• Các thành viên chú ý, NHT trở lại vẫn giữ những thông tin cũ, bao gồm username và mật khẩu. Vì vậy mong mọi người sử dụng nick name(hoặc email) và mật khẩu cũ để đăng nhập nhé. Nếu quên mật khẩu hãy vào đây Hướng dẫn lấy lại mật khẩu. Nếu cần yêu cầu trợ giúp, xin liên hệ qua facebook: Le Tuan, Trân trọng!

Ông Hai

mèo

Mạnh mẽ và Kiên vững
#1
Ông Hai
Mèo
1.Gặp lại anh nó khóc…giọt nước mắt chôn chặt trong đêm,sâu đến độ nó cũng chẳng biết là mình có...À hóa ra thế…mọi sự chỉ là dối lừa,anh đâu có yêu nó nhiều như nó nghĩ,và đáng buồn hơn là nó yêu anh nhiều hơn nó biết…Nước mắt nó ở đâu ra mà nhiều như thế nhỉ?Chảy ướt hết cả vòng tay anh,ừ thì nó khóc lần đầu và cũng là lần cuối đó mà!Nó dù mạnh mẽ và kiên vững thế nào thì cũng chỉ là một người đàn bà…mà đàn bà thì căn bản chung là cấu thành từ nước…nó cũng chẳng nên phân vân mình lấy đâu ra nước mắt…Đúng ko?Và thế là nó để cho giọt nước mằn mặn ấy vô tư lăn thành dòng trên má,trên tóc,trên vai…ko phải của riêng nó.
2.Nó kiên vững và mạnh mẽ !
Vậy nên chia tay anh nó ko cho mình cái quyền được khóc,nó phải bình yên và bình yên tuyệt đối…Nó cười…cười nhiều hơn cả lúc yêu anh…mà cũng đúng thôi,thời yêu anh có bao h nó đc vui dù chỉ phút giây thôi.
Trái tim nó khép lại rồi,nó giấu phần yếu đuối và yêu thương vào tận cõi sâu thẳm nhất của hồn mình…giữ làm j vẩn vơ cơ chứ….
Mình giờ phải vui,vui bù những ngày đau khổ…yêu chỉ là cái nợ và thoát nợ thì phải ăn mừng.Lí lẽ ấy thay cho tất cả những lời hoa mỹ cao siêu nào hết.Từ giờ nó sống cho mình và chỉ cho mình thôi.
Hạnh phúc chỉ là điều bịa đặt!

3.cái xóm nhỏ của nó tưởng chừng như là nhỏ lắm ấy vậy mà hóa ra lại có kha khá người đáng để nó vui cùng.Tám gian nhà xây đơn giản,sống tằn tiện hết mình ấy vậy mà thế hệ trẻ cứ lần lượt nào là khoa Tài Năng,Cầu Đường,Bách Khoa TPHCM,Học viện Ngân Hàng,Đại học Quốc gia…đi suốt ba miền chỉ mong có một ngày Tết về vui chung.Bao năm tháng học hành giấu mình sau song cửa,nó ko biết mọi người,mọi người cũng chẳng đủ quan tâm để biết nó nghĩ gì.Trở thành sinh viên tưởng chừng như họ đổi thay thành ko còn là họ nữa vậy,thoải mái,đầy nhiệt tình,quan tâm người khác.
Có lẽ nó bắt đầu Cười

