cấy tính cun gấy 86 hấn rứa cả phẩy ung hẹ? Ung đạ nhiều than rứa mà mềnh còn bán cho ung nựa tỳ công ten nơ mô chở cho hết? Mềnh mà bán tỳ ung có bán cả gia tài cụng nỏ đủ tiền mua hết số than của mềnh mô? Mềnh là trùm than mà...Ung đi Huế thăm ai hay đi chơi? Đi phờ ri à? Cho mềnh bám đuôi với? Chơ mà mềnh mà đi tỳ cò lẹ dắt theo ngài bám đuôi nựa đó? Cò cho đi cùng ko tỳ để mềnh biết đàng thu xếp một thể:D:D...
 

Khat Vong

Ảo Ảnh
#18
Ầy, ha rứa không bán thì mua i, mua cho mình ít. Mình bán kiếm ít tiền tiêu cấy. Dạo ni đâng nghèo;)
Mình đc đứa bạn thân bên Pháp về chơi, rủ mình với cả anh yêu của mình vô nhởi.Nhưng mà :( :( Anh yêu mình giờ cũng ko biết đang ở mô. Lâu lắm rồi ko liên lạc. Nên chắc đi mụt chắc. Mà đi mụt chắc tì bùn.:) Hè hè chơ mà Nhím đi có bám đuôi thì thôi nhak. Mình nỏ thích đi với ngài cò đuôi. Hè hè khà khà
 
#19
Trời lại mưa...Ngồi quán cf ăn dỗ tổ mà phải chạy mưa...Cả ngay ni lang thang cùng thằng bạn thân, dừ mắt hấn cay xè, cứ đòi biểu tình cụp lại...Hình như lại đói...Cái thói quen ăn đêm lại ngấm vô máu rùi, ko ăn ko chịu đc, cụng đạ đôi lần thử nhịn rùi cố gắng ngủ xem sao, nhưng cụng nỏ ăn thua...Đói nỏ ngủ đc, rứa là lại lóp ngóp mò dậy rủ mấy cun em đi ăn...Có cái tật đạ hay, chưa ăn khuya là có cho vàng cụng nỏ ngủ đc! Cụng muốn cho cấy áo dài hấn dệ thở một chút, cho cấy eo bánh mỳ hấn đợ nở ra hơn, nhưng...biết mần răng dừ! Thôi thì, đói tỳ ta cứ ăn đạ, ĐỂ MAI TÍNH...:P:D:D
 
#20
Nhác chạy xe ra đường...Mấy ngày ngồi ru rú trong góc nhà chấm bài.... Phù...phù...rứa là cụng xong đợt kiểm tra 1 tiết! Còn đợt kiểm tra học kỳ nựa...Nghỉ giải lao đc 1 ngày thứ 6, chuẩn bị đề cho HS thi HK...Mấy ngày ko ra khỏi phòng, da dẻ có vẻ trắng ra...:)):)), do thiếu ánh nắng để...quang hợp:">...Và hệ quả nựa là soi mại nỏ chộ vòng 2 mô nựa...:((:((, ăn nhiều, ngủ nhiều lại thiếu vận động...vẫn biết là điều tất yếu chơ mà:((:((