4.
-Mèo ơi!Tối qua Cung Đình cf nhá?
-okie anh!7h iem có mẹt!
Nó nhớ một câu thơ mình đã đọc:
Ta về điểm phấn tô son lại
Ngao với nhân gian một nét cười
Nó Cười!Xúng xính váy áo trong cái lạnh thấu hết tâm hồn…mà cũng chả biết có phải là từ tâm hồn thổi ra.Tối ấy chưa bao giờ xóm vui và đông đủ tới vậy,Nó vét sạch mớ truyện cười mà trước khi chia tay anh kịp truyền lại cho nó ra làm tài riêng.Mọi người cười lăn lóc,còn nó cứ tỉnh bơ..nó mừ!
Theo nghị quyết chung mọi người sẽ chuyển từ cái quán nhỏ thân quen mờ ảo ánh đèn tới đầu kia thành phố,nó bất chợt hơi nhăn nhó nhưng rồi lại nhún vai:Thây kệ!
Tối nay nó cười tới mỏi cả miệng,nó cứ gồng mình lên,cho quên đi cái lạnh đang len dần vào lòng!À!nó nhận ra là mình đã quên cái khăn quàng ấm áp ở một chỗ nào đó…lại nhún vai :Thây kệ!Từ lúc chia tay anh nó học được cách hờ hững với cuộc đời thế đấy.Một bàn tay lạ trên vai,một nụ cười hiền nhưng lạ đến thế,nó không quen,và ko quen thì không bắt chuyện.Nó mà!Nó sải bước chân dài hơn!Người lạ đó bật cười chìa cho nó cái khăn quàng ấm áp.
Nó Cười!
5.Nó uống hết mình mà mãi không say!mọi người bất ngờ.Nó còn bất ngờ hơn thế.À!Thất tình thế mà cũng có cái hay đấy…nó lẩm nhẩm nhỏ bé trong tiếng nhạc xập xình!
Người lạ tiến tới chạm cốc cái Cạch như gọi nó về thực tại.Hóa ra nãy h nó cô độc thế ,rượu vào mỗi người một cuộc vui riêng,ai hơi đâu mà quan tâm chút ẩm ương của con gái mới lớn là nó chứ….Người lạ đúng là kì lạ thật!
Nó về đổ gục xuống nệm như một khúc gỗ chết đứng.Nó đi cùng ai về nhỉ?nó chả nhớ,hình như là đi bộ với Người lạ,còn mọi người?chả biết…mà cũng chả quan tâm,ngày mai mình sẽ hỏi sau…Nó ngủ ngon…thật là ngon và ngon thật sự
6.Hôm nay mừng thọ bà ngoại,nó chả biết phải làm j,gọi điện nhặng xị lên.Thôi thì đành vậy!
Phóng lên chỗ ông anh hang xóm đang bán chữ làm cho bà bức trướng vậy!
Mưa!tạt vào mặt nó ướt át…cái cảm giác này nó quen rồi,khẽ đưa tay gạt đi…lạnh buốt!Sao tay nó lạnh thế nhỉ?nó cũng chả hiểu nổi…
Ông anh nhận lời!thế là nó có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi.Thực ra không phải là nó vô tâm j đâu nhưng bởi ba mẹ nó kiểu cách quá,nó bảo nó mừng thọ bà bằng thơ,mà nó làm thật rồi đấy chứ,nhưng mẹ nó gạt đi ngay:thơ với chả thẩn.Ừ mà mẹ nói cũng đúng,thời đại này mơ mộng làm gì lắm…như nó tỉnh trong mơ,mơ trong tỉnh thì chỉ khổ thôi…
Một bàn tay quen,một khuôn mặt quen,nhưng nó không tài nhớ nổi ra ai,cứ ậm ậm ừ ừ,tay bắt mặt mừng như thế cái đã(đôi khi nó thấy mặt mình cứ đang dày lên từng cm một hay sao ấy).
Hóa ra là Người lạ!nó đãng trí quá..Cười!cười trừ chứ 
Người lạ đưa nó về,ướt mèm cả hai đứa,Người lạ mời nó đi cùng một bữa gặp mặt bạn cấp III,nó gật!Người lạ hỏi:” sao nhanh thế”…vì để vui mà-nó cười!
Dạo này nó hay cười thế nhỉ?Trốn tránh vừa thôi nó ạ!Nỗi đau ko thể tự lành bằng cách mình lờ nó đi đâu
7.Một mô tuýp chung của những buổi gặp mặt luôn là một giai đoạn cà kê dưa ngỗng chả đâu vào đâu,chán ngắt,lãng xèn xẹt!Những ánh mắt đưa qua đưa lại vẻ dò hỏi,những khuôn mặt lạ hoắc,bàn tay lạ hoắc…Nó lảng ra ngoài
Không che đậy,ko cầu kì …nó ngồi bệt bên cái hành lang ướt át chả ai thèm để ý…nó nhận ra là quán cà phê này có thứ kết cấu không kiểu cách nhưng dễ lọt mắt,Thực ra cũng có thể là một kiểu đưa thiên nhiên vào để câu khách cũng nên!Chả biết được đâu mà!ko nên đưa ra xét đoán khi mới nhìn ở bề ngoài.Mà thực ra nó phức tạp suy nghĩ thế làm gì nhỉ?Bản năng của một nhà kinh doanh tương lai chăng?Hay chỉ là sự nghi đời nó ăn sâu vào tâm tủy?Thây kệ!cười và hưởng thụ khoảng không gian xanh hiếm có này đi…Nó cười và khẽ xếp lại nếp váy xộc xệch vì kiểu ngồi vô thức vừa nãy!Ngẩng đầu lên thì bắt gặp khuôn mặt quen ,bàn tay quen
-Mọi người làm nhóc ngại à?Đinh làm lọ lem chạy trốn sao?
Nó cười,đứng dậy vuốt lại những nếp váy rồi quay trở lại với mọi người mặc cho Người lạ lững thững theo sau!Phá đám!
Hóa ra là cuộc họp đã được chuyển địa điểm sang phía cuối thành phố nên Người lạ phải tìm nàng công chúa thất lạc về…Nó trách oan người ta.Bật Cười!Nghĩ cũng hay…Bao giờ cũng thế,ở xứ nó mọi người luôn kết nối tình đồng hương bằng cái thứ men cay cay nồng nồng…
Mọi người coi nó là người yêu Người lạ…THây kệ!thế đã sao chứ…
Mọi người bảo Người lạ ko được đùa giỡn với nó,ko được làm nó buồn và khóc…Một mô tuýp chung là những lời nó chẳng quan tâm…
Nó cáo lỗi về sớm…hôm nay nó đã hoàn thành nghĩa vụ xuất sắc,nên rút trước khi nó méo mồm vì những nụ cười.Người lạ nắm lấy tay nó lách giữa một rừng người…
Sao ấm thế!
8.Đôi khi nó bật cười vì cái kiểu anh giật lấy tay nó ủ ấm,xuýt xoa sao tay nó lạnh thế,hay cứ bắt nó vòng tay ôm anh thật chặt thì thôi,hay ghen tuông vớ vẩn với một người anh khác nào đó …
Tất cả dường như là vừa mới ngày hôm qua vậy…nó có nên nuối tiếc ko nhỉ…những ngày tháng ấy anh yêu và chiều nó như nữ hoàng…Anh giúp nó quên đi tình yêu đầu đau và dài đằng đẵng,anh vực nó dậy từ nỗi đau,ủ ấm cho bàn tay băng của nó…
Anh là tia nắng trong em
9.Người ta bảo cách nhanh nhất lấp đầy lỗ hổng do yêu thương chính là yêu thương…
Người lạ tỏ tình với nó khi cả nó và anh đều đang trong trạng thái chuếnh choáng…Anh ôm nó vào lòng,nó không cản…Anh đặt một nụ hôn lên môi nó…nó không cản và xem như đồng ý…
Nó chưa kịp yêu anh,nó chỉ cần anh vì quá đau đớn và cô độc!Nó hiểu điều đó và dằn vặt hàng đêm,..Nó cố gắng yêu chiều anh rất nhiều,chừng như để bù lại cái sự thật nó ko thể nói thành lời ấy…
Mọi người bắt đầu lên tiếng,…những tin đồn không hay về quá khứ của anh nó bỏ qua tất cả,Nó ở bên anh vì anh yêu nó và nó cần anh.Vậy thôi!Hơn nữa đồ án anh sắp hoàn thành rồi…
Nó cầu phúc cho anh mỗi ngày
10.Mẹ với nó vốn không hợp nhau từ bé,nó sống với ông nội phần lớn thơ ấu…có chăng chỉ là hình dáng mẹ mỗi đêm gặp mặt…Nhưng nó khôn sớm đủ để biết mẹ nó sống khổ sở như thế nào.một mình mẹ lo toan từng tí một trong nhà,lăn lộn cuộc đời,xã hội…Nó thương mẹ dù ko yêu!
Mẹ khóc,nó cũng nát hết cả ruột gan!Nó phải lựa chọn một bên là anh một bên là mẹ…
Có lẽ đến lúc nó giải thoát cho anh khỏi sự giả dối của chính mình rồi…anh đáng có một người yêu anh thực sự,ko phải là sự giả vờ của nó…
Anh sững cả người,khóc…nó bàng hoàng nhưng không hiểu vì sao chả khóc
Có lẽ vì nó không yêu anh
11.Nó vẫn gặp anh mỗt bận về quê hay anh ra công tác,anh và nó vẫn nói cười…
Anh bảo rằng anh mãi mãi yêu nó,dù nó là người khiến anh đau đớn nhất
Nó không yêu anh nhưng vẫn yêu thương gọi anh cái tên Ông Hai.Nó bảo với mọi người ÔNg Hai là người yêu nó nhất,sẵn sàng hy sinh vì nó nhất…và dù qua bất cứ cuộc tình nào thì đó vẫn là người nó nhớ nhất
Nó vui vì mình có một tình bạn sau tình yêu như thế
Ông Hai à!
12.Anh đi cùng một người đàn bà bình thường.Nò bình thường!Anh bình thường!
Cuộc nói chuyện bình thường giữa hai người đàn bà… À hóa ra thế…mọi sự chỉ là dối lừa,anh đâu có yêu nó nhiều như nó nghĩ,và đáng buồn hơn là nó yêu anh nhiều hơn nó biết
Nó lang thang giữa con sóng đêm,những mảnh sò vỡ …
Em dẫm chân lên ngọn sóng bạc đầu
Mảnh vỡ cuộc đời cứa vào chân bỏng rát
Máu hồng nào hòa chan biển chát
Em còn lại gì sau tất cả…Biển ơi???????
Quả báo đây mà…Vậy là mẹ đã đúng!Nó đã sai…Vậy mà nó hận mẹ hận lắm ấy…
Anh ko phải là để dành cho nó…

13.Chiều nào nắng nhạt mưa rơi
Tình yêu còn chút ấm hơi trong lòng
Hay chăng một cõi lòng vòng
Còn đâu gót nhạc má hồng trao tay
Ngày vui vui hết sắc say
Ngủ quên vuột mất tình bay về trời
Than ôi!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
Hà Tĩnh ngày Ngưu Lang Chức Nữ-2009
Mèo